Cơn Giông Tội Lỗi - Chương 6
5
Lý Ngọc Anh gục xuống bàn thở dốc lưng ngừng phập phồng
“Không thể nào Con trai chết nó đã cô hại chết Cô gì thì cô chỉ đang cố gắng thoát tội ngăn giao nộp bằng chứng cho cảnh sát”
Tôi dựa lưng ghế giọng điềm tĩnh:
“Một phần là như Dù nếu bắt chắc chắn sẽ khai động cơ gây án và sự thật rằng Cố Hoài Nghĩa là hung thủ giết hàng loạt sẽ phơi bày”
“Mẹ kênh livestream của bà tên là gì nhỉ À Sự thật bao giờ chôn vùi đúng Bà vốn dĩ đến đây cũng là để tìm kiếm sự thật mà”
Lý Ngọc Anh đầu đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng
Từ lần đầu tiên gặp bà trong đám tang dù đang chịu nỗi đau mất con nhưng bản chất của một làm giáo viên nhiều năm vẫn giúp bà giữ sự điềm tĩnh và phong thái nhất định
lúc khuôn mặt bà vặn vẹo ánh mắt đầy căm hận
Như thể chỉ cần một giây nữa thôi bà sẽ lao xé xác
Tôi bà ánh mắt đầy thương hại
“Trong mắt ngoài lẽ đây là một vụ án rõ ràng như Rashomon nhưng chỉ biết đây là sự thật duy nhất”
Nhìn ngoài cửa sổ hít một thật sâu
“Như đó đó chính là động cơ của ”
“Một khi đã quyết tâm phương pháp trở nên đơn giản hơn nhiều Chỉ là liên tục tính toán thử nghiệm mô phỏng”
“Tôi biết sẽ tê liệt thân nếu tiếp xúc với hoa thủy tiên
Tôi biết mẹ của bé Hy Hy luôn thích so sánh với mỗi khi chồng cô mua thứ gì mới đều mời chúng đến xem
Tôi biết Tô Dược đối diện thường cố tình vứt rác mỗi khi lên lầu giả vờ như tình cờ gặp gỡ”
“Hơn nữa kiên nhẫn Cho dù lần thành công vẫn còn lần
Thực tế hôm đó là lần đầu tiên mà là lần thứ bảy”
Lý Ngọc Anh bỗng nhiên thốt lên một tiếng “A” khuôn mặt hiện lên vẻ tuyệt vọng và kinh hoàng
“Cố Hoài Nghĩa tê liệt bất tỉnh… Điều đó nghĩa là… trong suốt quá trình đó nó tỉnh táo Nó từng chút từng chút một mở to mắt thấy chính từ từ bước đến cái chết”
Tôi thở dài
“Thì bà xem những đoạn video đó mẹ… Vậy thì đừng xem nữa rằng cái chết của so với những nạn nhân khác vẫn còn quá nhẹ nhàng Vì đó là cái giá mà trả…”
Ánh sáng dần rọi căn phòng
Bên ngoài tiếng còi cảnh sát vang lên xé toạc buổi sáng cơn bão
Tôi vỗ nhẹ quần dậy
“Miêu Miêu là cháu ruột của bà Sau giao con bé cho bà chăm sóc Mong rằng con bé sẽ trưởng thành khỏe mạnh đừng học theo cha nó cũng đừng học theo ”
Tiếng bước chân từ xa dần đến gần
Tôi đối diện với hai cảnh sát đang bước
Họ lướt qua đến mặt Lý Ngọc Anh
“Chào bà Lý bà rằng bằng chứng quan trọng cần trình báo Xin vì chúng đến muộn tối qua đường phá hủy do bão Bây giờ bà an thể bất cứ điều gì với chúng ”
Tôi cúi đầu lời nào
Chỉ lặng lẽ chờ đợi kết cục
6
Trời mù sương
Tôi đưa Miêu Miêu ga cao tốc tiễn Lý Ngọc Anh
Bà vẫn mặc chiếc áo khoác mỏng một tay xách túi đen một tay cầm bình nước cũ
