Cú Quay Xe Định Mệnh - Chương 2
5
Khi đến ngã tư dừng
“Đàn làm thế”
Tôi nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi mặt vẫn đỏ
Đây là lần đầu tiên nam sinh cõng khi trưởng thành lần cõng còn là bố cõng lúc nhỏ
“Đang nghĩ nên đưa em mua giày ”
“Hả”
Tôi chút hiểu ý tai càng thêm đỏ
“Mua giày thì em cần cõng nữa ”
Lòng cảm thấy bỏng hổ mà :
“Đàn em nặng”
Giọng của trong trẻo giọng điệu khi chuyện vững vàng dịu dàng khi ấm áp đến lạ:
“Nếu như em nặng em nên nghi ngờ thể lực của nghi ngờ bản thân làm gì”
“Đàn …”
“Đương nhiên thể lực của nãy chỉ ví dụ thôi”
Tôi dỗ dành mà thành tiếng
Còn tưởng rằng sinh viên xuất sắc như Lâm Kỳ là đóa hoa kiêu ngạo nhiễm bụi trần ngờ mà … hài hước như
Thì… khá đáng yêu
Đến tiệm bán quần áo đặt lên ghế
Lâm Kỳ theo nhân viên cau mày như đang nghiên cứu hạng mục trọng điểm gì từng chút lắng nhân viên giới thiệu giày
Cuối cùng mang đến mấy đôi giày chọn quỳ một gối xuống đeo thử lên chân
“Đàn để em tự đeo …”
Lâm Kỳ nâng mắt chút hiểu hỏi :
“Không chúng qua ”
Sau đó cầm lấy mắt cá chân của nhẹ nhàng giúp đeo đôi tất dùng một lần đeo giày
Giọng điệu ôn hòa:
“Anh từng yêu đương thế nên cách thức chung sống duy nhất mà biết là học từ bố mẹ ”
Tôi mở to đôi mắt như một tin đồn chấn động
Địa vị học thuật của giáo sư Lâm cao như một nghiêm túc như sẽ quỳ một chân xuống đất đeo giày cho vợ
Lâm Kỳ nghiêng đầu :
“Ánh mắt của em là gì thế Bố … tùy rằng nghiêm túc nhưng yêu mẹ ”
“Đứng lên xem thử chân ”
Anh giơ cánh tay đỡ lên cánh tay vững chắc dùng sức liền dẫn lên
Giày… ừm giày mary jane thì khá là đó
mà mặc quần áo hưu nhàn thoải mái phong cách trái ngược với đôi giày
“…”
Tôi tưởng rằng Lâm Kỳ sẽ đổi cho một đôi giày đổi thì đổi đổi quần áo
Chọn một đống quần áo để thử bản thân ghế sô pha hai tay bắt chéo vô cùng nghiêm túc phát biểu cách :
“Cái hở lưng phù hợp để em mặc hàng ngày”
“Cái đó trang sức bên hông tính thực dụng cũng mạnh”
“Cổ áo của cái rộng khá thích hợp phối thêm một chiếc dây chuyền xin chào thể mang hai chiếc dây chuyền đến cho em ”
…
6
Lúc sắp rời hai tay Lâm Kỳ xách một đống túi to
Tôi móc điện thoại từ túi áo mở mã QR giành với nhân viên bán hàng:
“Quét của ”
Nhân viên bán hàng Lâm Kỳ một cái đó đẩy điện thoại của về chuyện
Lâm Kỳ khẽ một tiếng ở cửa :
“Qua đây đẩy cửa giúp tay đẩy ”
Tôi lắc điện thoại giải thích:
“ chúng … vẫn thanh toán”
“Tiệm mẹ mở bà sẽ để ý đến việc bạn gái đến lấy quà ”
Lâm Kỳ thản nhiên mặt đỏ lên ngoan ngoãn đẩy cửa thế giới thật sự quê chết
Trên đường về trường học giơ tay xách túi Lâm Kỳ né
“Em phụ trách xinh là việc nặng nên để làm”
“Đàn em…”
Tôi há miệng cả nửa ngày đấu tranh lâu cuối cùng vẫn cách nào lừa dối Lâm Kỳ:
“Thực em tỏ tình là…”
Tôi còn xong đã Lâm Kỳ cắt ngang giọng của thấp như mang theo sự tịch mịch:
“Anh biết là Lý n thấy ánh mắt em ”
Anh dừng một lúc tiếp:
“Anh để ý nếu như em để ý thì chúng thể qua yêu đương ”
Tôi bất ngờ vì câu của Lâm Kỳ nhưng thấy bỏ hết túi sang tay trái đưa lòng bàn tay hướng lên :
“Em lên em mãi luôn ”
“Không để ý làm tiểu nhân thừa cơ xông chứ”
Ánh mắt của quá dịu dàng của ngày hôm đó kiềm mà đặt tay lòng bàn tay của
Mạnh mẽ lao lòng lau sạch giọt nước mắt thầm yêu đã lâu lên áo sơ mi trắng của
7
Tôi mang theo đôi mắt đến đỏ rực ghế sô pha cổ tay Lâm Kỳ nhẹ nhàng cầm lấy
Thuốc mỡ màu trắng đầu ngón tay thon dài của lấy
Ngón tay của sạch sẽ đốt ngón tay đỏ thuốc mỡ làm nền càng thêm mắt
