Công Chúa Thật Trở Về - Chương 2
“Dương Tam ngươi thật đáng ghét thế mà lợi dụng lòng thương cảm của bổn cung suýt chút nữa đã hiểu lầm Dương tỷ tỷ ”
Tam rốt cuộc ngã quỵ xuống đất còn chút tiếng động nào
Ta cong cong môi đang lên tiếng thì một giọng nam đột ngột cắt ngang:
“Nghe Dương đại tiểu thư danh tiếng lẫy lừng hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền”
Quay đầu đối diện với khuôn mặt âm trầm của Thái tử
Hoàng hậu nương nương bên cạnh cũng sắc mặt vui
Ta hiểu trong lòng lần hành động như sấm sét thậm chí còn làm mất mặt công chúa rốt cuộc đã chọc giận bọn họ
thì chứ cho dù hiền lương thục đức đến mấy cũng lọt mắt bọn họ chi bằng thoải mái một chút
05
Thấy bọn họ mặt công chúa Triều Dương thở phào nhẹ nhõm như một chú chim vui vẻ lao đến bên cạnh Thái tử ngẩng mặt một vẻ ngây thơ:
“Hoàng đến ca ca biết Dương tỷ tỷ lợi hại lắm nãy suýt chút nữa đã dọa A Vũ ”
Nói xong chu môi vẻ mặt chán nản: “A Vũ cũng Dương tỷ tỷ gặp giặc cướp thương cho nên mới hỏi một câu ai ngờ nhận nhầm còn chọc Dương tỷ tỷ vui đều là của A Vũ ca ca sẽ trách A Vũ chứ”
Thái tử vẻ mặt cưng chiều vuốt ve mái tóc dài của nàng:
“Nha đầu ngốc là công chúa chọc thì chọc ai thể trách ”
Nói xong cảnh cáo liếc một cái nghiêng đầu với công chúa
Ta biết xin công chúa Triều Dương
Kiếp cũng mỗi lần Lương Vũ đều tỏ sợ trách tội đáng thương mà mỗi lần Thái tử đều bắt xin trấn an nàng
Ta rõ ràng cho lắm hỏi xin cái gì liền dùng ánh mắt thất vọng :
“Muội là Thái tử phi tương lai lẽ rộng lượng khiến A Vũ sinh lòng sợ hãi chính là của ”
Ta ép còn cách nào khác chỉ đành một lần một lần cúi đầu xin
Lâu dần Thái tử liền cảm thấy vị hôn thê như vô năng luôn làm sai mọi chuyện
Nghĩ đến đây để ý đến ám chỉ của ngược cong môi nhạt thâm ý:
“Điện hạ đúng công chúa là thiên gia nữ tự nhiên thể tùy ý nhưng nếu thân phận bất chính thì khó mà ”
Thái tử nhíu mày:
“Ngươi đang bậy bạ gì ”
Ta đến mặt hoàng hậu nương nương vẫn luôn từ ái tình thâm phúc thân:
“Nghe năm xưa nương nương vì tìm nữ nhi đích thân đến thôn Gia Bình rừng đào ôm công chúa nức nở Nương nương và công chúa tình mẫu tử sâu nặng cảm động trời đất chỉ là ——”
Ta chằm chằm mắt nàng từng chữ từng chữ:
“Không biết ngày đó nương nương nhận con gái ở rừng đào kẻ đã lẫn lộn ”
Lời bốn phía đều sợ hãi
Hoàng hậu nắm chuỗi Phật châu tay cứng đờ đầy mắt thể tin nổi:
“Ngươi —— đây là ý gì”
Ta tiến lên một bước:
“Nương nương thần nữ lời lẽ bất kính chỉ là thần nữ đây cứu một nữ tử nữ tử tặng thần nữ một miếng ngọc bội miếng ngọc bội giống hệt với miếng ngọc bội nương nương và công chúa nhận thân năm đó thần nữ xem dung mạo của nàng hỏi nàng vết bớt cho nên… thần nữ dám tự tiện đặc biệt dẫn đến gặp hoàng hậu nương nương”
