Cuộc Gọi Lúc Nửa Đêm - Chương 4
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
10
Tôi dồn bộ sức lực nghiêng đầu để ép mạnh miếng giẻ hôi rình trong miệng lên tấm cửa sắt
Đồng thời lưỡi cũng sức xoay chuyển cố gắng đẩy nó
Cứ thế biết đã trôi qua bao lâu…
Trong lúc đầu óc choáng váng buồn nôn ói miếng giẻ rách cuối cùng cũng nhả
Tôi thở hổn hển từng ngụm từng ngụm khí lạnh như thể giành một phần nhỏ tự do
Tôi biết bây giờ là mấy giờ
Chiếc điện thoại cũ kỹ ngoại trừ chức năng nhận một chiều và một tin nhắn đa phương tiện ngày tất cả các chức năng khác đều đã liệt
Thậm chí ngay cả đồng hồ cũng hiển thị loạn xạ
Tôi chỉ thể dựa tiếng dế và côn trùng bên ngoài để đoán giờ đêm mỗi lúc một sâu
Ngay lúc chợt nghĩ một chuyện:
Nếu mẹ gọi đến… liệu tiếng chuông làm đôi vợ chồng giật
Thế là bắt đầu luyện tập dùng răng bấm nút điện thoại
Ban đầu còn khó nhưng thử vài lần đã thành thạo
Và cuộc gọi cuối cùng cũng đến
Tiếng chuông quen thuộc đến lạnh chỉ vang lên đầy một giây lập tức cắn nút kết nối cuộc gọi
Đầu dây bên là giọng mẹ giọng mà dù hóa thành tro cũng thể nào quên:
“Chồng ơi em tan ca đón em ”
Trong khoảnh khắc mũi cay xè nước mắt chực trào
cố nén hạ thấp giọng :
“Tôi Từ Chí Cường biết tất cả bí mật của chị”
“Chị dám tắm công cộng vì ngại mà vì hồi nhỏ từng một lão biến thái trốn trong nhà tắm sàm sỡ”
Giọng mẹ thoáng run rẩy:
“Cô… cô là ai…”
Tôi cho bà cơ hội hỏi:
“Hồi cấp 2 chị trốn học ba đánh một trận nhừ tử đó bỏ nhà suýt chết cóng ngoài đường
Lên cấp 3 chị thích một da ngăm đen trai biết chơi guitar nhưng đó mới phát hiện là một kẻ sống bừa bãi
Chị đồng ý quen Từ Chí Cường chỉ vì mỗi ngày đều kiên trì đưa đón chị tan ca chị nghĩ là tử tế
Khi chị mang thai đến tháng thứ năm chị còn nhật ký nữa vì bận mệt chẳng còn tâm trạng gì”
Những điều đều trong cuốn nhật ký cũ của mẹ cất trong chiếc hộp gầm giường cùng với chiếc điện thoại cũ
Trang cuối cùng dừng ở tháng thứ năm thai kỳ
Tôi đã nhiều lần hiểu thấu nội tâm của mẹ
Hôm nay tất cả là để khiến bà tin
Không biết thành công nhưng đây là cách duy nhất thể nghĩ lúc
Điện thoại rơi im lặng
Một lúc lâu mẹ mới thốt lên giọng gấp gáp:
“Cô là ai Muốn làm gì”
Tôi hít sâu một biết rằng đã thành công
Tôi ghé sát miệng điện thoại khẽ :
“Tôi chỉ một yêu cầu là chị đừng tắt máy cầm điện thoại bên cho đến khi về tới nhà”
“Cô… cô điên Cước điện thoại miễn phí Cô rốt cuộc là ai”
“Cước bao nhiêu trả gấp đôi Hãy nhớ lời
Khi chị về đến nhà sẽ cho chị bộ sự thật”
Giọng lúc chẳng còn chút sức lực
“Nếu làm thì ”
Tôi gằn giọng như dội một gáo nước lạnh:
“Nếu … ngại trả thù con gái của chị
Con bé mới hai tuổi đúng ”
11
Nghe nhắc đến con gái mẹ lập tức hoảng loạn:
“Đừng đụng đến Diệu Diệu Tôi … đây ”
Tôi sững trong giây lát —Diệu Diệu
Thì … một cái tên gọi ở nhà mà cả đời từng tới
