Cùng Mộng Thì Vui - Chương 2
6
Ở nhà họ Tống vài ngày cũng dần quen
Phần lớn thời gian Tống Minh Khiêm ở nhà
Thỉnh thoảng hai chúng gặp mặt cũng chỉ là gật đầu chào hỏi một cách lịch sự xa cách
Tôi càng chắc chắn rằng giấc mơ chỉ là của riêng
Ngày gặp Nghiên Nghiên sắp đến gần
Tống Cảnh hài lòng với bộ quần áo chuẩn nhờ mua thêm một bộ khác
Váy liền hai dây kiểu váy chỉ mặc mùa hè
Cậu bảo thay chụp với vài tấm ảnh chung
Quần áo mỏng dù trong biệt thự hệ thống sưởi sàn vẫn lạnh đến run cầm cập
Tống Cảnh hề nhận
Cậu cứ khăng khăng chụp những bức ảnh chung thần tiên để khiến yêu cũ ghen tị
Ngày hôm cảm sốt
Tống Cảnh nào quan tâm đến chứ
Cậu bận uống rượu với đám bạn
Lúc khỏi cửa còn thấy gọi điện thoại than phiền:
“Sao đúng lúc ốm chứ hai ngày nữa gặp Nghiên Nghiên hy vọng cô đừng làm mất mặt tao Bên đó còn em nào khác Dự …”
Tôi sốt đến mơ mơ màng màng gần như phân biệt giấc mơ và hiện thực
Cổ họng đau rát dậy định rót cốc nước
Phòng làm việc đối diện đang mở cửa
Ngẩng đầu lên thấy Tống Minh Khiêm
7
Giờ Tống Cảnh ngoài ăn chơi còn chú dì đã công chuyện
Tống Minh Khiêm đáng lẽ ở công ty chứ
Sao ở nhà lúc
Chỉ một khả năng — Tôi mơ
Là mơ thì dễ
Tôi loạng choạng bước tủi thân nhào lòng
“Em khó chịu”
Anh ngập ngừng một lát hỏi: “Uống thuốc ”
“Rồi”
“Nghỉ ngơi cho ”
cứ bám lấy chịu buông tay: “Em gặp một giống y đúc”
“… Vậy ”
“ em biết là ”
“Sao em biết”
“Anh là giấc mơ thấy nốt ruồi ở xương quai xanh của em biết ngay đang mơ”
Tôi thành thạo cởi cúc áo sơ mi của
Tôi quá quen thuộc với nốt ruồi
Trong mơ đã vô số lần cắn đây
Tôi lên đùi sờ nốt ruồi đó
‘Tống Minh Khiêm’ đột nhiên ngăn
“Không em là thích ”
“Cái gì”
“Em em thích Tống Cảnh”
“Sao biết Tống—”
Đầu óc trong nháy mắt nổ tung
Tất cả sự mập mờ đều nguội lạnh trong khoảnh khắc
Tôi vội véo mạnh đùi đau
Đây là mơ
Là hiện thực
Người đang đè lên mặt chính là Tống Minh Khiêm thật
“Quý Vân Nhân”
Anh khẽ gọi tên giọng khiến tê dại
“Anh đã hỏi trong mơ nửa năm trời cuối cùng cũng nhớ tên em”
Câu một lần nữa khiến chết lặng
Anh ý gì
Anh cũng mơ thấy…
CPU của sắp nổ tung
Tôi vẫn còn đang đè lên còn đang mặc đồ ngủ
Quần áo xộc xệch ánh mắt sâu thăm thẳm
đúng lúc
Cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ
“Anh ơi thấy bạn gái em ”
Tống Cảnh
Sao về
“Anh ơi ở đó Hình như nãy em thấy giọng Vân Nhân”
Sự im lặng chết chóc
“Không ai Vậy em nhé”
Tống Cảnh xoay tay nắm cửa…
8
Tống Cảnh yên trong phòng: “Anh ở đây ”
Tống Minh Khiêm hỏi: “Sao em về”
“Em chỉ là thấy bỏ cô một lắm nãy em lên phòng ngủ thấy Vân Nhân thấy ”
“Không” Tống Minh Khiêm cụp mắt xuống
Lúc đây
Tôi đang xổm gầm bàn làm việc sát bên cạnh quần tây của Tống Minh Khiêm dám phát một tiếng động nào
“Chắc là vệ sinh em ở đây đợi một lát”
Tống Cảnh phịch xuống ghế sô pha lấy điện thoại chơi
Game còn bỗng nhiên nhíu mày
“Anh ơi trong phòng làm việc của mùi thơm thế ”
“Đốt tinh dầu thơm”
“Không ghét nhất mấy thứ đó Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây ”
Tống Cảnh vẫn hề nghi ngờ
Thế nhưng dậy bắt đầu tìm tinh dầu thơm
Khi sắp sửa đến phía bàn làm việc
Tống Minh Khiêm đưa tay ngăn : “Đi ngoài”
“Dạ”
“Chuyển cho em một trăm ngàn dẫn Niki tắm nó hôi quá”
“Đó là việc của giúp việc mà”
