Cung nữ Bạch Chỉ - Chương 1
1
Bầu trời âm u mái ngói lưu ly đã phủ một lớp sương
Sương mỏng trắng xóa phản chiếu chiếc gương đồng trong phòng Ta gương thấy khuôn mặt trắng trẻo của chính
Đây là khi mười tám tuổi – cung nữ Bạch Chỉ
Sau khi Chu Mi Thọ đánh chết đã trọng sinh
Chỉ một canh giờ nữa Thái tử sẽ đến hậu điện hẻo lánh Hắn sẽ dùng cây ngọc như ý nâng cằm lên thốt những lời trêu ghẹo:
“Cung nữ đôi mày dài tựa liễu Nếu tô thêm chút phấn kẻ lông mày nhất định sẽ càng thêm phong tình”
Rồi tiểu thái giám bên cạnh sẽ vội vàng báo cho Chu Mi Thọ nữ quan của Đông cung thanh mai trúc mã của Thái tử đợi nàng đến”Tróc gian” cúi đầu với Thái tử
Đời ôm trọn niềm vui chuẩn xuất cung mà đánh chết ngay mặt cha mẹ
Đời còn thu dọn hành lý để xuất cung nữa mà lặng lẽ trang điểm
Khuôn mặt mười tám tuổi tựa như hoa sen mới nở Một chút son phấn điểm tô đã đủ khiến khác thể rời mắt
Ta cất bộ bạc túi dâng tặng cho đại thái giám chưởng sự của Ty Lễ Giám là Hòa Ngộ quỳ xuống khẩn cầu mắt ngấn lệ: “Công công cầu ngài thương xót ”
2
Ngày hôm trong cung xuất hiện một Bạch quý nhân
3
Khi mười sáu tuổi Hòa Ngộ từng tìm đến hỏi :
“Trong cung lâu ngày tân nhân Ngươi chút nhan sắc nguyện ý tiến cung hầu hạ ”
Cái gọi là tiến cung hầu hạ thực chất chính là thị tẩm
Ta
Ở Thanh Châu xa xôi ngàn dặm cha mẹ già yếu nhỏ tuổi và cả trúc mã Thôi Thất lang của
Trước khi nhập cung Thất lang đã cùng đổi bát tự Đợi xuất cung sẽ thành hôn
Nhà chúng và nhà họ Thôi chỉ cách một bức tường
Tháng mười quả hồng nhà họ Thôi rủ xuống qua tường treo mái hiên nhà Tháng bảy con chó vàng nhà chạy sang nhà họ Thôi rượt ếch khắp sân
Hai nhà chúng từ lâu đã hòa làm một
Một khi thị tẩm sẽ chẳng bao giờ thể về nữa
Khi Hòa Ngộ đã với ẩn ý sâu xa:
“Với khuôn mặt ngươi thể về làm dân chúng tầm thường nữa ”
Khi đó hiểu
Đêm thị tẩm năm mười tám tuổi ánh nến đỏ nhạt Hoàng đế gần như động lòng khi khuôn mặt Ngài dùng tay vuốt ve đôi mày trầm giọng :
“Kiều Kiều nàng trở về Nàng trở về để gặp Ngũ Lang của nàng”
Vị đế vương uy nghiêm đêm khuya rơi lệ
Hoàng đế xếp thứ năm duy nhất gọi ngài là Ngũ Lang chính là Tĩnh An Hoàng hậu – Thẩm Nguyệt Kiều đã mất từ hơn mười năm
Trong cơn đau đớn khác thường chợt hiểu hàm ý của Hòa Ngộ năm đó
Chính năm mười tám tuổi vị Ngũ hoàng tử năm xưa đã gặp Thẩm Nguyệt Kiều với đôi mày dài tựa liễu từ đó nhất kiến chung tình
Còn ở tuổi mười tám định sẵn sẽ nở rộ giữa những bức tường cung điện uy nghiêm cô độc mà huy hoàng
Sau khi phong làm quý nhân đến Khôn Ninh cung thỉnh an
Hoàng hậu lặng lẽ ngắm một lúc lâu đó mới mỉm nhè nhẹ:
“Ngươi tên là Bạch Chỉ Cũng là tên một vị thuốc Đông y nhỉ”