Tôi lặng vài giây
Ngay đó trong điện thoại vang lên những tiếng loạt soạt khe khẽ giống như mẹ đang thu dọn đồ đạc chuẩn rời khỏi nhà xưởng
Một giọng nữ vang lên từ phía xa:
“Tiểu Viên dọn xong Đi thôi”
“Các cứ đợi Từ Chí Cường thêm một chút” mẹ đáp
“Ừ bọn nhé” cô bạn đồng nghiệp xong dần khuất xa
Tiếng mưa rơi trong điện thoại mỗi lúc một lớn hơn rõ ràng mẹ đã bước khỏi xưởng
Khoảng yên lặng chốc lát …
“Bíp — bíp”
Vài tiếng còi xe vang lên ngay đó là một giọng đàn ông quen thuộc:
“Tiểu Viên mau lên xe đưa cô về”
Là giọng của lão Trần
Cơ thể lập tức phản ứng thân run rẩy kiểm soát
Nỗi sợ như cơn sóng lớn tràn về dội thẳng tim
Tôi gào lên với mẹ :
“Đừng Chính là kẻ đã giết mẹ”
lý trí vẫn còn giữ
Không … thể manh động
Không chỉ vì chúng thể chuyện trực tiếp mà còn bởi bất kỳ lý do nào để khiến mẹ tin
Nếu mẹ chỉ càng thấy hoang đường điên dại
Bên điện thoại mẹ im lặng một lúc đáp:
“Tôi đợi thêm chút Từ Chí Cường lẽ sẽ đến”
Lão Trần khẽ: “Anh sẽ đến Chiều nay còn thấy rủ đánh mạt chược bảo sẽ chơi suốt đêm cơ mà”
Mẹ khựng giọng chút thất vọng
Một lúc chỉ khẽ “ừ” một tiếng
Sau đó tiếng mưa rơi nhỏ dần tiếng động cơ xe vang lên mẹ lên xe của lão Trần
Suốt dọc đường lão Trần lải nhải ngừng:
“Thằng Từ Chí Cường đó đúng là đồ lười vợ con thèm ngó ngàng em dạy dỗ mới ”
“Tôi dạy kiểu gì Nói nhiều là nổi khùng”
“Hồi đó em chọn Em xinh thế dáng chuẩn thế trong xưởng ai chẳng mê Bao theo đuổi em mà”
Mẹ im lặng một lúc:
“Lúc đó mù mắt”
“Thật đấy trong xưởng đàn ông ai mà thích em Da trắng mềm mại sinh con càng đầy đặn là …”
“Lão Trần đừng mấy chuyện nữa”
Lão Trần hề hề như thằng ngốc:
“Thật mà thằng Từ Chí Cường đúng là biết hưởng phúc Nếu em là vợ ngủ với em tám lần một ngày”
“Dừng xe xuống”
“Sao nổi nóng thế Chưa về đến nhà mà bình tĩnh…”
“Tôi xuống” giọng mẹ lớn hẳn lên “Dừng mau”
Lão Trần cũng quát to hơn:
“Giữa đường cái mà cô làm loạn gì thế Ngồi yên ”
“Ông đang quấy rối ông tin với vợ ông ”
Lão Trần khinh thường :
“Tôi sợ con mụ mặt vàng đó chắc Nói thẳng ‘làm’ em mặt bả bả cũng dám hé nửa lời”
“Vậy sẽ báo lên cơ quan ông giở trò với phụ nữ xem ông sợ ”
Mẹ cứng khiến bên đầu dây điện thoại mà chết lặng trong lòng hiểu cứng rắn lúc chắc là điều
Trong gian kín như chọc giận đàn ông chỉ là tự chuốc họa thân
Tôi lo đến phát điên mà chẳng thể làm gì để cảnh báo mẹ
Điện thoại im lặng vài giây mẹ hét lên:
“Ông làm gì … đừng gần Đồ biến thái Tránh …”
Một lúc tiếng mẹ trở nên nghẹn ngào như thể ai đó bịt miệng
Những âm thanh ghê tởm thể tả cùng tiếng thở hổn hển của đàn ông vang lên
Một cảm giác buồn nôn và giận dữ đến tột cùng trào lên trong
Cái đồ khốn nạn đồ biến thái ông chết cho
Tôi đau lòng vì mẹ đau lòng cho những gì mẹ chịu nhưng bất lực
Giữa và mẹ như cách cả một thế giới chẳng thể làm gì cả
Tôi nghiến chặt môi đến khi vị máu tanh tràn
