Công Chúa Thật Trở Về - Chương 3
Trong tiệc thưởng hoa hầu như bộ quý nữ kinh thành đều mặt chuyện lớn như ắt hẳn lời giải thích
Quỳnh Hoa phong làm Lãnh Nguyệt công chúa đồng thời truyền tin Thái tử hủy hôn với phủ Dương cầu cưới công chúa Triều Dương
Lúc cả kinh thành đều xôn xao
Nghe Thái tử quỳ ngoài điện Càn Khôn ăn uống lấy mạng để ép buộc nhất quyết để đế hậu thành
Còn công chúa Triều Dương thì quỳ bên cạnh đau lòng đến mức rơi nước mắt
Rõ ràng là một đôi uyên ương khổ mệnh ức hiếp
Nghe Hoàng Thượng tức giận đến mức thiết triều còn hoàng hậu thì một bên bệnh dậy nổi
Nghe tin khỏi nhếch miệng
Xem Thái tử điện hạ quả nhiên đối với công chúa tình thâm nghĩa trọng Lương Vũ làm công chúa nhiều năm như dù quan hệ huyết thống nhưng cũng tình thân thể chết chỉ là Thái tử lo lắng quá mà thôi
Tất nhiên cũng thể biết mà là phát hiện tâm ý của thuận theo bản tâm mà thôi
Đối với Lương Vũ mà thì càng đơn giản hơn một công chúa giả thể sánh với phong quang của Thái tử phi chỉ là nếu cưới nàng thì còn thể làm Thái tử thì trong phạm vi cân nhắc của nàng
Cũng tức giận kém còn phụ thân
Ông đập vỡ mấy bộ đồ trà
“Làm trữ quân lâu như mà vẫn biết suy nghĩ”
Ông tức giận thì tức giận nhưng vẫn nghĩ cách xoay xở cho càng hủy hôn ước của
Ông là bảo hoàng cho dù tình hình hiện tại là thiên tử sủng ái tam hoàng tử hơn thì ông vẫn hướng về Thái tử
Tất nhiên suy nghĩ là dựa điều kiện thể làm Thái tử phi
Ta gì cũng phụ thân sẽ thay đổi chủ ý
Tỳ nữ đưa tới một phong thư chữ ký cũng nội dung
Ta hiểu ý đốt tờ thư trong làn khói mỏng manh nhàn nhạt mở miệng:
“Đi đến Xuân Phong lâu”
Trong phòng riêng của Xuân Phong lâu tam hoàng tử Lương Dụ An đã chờ từ lâu
Lúc cửa đang buồn chán nghịch nước trà ==Ủng hộ bản dịch chính chủ tại web metruyennetvn==
Thấy nhấc mí mắt lên:
“Thành ý của Dương đại cô nương đã nhận ”
Ta xuống đối diện
“Không biết điện hạ hài lòng ”
Hắn cà lơ phất phơ thờ ơ nhún vai:
“Hài lòng thì hài lòng nhưng chuyện phong lưu vẫn đủ để Thái tử sụp đổ”
Điều là thật ít nhất phụ thân vẫn từ bỏ
Ta tự rót cho một tách trà
“Không vội đây mới chỉ là bắt đầu”
Hắn gật đầu: “ một khi đã xé rách thì gian để thao túng sẽ lớn hơn”
“Chỉ là biết——” Hắn đột nhiên cau mày thu vẻ mặt cợt nghiêm túc hỏi : “Dương đại cô nương tặng một món quà lớn như cô gì”
Ta khẽ dừng cũng thu vẻ mặt nghiêm túc :
“Nếu làm hoàng hậu thì ”
Hắn sửng sốt đột nhiên bật ha hả:
“Cô làm hoàng hậu thì làm gì phức tạp như trực tiếp gả cho Thái tử đợi đăng cơ ”
Ta đợi xong mới tiếp tục mở miệng:
“Ta làm hoàng hậu nhưng làm hoàng đế thánh thượng chỉ còn hai hoàng tử trưởng thành ngoài thì chỉ còn ngươi còn lựa chọn nào khác”
Hắn nhếch mép: “Thì là lựa chọn bất đắc dĩ của cô nương thật đau lòng”
“ mà là chí lớn nhưng cưới vợ vẫn cẩn thận để suy nghĩ kỹ đã”
“Không ”
Ta dậy chuẩn cáo từ:
“Điện hạ từ từ suy nghĩ thời gian còn nhiều”
Ra khỏi cửa Thu Thủy hỏi :
“Tiểu thư sẽ đồng ý ”
Ta dòng tấp nập phố gật đầu:
“Sẽ sẽ đồng ý”
Hắn sẽ sớm điều tra đây là lần đầu tiên chúng gặp mặt sẽ phát hiện thì chúng đã duyên từ
Ký ức kiếp về tam hoàng tử đã mơ hồ ấn tượng sâu sắc duy nhất là khi chết đã thừ một đêm mộ
Hôm mang đến một hộp cơm thịt rau còn điểm tâm
Lúc đó hiểu vì
Sau mới biết
Nghe khi quý phi giáng chức đã từng đưa tam hoàng tử còn nhỏ đến ở tại Quảng Nghiệp tự một thời gian
Mà trong thời gian đó tình cờ ở trang viên trang viên đó ngay bên cạnh Quảng Nghiệp tự
Càng khéo hơn là cách tường Quảng Nghiệp tự thấy kêu đói thế là đưa đồ ăn của qua lỗ chó cho
Trong hộp đó thịt rau điểm tâm
Mỗi ngày đó đều mang thêm một phần cơm tặng cho tiểu hòa thượng kêu đói