Thực cổ tay đã còn đau nữa chỉ bởi vì da quá trắng vết đỏ vẫn lưu đó nghiêm trọng
Cổ tay xoa nóng lên đỏ mặt
Nhất thời mà chút dám ngẩng đầu
Anh nâng mắt sang ánh mắt đó thế nào cũng trong sáng giống như mang theo lưỡi câu
Anh lên khẽ tiến lên một bước dựa gần thêm một chút bất giác thở của trở nên rối loạn
Khoảng cách của cả hai gần trái tim đập nhanh lúc tưởng rằng sắp hôn
Lại thấy dừng thu tay xuống ghế sô pha
Đầu ngón tay thon dài trắng nõn khó khăn che mặt
Anh cúi đầu một hồi nâng mắt lên khóe mắt nhiễm thêm một chút ửng đỏ:
“Miên Miên dọa em chứ”
Ánh mắt mất tự nhiên của tránh né lắc đầu
Lâm Kỳ xoa đầu ngón tay đột nhiên thẳng:
“Khi nãy hôn em”
Tôi mở to mắt
Thế … thể thẳng
“ sợ em cảm thấy là sẽ sợ ”
Lời của Lâm Kỳ nghiêm túc còn kịp phản ứng suy nghĩ đã trực tiếp hành động trực tiếp nhanh chóng lắc đầu một cái
Anh kẽ thành tiếng đưa tay giúp xoa tóc rối:
“Nếu lần hôn em thể hỏi em ”
Khuôn mặt đỏ nổ tung
Hồi lâu mới thấy đầu óc hỗn loạn của bản thân nhỏ giọng một câu
“Có… thể”
== Ủng hộ nhà dịch tại web netvn">metruyennetvn ==
8
Ngày hôm tan học
Tôi khỏi phòng học thì thấy Lý n đợi ở cửa
“Miên Miên qua đây”
Anh mất kiên nhẫn vẫy tay với như đang gọi chó gọi qua đó
Tôi một cái đầu về một hướng khác
“Mộc Miên Miên Rốt cuộc em thế nào”
Bên cạnh phòng học lớn đến trực tiếp túm lấy tay to tiếng chất vấn
“Buông tay”
Lý n bất động hung hăng hất tay
Khóe mắt bất giác ửng đỏ dứt khoát hỏi :
“Anh đến tìm làm gì Anh bạn gái đừng suốt ngày đến tìm khác hiểu nhầm quan hệ của chúng ”
“Dựa quan hệ của chúng em cái ”
Lý n cau mày
“Vậy em rốt cuộc chúng quan hệ gì:
Tôi hít mũi một cái kìm nén tiếng nghẹn ngào
Bạn học xung quanh hóng chuyện sang bên Lý n xung quanh cuối cùng mơ hồi một câu:
“Em gái nhà hàng xóm… thân là trai thay nhà em hỏi em mấy câu thì làm ”
Tôi trào phúng khẽ một tiếng ngẩng đầu trả thù với :
“Cũng trai ruột quản lý làm gì”
“Bây giờ yêu đương với Lâm Kỳ ghen lắm thích tiếp xúc với nam sinh khác đừng tới tìm nữa”
Tôi nhanh chóng xong câu rời đầu thấy Lâm Kỳ ôm hoa hồng phía xa
Lý n còn gì đó một nữ sinh ở bên cạnh kiên nhẫn mà :
“Không chỉ là em gái hàng xóm Sao mà nhiều như suốt ngày theo Tưởng An Na đấy Đừng để giận đấy”
Tôi đầu sang là cô gái hôm đó tiếp lời Lệ Lệ ở kí túc thân thiện với cô bạn một cái
Cô bạn thì hóng chuyện Lâm Kỳ tỏ ý mau
Tôi đỏ mặt chạy chậm đến mặt Lâm Kỳ
Anh liếc Lý n tự nhiên đưa tay nhận lấy túi xách của đưa hoa trong tay :
“Mỗi ngày một bó hoa tâm trạng tránh xa em”
Tôi bật thành tiếng ngẩng đầu hỏi :
“Không mỗi ngày một quả táo bệnh tật tránh xa em ”
Anh trả lời luôn khi ngoài một lúc đột nhiên bước một bước về phía chặn trong góc tường
Vừa tiến lên cũng chịu lùi về :
“Nghe ghen tuông ghê gớm”
Khuôn mặt bỗng ửng đỏ linh tinh lưng đụng chính chủ
Anh từ cao xuống đột nhiên cong eo ghé gần thở giao trong đôi mắt dịu dàng như mang theo một vũng nước suối
Giọng khàn khàn mà hỏi :
“Miên Miên hôn em thể ”
Tôi trợn trừng mắt trái tim như tiếng trống đập vang lên bên tai
Thấy nửa ngày đáp lùi một bước con ngươi ảm đạm đó đưa tay về phía
“Vậy chúng … ăn cơm nhé”
Tôi vô thức đưa tay lòng bàn tay lòng bàn tay khô ráo ấm áp dẫn từng bước về phía nhà ăn
Hửm
Thì… hôn nữa
Nghĩ như xong hỏi âm thầm ngượng ngùng Mộc Miên Miên mà mày thể biết hổ như chứ
Là đàn tôn trọng mày thế mà mày còn cảm thấy đáng tiếc
mà…
Tôi ngẩng đầu gò má của Lâm Kỳ gió thổi qua tóc đôi mắt dịu dàng của sang
Trong mắt tràn ngập bóng hình
Rung động
Like like like 👏👏👏💐💐💐🫶🫶🫶