Lão Trần đểu:
“Sướng So với Từ Chí Cường làm còn sướng hơn”
Tiếng đau đớn của mẹ bật bà nấc nghẹn từng chữ:
“Đồ biến thái… sẽ báo công an…”
“Cô cái gì”
12
“Tôi… sẽ tố cáo ông” – mẹ gào lên
Ngay đó vang lên tiếng “bốp bốp” như ai đó đánh kèm theo một tiếng rống giận dữ của lão Trần:
“Con đàn bà chết tiệt dám đánh ông Hôm nay giết mày thì ông mang họ Trần”
“A… đừng… cứu cứu mạng… a… ưm ưm…”
Tiếng mẹ càng lúc càng yếu đến cuối cùng gần như im bặt rơi yên lặng
Tôi trợn tròn mắt như thể thấy cảnh lão Trần lấy áo bịt chặt mũi miệng mẹ đôi chân bà vùng vẫy yếu ớt… cho đến khi tắt thở
Giữa màn đêm đen đặc giận sợ nước mắt giàn giụa chỉ lao ngoài giết chết cái lão biến thái đó
Tiếng xe khởi động
Nửa tiếng mưa rơi lớn dần nhỏ thấy tiếng băm chặt xương ghê rợn
Rồi là giọng một phụ nữ vang lên run rẩy đầy sợ hãi:
“Lão Trần ở đây còn một cái điện thoại…”
“Cho bao cùng cái đầu đem chôn vườn”
“Sẽ… sẽ ai phát hiện chứ”
“Nói nhiều nữa thì mày sẽ là đứa kế tiếp”
Lòng đau như cắt chỉ thể lặng lẽ cắn răng tắt cuộc gọi Nước mắt rơi xuống theo gò má đắng mặn
Thì … đó mới là bộ sự thật…
Mẹ giết hại trong cảnh tuyệt vọng đến như thế
Tôi rạp xuống nền đất hôi hám và bẩn thỉu căm hận như một tấm lưới vô hình siết chặt lấy nhúc nhích nổi
Tôi há miệng định gì đó nhưng những lời bật như ép nghẹn từ tận sâu trong cổ họng là tuyệt vọng
Tôi rõ đã bao lâu chỉ biết ánh sáng ngoài từ tối chuyển sang sáng dần dần tối ước chừng đã qua thêm nửa ngày
Trong thời gian đó vì quá mệt nên ngủ một lúc lúc tỉnh cả đau nhức dữ dội vì trói quá lâu
Tôi cố lắng tai xem bên ngoài ai qua nhưng suốt cả thời gian dài một bóng cũng
Trong lúc đó nghĩ đến nhiều điều
Hai mươi năm khi mẹ kết thúc cuộc đời cuộc đời mới chỉ bắt đầu
Còn bây giờ lẽ sắp kết thúc tại nơi
Thật sự kết thúc
Giữa cơn tuyệt vọng cùng cực thấy cái điện thoại cũ vứt gần cửa… Tôi lắc đầu Không Sao thể chết chứ
Rõ ràng đã tìm hung thủ Thậm chí thể cứu mẹ Tôi thể bỏ cuộc
Tôi hít một thật sâu quyết định sẽ cố thêm lần nữa
Lúc đó đang sấp mặt đất hai tay trói nên gần như thể dùng răng cắn đứt dây
Tôi quan sát kỹ căn kho nhỏ một lúc lâu phát hiện tường một chiếc đinh sắt đã rỉ sét
Tôi dồn hết sức bò đến đó giống như một con sâu đo gồng lết từng chút một cố gắng dậy dùng cổ tay cọ sợi dây cây đinh
Không biết đã cọ bao lâu trời bên ngoài cũng tối hẳn đúng lúc cảm thấy dây chút lỏng thì bên ngoài kho vang lên tiếng bước chân khe khẽ
Tôi lập tức ngừng rạp xuống đất nhắm mắt giả vờ bất động
Cánh cửa sắt “két” một tiếng mở bước chân tiến dừng cách đầy một mét
Dựa tiếng thở và mùi dầu mỡ đồ ăn còn vương bà nhận đó là mụ già
Bà một lúc lâu nhịn vươn tay định thăm dò xem còn thở … chắc là đang nghi ngờ đã chết
Ngay lúc đầu ngón tay bà chạm gần tới mặt mở miệng khàn giọng :
“Bà… bà mấy năm nay sống cũng khổ nhỉ”