“Em ” Tống Minh Khiêm ngước lên đôi mắt cho phép từ chối: “Số tiền còn cần trả cho ”
“Được Em nhất định sẽ tắm cho nó thơm phức”
Tống Cảnh xuống lầu tìm chó
Đợi đến khi biệt thự yên tĩnh trở mới từ gầm bàn chui ngoài
Cố chịu cơn choáng váng thẳng vấn đề: “Anh cũng mơ thấy giấc mơ giống em ”
“Hiện tại xem lẽ là ”
“Sao thể như thế … Chúng kiểm tra dòng thời gian nhé”
Tống Minh Khiêm đẩy đẩy chiếc kính gọng:
“Lần đầu tiên ngày 10 tháng Tám em coi như thùng rác cảm xúc nhiều lời vô nghĩa”
“Lần thứ hai…”
“Lần thứ sáu em hỏi thể cho em xem cơ bụng ”
Tôi: “…”
“Lần thứ bảy tháng Chín mối quan hệ bước ngoặt chúng —”
“Được Không cần nữa”
Quả thực là cộng mộng*
*Hai cùng mơ một giấc mơ
Lượng thông tin quá lớn cộng thêm việc ốm mắt tối sầm suýt nữa thì ngất xỉu
Tống Minh Khiêm đưa tay đỡ lấy
“Trước tiên em đừng nghĩ đến những thứ cứ nghỉ ngơi cho ”
Anh bế về phòng ngủ
nửa đường thì gặp giúp việc
Người giúp việc từ từ trợn to mắt đến cả chào hỏi cũng quên mất
“Trong lòng cả là… cô cô Quý”
9
Tôi cố gắng che mặt
Tống Minh Khiêm bình tĩnh : “Dì biết nên làm như thế nào đấy”
Giọng điệu của ôn hòa lịch sự nhưng sát khí giết bịt miệng
Người giúp việc vội vàng bỏ : “Ôi chao già mắt mờ cái gì cũng rõ…”
Tống Minh Khiêm đặt lên giường đắp chăn cẩn thận
“Dì Lưu thật thà sẽ lung tung em cứ yên tâm dưỡng bệnh”
Tôi thực sự mệt nên còn tâm trí để dây dưa với nữa
Buổi chiều Tống Cảnh tắm cho chó xong về
Cậu ném một hộp thuốc lên đầu giường : “Mùng 2 Tết dự tiệc với em đừng làm mất mặt ”
Tôi cứ tưởng Tống Cảnh dặn dò xong câu sẽ
đột nhiên dùng sức hít hai cái
“Chờ đã mùi quen quá…”
Chết
Sắp lộ tẩy
10
Tôi nắm chặt cốc nước đầu óc trống rỗng
vô tư như Tống Cảnh cũng suy nghĩ nhiều: “Phòng làm việc của trai cũng dùng loại tinh dầu thơm mùi cũng đấy”
Tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm
Sau đó thấy lẩm bẩm: “Anh trai công tác cuối cùng cũng tự do mấy ngày”
“Đi công tác”
“Ừm trưa nay ”
Chắc là tránh mặt đây mà
Mãi đến Tết Tống Minh Khiêm mới về nhà
Gặp vẫn chỉ là gật đầu chào hỏi một cách lạnh nhạt
Như thể từng chuyện gì xảy
Mùng 2 Tết đến nhanh
Tôi đã khỏi bệnh nên cùng Tống Cảnh tham gia buổi họp lớp cấp ba của
Tính cách như Tống Cảnh đến cũng là tâm điểm chú ý
Cũng kéo theo việc cũng mọi quan tâm
Bạn bè khoác vai Tống Cảnh nhỏ giọng : “Đây chính là cô nàng mày tìm đến để chọc tức nữ thần Nghiên đó Không chứ mày mù Em gái còn xinh hơn Nghiên Nghiên đấy”
“Mày mới mù cô thể so với Nghiên Nghiên ”
“Vậy mày với cô Hôm nay cô thể sẽ Nghiên Nghiên nhắm đấy”
“Không cần thiết với cô ” Tống Cảnh thờ ơ : “Cô càng nhắm càng chứng tỏ Nghiên Nghiên vẫn quên tao”
Tôi bên cạnh thực thấy rõ ràng
Tống Cảnh đầu cụng ly với mọi : “Tối nay say về”
Có trêu chọc: “Thiếu gia dám uống say hả Không sợ trai đánh ”
“Hôm nay trai rảnh để ý xem mắt ”
Suy nghĩ đã sớm phân tán của lúc đột nhiên tập trung
Tống Minh Khiêm là ai chứ Anh là nắm quyền hiện tại của tập đoàn Tống thị mạnh mẽ trai
Mọi hứng thú với chuyện bát quái của
Tống Cảnh cũng vui vẻ chia sẻ:
“Anh á ế chỏng chơ năm nay biết chịu xem mắt Chắc là vì đối tượng xem mắt xinh đấy còn môn đăng hộ đối nữa”
“Chậc xem sắp chị dâu ”
Âm nhạc ồn ào mà trong lòng thấy bực bội
lúc cửa phòng bao đẩy
“Nghiên Nghiên đến ”
“Chào mừng hoa khôi giảng đường đến”