Ban đầu chỉ là lòng của trẻ thơ ngờ là sự sắp đặt của số phận
Kiếp đại khái khi chết đã phát hiện tặng cơm là nên mới tiếc nuối đến mộ thăm viếng
kiếp trả nợ
09
Ba ngày trong cung truyền tin thánh thượng đã đồng ý yêu cầu của Thái tử
Triều Dương công chúa phế bỏ phong hiệu công chúa ban hôn cho Thái tử làm chính phi của Thái tử
Cùng lúc đó cũng ban hôn còn tam tiểu thư phủ chúng làm lương của Thái tử
Ngày thánh chỉ đến phụ thân thất vọng
Theo lời biết chuyện thì là trong cung đã xảy chuyện
Công chúa cấm túc biết bằng cách nào ở cùng Thái tử hôn mê bất tỉnh trong tình trạng quần áo chỉnh tề ngoài còn một cô nương khác cũng mảnh vải che thân chính là Dương tam cô nương
Có thể tưởng tượng mức độ hỗn loạn của hiện trường mặc dù hoàng gia đã phong tỏa tin tức nhưng vẫn rò rỉ ngoài từng chút một
Ta thầm lắc đầu Lương Dụ An quả nhiên là hoàng tử phong lưu đàng điếm nghĩ cách cũng thật đơn giản thô bạo
Tam cắn chặt môi căng thẳng quanh quan sát mọi dường như giải thích điều gì đó nhưng ai để ý đến nàng
Phụ thân lạnh nhạt liếc nàng một cái đầu :
“Tự giải quyết cho ”
Xem đại khái trong lòng ông đã hiểu rõ Thái tử sợ rằng con đường phía khó
Tam hoàng tử đã đồng ý yêu cầu của
Hắn vội vã xông Xuân Phong lâu đánh giá từ xuống tươi như hoa:
“Thì là cô tiểu câm điếc”
Bên ngoài chùa miếu vì thương ở cổ họng ít khi mở miệng chuyện
Tiểu hòa thượng bên trong cũng vẫn gọi là câm
Ta cũng giả vờ ngạc nhiên:
“Thì tiểu hòa thượng ở Quảng Nghiệp tự là điện hạ”
Đã đòi báo đáp thì thể quá thực dụng sẽ hạ thấp giá trị bản thân
Phải để chính phát hiện trong sự kinh ngạc chủ động đưa
Hắn híp mắt tiến đến gần khuôn mặt tuấn tú phóng to chút tì vết
“Vị trí hoàng hậu đáp ứng với cô tiểu câm điếc”
“Một bữa cơm chi ân dùng cả đời báo đáp cô”
10
Khi tam hoàng tử đưa yêu cầu cưới phụ thân chút do dự đã đồng ý
Không biết Lương Dụ An đã gì ông đắc ý vuốt râu đến nhăn cả mặt trò chuyện vui vẻ
Ban đầu ông đặc biệt coi thường sự đàng điếm của tam hoàng tử nhưng bây giờ vẻ như thích thú
Sau khi tin tức truyền Thái tử đã tìm đến
Sắc mặt tiều tụy nhiều giọng trầm thấp vui:
“Vì ngươi gả cho tam nhưng là nổi tiếng là hoàng tử phóng đãng hồng nhan tri kỷ một đống”
Ta lùi phía một bước: “Thái tử đùa tam điện hạ trong mắt vô cùng ”
Hắn đỏ hoe mắt cam lòng hiểu:
“Hắn Dương Vãn Khanh thấy ngươi thật sự gả nào cũng dám ”
Ta lạnh giọng:
“Ta thế nào cần Thái tử lo lắng điện hạ vẫn nên quản hậu cung của ”
Hắn sửng sốt mặt nổi lên sắc đỏ tự nhiên thẹn quá hoá giận:
“Cô hưởng tề nhân chi phúc ”
Ta nhạo
Tốt cũng chỉ biết
Nghe khi Thái tử đại hôn Đông cung cả ngày gà bay chó sủa
Triều Dương công chúa ngây thơ vô số tội đối đầu với tam tâm cơ trà xanh cũng ngây thơ nổi nữa
Ít nhất đã Thái tử bắt gặp mấy lần bộ dạng xí hung hăng của nàng Thái tử là thương hoa tiếc ngọc tam dung mạo xinh tự nhiên cũng chia ít ân sủng
Một bên là tình cũ một bên là tình mới Thái tử điện hạ đau đầu thôi
Lúc mới nghĩ đến
Có những luôn hèn hạ lúc nắm trong tay thì vứt bỏ như giày rách đến khi thật sự bay cố tình nhớ nhung
Cũng lẽ nhớ nhung là vị trí Thái tử còn thể tiếp tục thuộc về
Người thể làm trữ quân thì kẻ ngốc đại khái cũng đã nghĩ thông suốt Dương gia còn về phía nữa trong lòng sinh oán hận
Tam khi trở về Dương phủ lặng lẽ một tiếng động viện của
Ta đang lật sách thấy nàng cẩn thận thò đầu vẫy tay với nàng:
“Vào ”
Nàng vẫn chút sợ do dự một lát mới chậm rãi mở miệng:
“Tỷ để tra chuyện đã tra ”
“Là Vinh phi”
Ta nhắm mắt nhanh chóng mở :
“Quả nhiên là nàng ”
Kiếp khi linh hồn phiêu bạt đã phát hiện chỗ nào đó đúng Lương Vũ vô duyên vô cớ lọt mắt hoàng hậu nhận làm con gái