Ta nghiêng Quỳnh Hoa vẫn luôn che ở lưng xuất hiện mặt mọi
Ta thấy tiếng hít liên tục của đám đông
Không trách các nàng bởi vì lần đầu tiên thấy nàng cũng kinh ngạc
Quỳnh Hoa và Đức Xương trưởng công chúa đã mất cách đây hai năm trông gần như giống hệt
Mà Đức Xương trưởng công chúa là tỷ tỷ ruột của thánh thượng
Cháu trai giống cô ngoài như
Còn công chúa Triều Dương chỉ là dung mạo vài phần giống hoàng hậu còn điểm nào giống
Ngay cả hoàng thượng cũng từng đùa Triều Dương tính yếu đuối giống trẫm
Còn hoàng hậu thì bênh vực nàng A Vũ những năm đầu lưu lạc bên ngoài nhát gan một chút cũng là bình thường
“Rầm”
Tách trà lưng Lương Vũ rơi xuống đất nàng lảo đảo sắp ngã vô lực nắm lấy vai Thái tử đầu ngón tay gần như biến dạng đôi mắt đẫm lệ
“Dương tỷ tỷ biết nãy đã đắc tội với tỷ nhưng tỷ cũng thể hại như ”
Giọng nàng mang theo tiếng Thái tử đau lòng thôi
“Ta là cốt nhục của mẫu hậu tỷ thể thể ly gián chúng như …”
Nói xong về phía hoàng hậu tìm kiếm sự đồng tình của bà
Đáng tiếc hoàng hậu vẫn chằm chằm Quỳnh Hoa như thể thấy nàng gì
Một lúc lâu bà thu hồi ánh mắt mặt biểu cảm liếc một cái:
“Chuyện bản cung sẽ điều tra rõ ràng liên quan đến huyết mạch hoàng gia tuyệt đối thể nhầm lẫn”
Nói xong thấy công chúa Triều Dương dựa Thái tử thành một cục giữa mày giật giật nghiêm giọng :
“Ôm ôm ấp ấp thể thống gì đều về cung cho ”
06
Trước khi rời khỏi vườn Thái tử chặn đường
Hắn tỏ vẻ hưng sư vấn tội giọng trầm xuống:
“Vì làm A Vũ khó xử”
Ta hiểu: “Khó xử”
“Điện hạ chẳng lẽ biết ai mới là ruột của ”
Hắn ngẩn đó bực bội lắc đầu:
“Tự nhiên là A Vũ ngươi tưởng rằng bất kỳ con mèo con chó nào cũng thể làm công chúa ”
Ta gì lòng đã thiên vị cho dù chứng cứ bày mắt cũng vô dụng
Hắn như điều cảm giác nặng nề mà “hừ” một tiếng:
“Cho dù thì thế nào A Vũ đã làm công chúa nhiều năm như dù cũng là của cô”
“Còn ngươi là tẩu tẩu tương lai đến việc giúp đỡ bảo vệ nàng thế mà còn liên hợp với ngoài bắt nạt nàng ngươi yêu như ”
Ta mím môi giọng lạnh nhạt:
“Điện hạ từng nghĩ công chúa hôm nay nhắc đến chuyện nếu truyền ngoài thất thân là sẽ trả giá thế nào cho câu của nàng ”
Hắn nhíu mày:
“Vãn Khanh ngươi như nhớ ngươi vốn so đo tính toán A Vũ ngây thơ trong sáng từ đến nay đều thẳng thắn nàng cũng chỉ thuận miệng thôi cố ý hại ngươi huống hồ chuyện đã giải quyết ”
Nói xong đánh giá từ xuống vẻ kiên nhẫn: “Huống hồ còn so đo chuyện bắt là ngươi ngươi còn thế nào”
Ta thần sắc hoảng hốt như thể trở về kiếp mộ thở dài:
“Ngươi chết cũng coi như giải thoát thoải mái biết bao đáng thương A Vũ của cả ngày buồn rầu vui”
“Ngươi mất chỉ là một mạng nhưng A Vũ nàng mất là nụ ”