Chỉ là so với lúc đến dáng vẻ bà vẻ còng xuống hơn
Miêu Miêu bên cạnh chơi đùa ghế
Lý Ngọc Anh lặng lẽ
“Tôi làm là vì Miêu Miêu”
Sáng hôm đó bà giao nộp tin nhắn
Giải thích với cảnh sát là bà vốn định ghi âm để lấy lời khai làm bằng chứng nhưng tiếc là thu thập thông tin hữu ích
Cảnh sát đã phê bình bà một trận rời
Lúc bà liếc một cái mí mắt chùng xuống
“Đêm đó cô liều đến tìm giữa trời mưa gió là vì đoán xem camera Đoán vẫn giao tin nhắn cho cảnh sát nên mới đến để cố gắng lần cuối”
Tôi gật đầu thừa nhận
“Trước đó bà thậm chí dám bước nhà ánh mắt cũng dám về phía phòng tắm đó là phản ứng tự nhiên của một mẹ yếu đuối Vì đoán rằng trong một thời gian ngắn bà sẽ dám xem Mà nếu bà xem thì tất nhiên giao cho cảnh sát”
Bà lạnh một tiếng:
“Cô tự tin đến mức nghĩ rằng sẽ tin cô”
Tôi lắc đầu:
“Không Trước khi đã chuẩn tinh thần cho việc rời xa Miêu Miêu”
“Vậy cô nghĩ bây giờ đã tin ”
Tôi bà
“Một nửa thôi”
Nửa còn
chỉ cần một nửa là đủ
Nửa còn phụ thuộc sự hiểu biết của bà về con trai
Bà thường xuyên liên lạc với Cố Hoài Nghĩa chắc chắn sẽ cách kiểm chứng từ những lời của
Hơn nữa trong tin nhắn của Cố Hoài Nghĩa nhắc đến một bí mật ít nhiều cũng để lộ mối liên quan
Điều quan trọng nhất là ngoài lý do bất kỳ động cơ giết nào hợp lý
Và chỉ lý do mới đủ để làm những việc như …
Khi Lý Ngọc Anh bước kiềm mà lên tiếng:
“Tôi vẫn hiểu tại ngay từ đầu bà đã khẳng định là giết Hoài Nghĩa”
Bà lên bầu trời mờ sương giọng khàn khàn và xa xăm:
“Lần Hoài Nghĩa thứ hai đến Cam Lan thăm chúng về chuyện sinh tử Nó từng đùa rằng nếu một ngày nào đó nó chết mà phát hiện nhẫn đang ở ngón trỏ chứ ngón áp út thì chắc chắn là giết hại”
“Khi cảnh sát báo tin nó qua đời ảnh của nó – chiếc nhẫn lệch ngón trỏ”
Tôi sững
Đó là chi tiết mà bỏ sót
“Vậy tại bà nghĩ là ”
“Tôi cũng chỉ… một nửa tin thôi”
Bà đầu bỗng nhiên vượt qua ánh mắt chợt khựng
Tôi
Miêu Miêu lặng lẽ lưng khuôn mặt ngây thơ chút mơ hồ
Tôi còn kịp lên tiếng
Con bé giơ tay chỉ lên bảng thông báo phía :
“Xe của bà sắp chạy ”
Lý Ngọc Anh rời
Bước chân bà nặng nề và cô độc
Bà rằng sẽ bao giờ bước chân khỏi Cam Lan nữa
…
Tôi lái xe đưa Miêu Miêu rời khỏi bãi đậu xe ngầm
Chàng trai thu phí đang dùng máy tính bảng xem bộ phim Nhà tù Shawshank
Khi quét mã phim chiếu đến đoạn quản giáo chuẩn tự sát đầu lên bức tường treo quyển Kinh thánh
“His Judgement Cometh and that Right Soon – Sự phán xét của Chúa sẽ đến nhanh chóng”
Cần gạt chắn xe nâng lên bỗng dưng ngẩn
Miêu Miêu ở ghế nhắc nhở:
“Mẹ ơi thôi”
Tôi giật nhấn ga
Xe lao khỏi bãi đỗ tiến làn đường chạy thẳng màn sương mờ mịt
(Hết)