Đây là lần đầu tiên gặp Hoàng hậu Hứa Niệm Phúc mười năm cung
Bà mày mắt thư thái mỗi cử chỉ lớp phượng bào đều dịu dàng như gió xuân
Trong những câu chuyện phiếm giữa cung nữ ai nấy đều bảo Hoàng hậu là phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian Bà thành thân với Hoàng đế từ thuở thiếu niên nhiều năm làm bạn tình nghĩa thâm hậu sinh con đã phong Thái tử Nhà mẹ đẻ bà là một danh gia vọng tộc thanh quý bà ai nấy đều xuất sắc
Bà cần lo nghĩ điều gì tính tình vô cùng ôn hòa
Niệm Phúc Niệm Phúc
Cả đời quả nhiên là hưởng hết phúc khí
Khi đó vô cùng ngưỡng mộ thầm nguyện cầu rằng và Thất lang cũng thể như bà nên đôi từ thuở thiếu niên đến già vẫn bên
Hòa Ngộ với :
“Ngươi từng thấy tượng Bồ Tát bằng đất
“Hễ trời mưa là tan”
“Hiện tại ngươi chính là cơn mưa của Hoàng hậu”
Quả nhiên
Hoàng hậu mỉm Đông y Bạch Chỉ tính ấm mùi thơm thanh nhã đúng là như tên
Bà hỏi:
“Có ai biết công dụng của Bạch Chỉ ”
Trong đại điện một phi tần ung dung đáp lời:
“Bạch Chỉ chủ trị bệnh hàn thấp ở nữ giới khí hư nhiều
“Nghe Bạch quý nhân vốn xuất thân cung nữ chỗ ở đơn sơ mấy ngày tắm gội Nay đã hầu hạ Hoàng thượng thì chú ý giữ gìn vệ sinh đừng để lây bệnh ô uế gì đó”
Nàng cố ý dùng khăn tay che mũi miệng ánh mắt đầy vẻ khinh thường
Những nữ nhân trong điện đồng loạt bật nhạo báng
Trên bảo tọa Hoàng hậu Hứa Niệm Phúc hài lòng mím môi :
“Dung phi bản cung biết ngươi ý
“Bạch quý nhân Dung phi đúng bản cung đã mời Thái y kê đơn điều dưỡng thân thể cho ngươi Mấy tháng ngươi cứ yên tâm dưỡng bệnh ở Xuân Di các ngọc bài sẽ tạm thời rút ”
Xuân Di các cách Càn Thanh cung của hoàng thượng xa mất hai canh giờ mới tới Giữa ngày đông gió lớn tuyết dày ít ai lui tới nơi hẻo lánh đó
Hoàng hậu quả nhiên như vẻ ngoài hiền hòa
Bà sợ khuôn mặt của cố nhân
Dù khuôn mặt chỉ thuộc về một cung nữ thấp hèn quyền thế bà cũng dám lơ là Bà tìm cách xóa sổ khỏi bức tường thành uy nghiêm của cung đình
Năm xưa khi Tĩnh An Hoàng hậu bệnh nặng Hứa Niệm Phúc từng cởi áo khoác tận tâm chăm sóc ngày đêm thậm chí cầu nguyện trời xanh nguyện ý thay Hoàng hậu chịu bệnh
Tình tỷ sâu đậm Hoàng thượng ghi nhớ trong lòng
Chính nhờ bà từ một tần phi trở thành kế hậu con trai bà thuận lợi trở thành Thái tử
Thẩm Nguyệt Kiều là quý nhân trong mệnh của bà
Gặp khuôn mặt đáng lẽ bà vui mừng mới đúng
bà đang sợ điều gì
Hòa Ngộ chịu cho biết
Ông nắm quyền ở Ty Lễ Giám nhiều năm oai phong lẫm liệt dù năng nhẹ nhàng cũng toát vẻ nghiêm nghị:
“Bạch quý nhân hành sự trong cung cẩn thận chuyện nên hỏi thì đừng hỏi Một khi biết lẽ chỉ còn con đường chết
“Ngươi là tự tay nâng đỡ lời mới là trọng yếu”