Hành động của đều chứng minh đối với Lương Vũ tình cảm sâu nặng
Mà như thể hề biết
Không thấy trả lời càng thêm tức giận:
“Dương Vãn Khanh ngươi hành xử như làm cô thể tin ngươi thể làm chức Thái tử phi của cô”
Ta nhắm mắt trong lòng chán ghét:
“Làm thì đừng làm nữa”
Hắn lập tức ngẩn thể tin ngón tay run rẩy nên lời
Ta mở mắt thẳng đôi mắt vẫn hồn của ý vị sâu xa:
“Ta một vấn đề hỏi điện hạ”
“Nếu nương nương điều tra Quỳnh Hoa mới là cốt nhục của bà điện hạ sẽ xử trí công chúa Triều Dương như thế nào”
Con ngươi chuyển động như thể vẫn thoát khỏi cảm xúc
Ta tiến lên một bước đến gần bên tai :
“Điện hạ sẽ cưới nàng ”
Cả run lên đột nhiên đẩy như thể đang thấy quái vật gì đó
Rất nhanh biết nghĩ đến điều gì mà điên cuồng lắc đầu như thể thứ gì đó phá vỡ nhận thức đang chui não
Ta giả vờ vô tình thở dài:
“Đáng thương cho công chúa tội danh làm nhầm lẫn huyết mạch hoàng gia e là mất mạng”
“Nếu sống chỉ sợ tìm đường khác …”
== Ủng hộ nhà dịch tại web metruyennetvn ==
07
Trở về phủ tướng tam đã cấm túc
Chưa đợi hỏi nha ở cửa đã nịnh nọt :
“Nghe tam cô nương cướp bắt cũng đành mà còn dám mặt công chúa vu oan cho đại tiểu thư lão gia tức giận lắm nổi trận lôi đình”
Ta nhướng mày quả nhiên phụ thân là biết thời thế Ông đối với con cái thương yêu giả nhưng đối với tương lai của nhà họ Dương cũng hề mơ hồ
Tam đưa về ông đã hiểu rõ ngọn nguồn đồng thời đưa lựa chọn thích hợp
Dù là Thái tử phi tương lai trong mắt ông vẫn chút giá trị
Chỉ là nhất định sẽ khiến ông thất vọng
Ta đến thư phòng tìm ông mà gặp tam
Nàng quỳ mặt đất mặt vẫn còn đọng nước mắt trông thật đáng thương
Ta chống cằm một hồi lâu tam sinh đã còn làm vẻ yếu đuối nghĩ đến Thái tử là cũng thích kiểu
Nàng thấy mặt hiện lên vẻ oán hận:
“Đại tỷ ngày thường đối xử với hóa đều là giả tạo ”
Ta từ chối cho ý kiến lười biếng ném một chiếc khăn tay xuống mặt nàng
Nàng nghi ngờ nhặt lên trong nháy mắt kinh hãi biến sắc:
“Sao ở chỗ tỷ”
Ta cúi đầu xuống nàng trong mắt lộ vẻ thương hại:
“Ngươi biết đây là tìm thấy ở ”
“Trên một tên ăn mày”
Nàng ngẩn dám tin trừng to mắt:
“Không thể nào”
Ta nhạo: “Có cái gì thể chẳng lẽ Thái tử gia còn mang đồ của ngươi bên để thờ phụng ”
Nàng vẻ kích thích đến ngây lẩm bẩm:
“Sao thể như ”
Ta cúi bóp chặt cằm nàng lạnh lùng :
“Ngươi tưởng rằng ngươi và công chúa giao dịch thể giấu khác ”
“Nàng hứa với ngươi điều gì Để Thái tử nạp ngươi làm trắc phi Cho nên ngươi mới tiếc phản bội để thân bại danh liệt”
“Có như ”
Nàng giãy giụa lùi về ánh mắt kinh hoàng :
“Ngươi biết từ lúc nào Rõ ràng làm gì cả”
Ta cong môi nhạt:
“Ta biết từ lúc nào quan trọng nhưng nếu tam Đông cung như thể chỉ cho một con đường sáng…”
08
Không quá hai ngày kết quả nhận con của hoàng hậu đã