Để trấn an ông tiếp:
“Thái tử bất ngờ ban cho ngươi hộp phấn kẻ lông mày đúng là vì chọc giận Chu Mi Thọ ngươi từng nghĩ một cao quý như Thái tử làm biết trong Hoán y cục tồn tại một như ngươi”
Thái tử và như mây và bùn vốn từng gặp gỡ
Cung nữ đông như mây trời vì cớ gì nhất định chọn làm công cụ
Hòa Ngộ nhạo đầy mỉa mai:
“Đương nhiên là Hoàng hậu cho biết”
Hoàng hậu ưa Chu Mi Thọ liền khuyên Thái tử rằng thái tử của một quốc gia nên lấy con nối dõi làm trọng Các cung nữ ở Hoán y cục đều thân thể khỏe mạnh dễ sinh nở đặc biệt một đôi mày dài như liễu tên gọi Bạch Chỉ qua đã thấy phúc khí
Thái tử mãi chịu lập thê chỉ vì chờ Chu Mi Thọ mãn hạn nữ quan để cưới nàng làm Thái tử phi
Hắn ghét đề nghị của Hoàng hậu
Vì chọc tức Hoàng hậu cũng chọc giận Chu Mi Thọ Thái tử mới đích thân đến phòng giặt ban cho hộp phấn kẻ lông mày khiến xuống địa ngục
Ta đã chết
Hoàng hậu Hứa Niệm Phúc hài lòng
Thái tử và Chu Mi Thọ cũng trở hòa thuận
Dùng tiện mệnh của để khiến những kẻ quyền quý nhất đế quốc đều mãn nguyện xem thật viên mãn
Thế nhưng những đài cao dường như quên rằng nước thể nâng thuyền cũng thể lật thuyền
Ba bọn họ sẽ tha cho bất cứ ai
6
Hoàng hậu và Dung phi đều phái hầu của đến mạnh mẽ giúp thu dọn đồ đạc
“Cũng xem là thân phận gì xứng dùng những thứ như thế ”
“Xuất thân từ Hoán y cục còn thấp hèn hơn cả chúng nữa”
Cung nhân vốn quen xu nịnh thấy Hoàng hậu khinh rẻ liền bới móc trong hòm rương giấu trang sức châu báu tay áo
Ta yên lặng khẽ xoay chiếc trâm cài tóc hình phật thủ xanh biếc trong tay
Hòa Ngộ từng khuyên :
“Vạn sự nhẫn làm đầu Nhẫn một lúc trời yên biển lặng Đợi ngươi lên vị trí cao mọi sự khinh rẻ đều chỉ là mây bay qua”
Nhẫn
Nhẫn một lúc nhường một bước Hứa Niệm Phúc sẽ lấn tới giẫm lên cho đến khi đạp bụi đất biến thành hư vô
Nhẫn một lúc chính là nhẫn cả đời
Thanh xuân dễ tàn quân ân khó đoán
Ta thể nhẫn nhịn
Chiếc trâm phật thủ là bảo vật từ tư kho của Hoàng đế Ngọc xanh biếc lớn như trứng bồ câu minh châu từ Nam Hải lớn bằng đầu ngón tay ánh mặt trời tỏa sáng rực rỡ
Cung nữ của Dung phi là Hỷ Tước mắt sáng như đèn cất giọng gay gắt:
“Bạch quý nhân đưa xem thử”
Nàng bước tới nhanh thẳng tay giật lấy
Viên ngọc trâm đã Hỷ Tước giữ trong tay Nàng nắm chặt gương mặt đầy vẻ tham lam và đắc ý
Ta trốn cũng chẳng tránh ngược bước thêm một bước
Đuôi trâm như lưỡi kiếm cắm thẳng ngực Tiếng lụa rạch cùng âm thanh da thịt xuyên qua vang lên khe khẽ
Máu tươi trào
Hỷ Tước kinh hãi thét lên chói tai:
“A— làm gì nàng làm gì nàng …”
Cung nhân chạy tới tay chân luống cuống
Trời đất mờ mịt
Tiếng ồn ào thật khó chịu
Ta bèn nhắm mắt ngã xuống