Cơn Giông Tội Lỗi - Chương 5
Ngoại truyện
1
Nhà đã bán
Dù giá thấp hơn khá nhiều so với giá thị trường nhưng vẫn thu về 15 triệu tệ đủ để và Miêu Miêu sống trong một thời gian dài
Tôi thuê một căn hộ hai phòng nhỏ gần trường học của Miêu Miêu Sau khi con bé học sẽ bắt đầu tìm việc làm
Những ngày tháng dù còn như nhưng ít nhất cũng chút hy vọng
Đêm cuối cùng khi chuyển Miêu Miêu đã ngủ say Bên ngoài gió lớn và mưa bão gào thét
Tôi dạo trong căn nhà trống trải từng bước chậm rãi hồi tưởng những kỷ niệm đã qua
Điện thoại bỗng reo lên tin nhắn mới
Tôi tiện tay cầm lên xem lập tức sững
Người gửi là… Cố Hoài Nghĩa
Tôi trợn tròn mắt run rẩy mở tin nhắn:
“Vợ nếu em nhận tin nhắn nghĩa là đã một tháng thể đăng nhập ứng dụng kích hoạt chế độ gửi tin nhắn tự động Điều đó nghĩa là đã gặp chuyện
Vợ yêu em nhưng xin em Anh một bí mật thật đáng tiếc là thể với em vì nó quá kinh thiên động địa thể chấp nhận trong xã hội Đây là một bí mật mà định mang xuống mồ
Vì bí mật một mặt sống như một bình thường nhưng mặt khác giống như một hồn ma lúc nào cũng nơm nớp lo sợ luôn lo rằng sẽ đến hại
Thời trẻ ngây thơ mơ mộng rằng sẽ ghi danh lịch sử bất kể thiện ác thậm chí đã từng hành động vì điều đó Bây giờ nhận đó là suy nghĩ ngu ngốc nhưng sâu thẳm trong vẫn là một tâm hồn trẻ con một ngày nào đó lặng lẽ
Vì thế dù biết đây là điều đối mặt vẫn nhịn mà chuẩn một số thứ
Anh đã lắp đặt camera siêu nhỏ ở nhà ở văn phòng luật xe ở mỗi phòng mỗi góc mà thường lui tới
Xin em vợ vì đã với em
Anh làm để giám sát mà là để nếu chuyện xảy với cảnh sát thể dựa manh mối để tìm kẻ đã hại
Tổng cộng 21 chiếc camera đây là vị trí lắp đặt và liên kết mật khẩu đăng nhập…
Trong suốt cuộc đời chỉ tin tưởng hai : một là em hai là mẹ Vì thế đã cài đặt để tin nhắn gửi đến cả hai phòng trường hợp bất trắc”
2
Cửa sổ phát tiếng “rầm” va đập mạnh
Tôi ngơ ngác về phía
Cửa sổ lắc lư bên ngoài cơn bão hoành hành dữ dội tiếng gió tiếng mưa tựa như sấm rền vang trời đất
Tôi nhắm mắt mở điện thoại nhấp liên kết màu xanh
Một bản đồ với 21 điểm đánh dấu mỗi điểm kèm theo liên kết camera và mật khẩu đăng nhập
Rõ ràng chi tiết đầy đủ
Ánh mắt lướt qua từng vị trí tìm thấy một trong các camera
Sững một chút dậy bước phòng tắm
Đứng giữa phòng chậm rãi ngẩng đầu lên lên trần nhà –
Đó là một chiếc đèn ốp trần bình thường
Chính là một trong những vị trí camera đánh dấu bản đồ
Cũng là nơi mà Cố Hoài Nghĩa khi chết đôi mắt xám xịt trợn trừng chằm chằm
…
Tôi mím môi ngón tay run rẩy nhập trang camera
Dựa theo ngày giờ trong trí nhớ lần lượt xem từng đoạn
Tôi thấy đo đạc góc mở của cửa sổ hết lần đến lần khác liên tục mô phỏng các góc ngã thể xảy
Nhìn thấy trong bồn tắm lúc nửa đêm cầm bút vẽ ngừng đó cẩn thận gấp giấu góc bồn tắm
Nhìn thấy buổi sáng hôm đó lặng lẽ đổi chậu cây trong túi với chậu cây vốn đặt bệ cửa sổ
Nhìn thấy Cố Hoài Nghĩa nghiêng ngoài cửa sổ vẫy tay thân thể đột ngột cứng đờ ngã thẳng xuống bồn tắm
Nhìn thấy trừng to mắt kinh hoàng thể làm gì khác ngoài việc dòng nước từ từ nhấn chìm bản thân…
Tôi nhắm mắt chuẩn thoát khỏi màn hình
Đột nhiên bên tai vang lên một tiếng “cạch cạch” nhẹ
Rất khẽ nhưng ngắt quãng rõ ràng
Như thể thứ gì đó nén ép trong gian chật hẹp
Tôi mở mắt quanh
Bên ngoài gió bão gào thét nhưng cửa sổ và cửa đều đóng kín trong nhà tắm yên tĩnh đến cực điểm
Tiếng “cạch cạch” vang lên trầm đục hơn
Tôi cúi đầu chợt nhận âm thanh phát từ điện thoại
Tôi kinh ngạc chằm chằm màn hình
Ở trung tâm khung hình Cố Hoài Nghĩa trợn trừng đôi mắt xám trắng chằm chằm
Cổ họng gắng gượng phát âm thanh nhưng mơ hồ rõ
Tôi tăng âm lượng điện thoại lên mức cao nhất
Rồi áp sát tai
Một tiếng rên rỉ như đau đớn và bi ai vang tai
“Tôi… biết… cô… là… ai… ”
3
Bên ngoài gió gào rú dữ dội bên mép bồn tắm trầm ngâm lâu
Nửa tiếng từ từ dậy
Trước tiên phòng Miêu Miêu xem con bé
Con bé ngủ ngon cúi xuống hôn nhẹ lên trán nó
Sau đó cầm lấy chìa khóa xe mở cửa bước khỏi nhà
Tôi lái xe vượt qua cơn bão dữ dội qua những con đường ngổn ngang tàn phá đến nhà trọ nhỏ nơi Lý Ngọc Anh đang ở
Quầy lễ tân ai thẳng lên lầu chậm rãi bước hành lang tối tăm đến cửa phòng của Lý Ngọc Anh
Cửa đóng bà bên mép giường bật một chiếc đèn bàn vàng nhạt lưng với chăm chú điện thoại
Tôi bước lưng bà
Lý Ngọc Anh giật
Nhìn rõ mặt bà trở nên bình tĩnh
“Tôi biết cô sẽ đến”
Tôi đáp khẽ:
“Ừm”
Rồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng
Lý Ngọc Anh lên ngoài cửa sổ khẽ nhíu mày
“Trước khi cô đến mười phút đã gọi báo cảnh sát Cô bao nhiêu thời gian để chuyện phụ thuộc tốc độ cảnh sát đến đây”
Tôi nghiêng đầu bật khẽ:
“Trong thời tiết thế chắc đủ thời gian”
Lý Ngọc Anh lạnh lùng giọng như băng:
“Trình Khả Quân tại cô giết con trai ”
Tôi nheo mắt ngoài cửa sổ nơi những chiếc lá bay tứ tung trong cơn bão chậm rãi lên tiếng:
“Khi mẹ giết đang ở cách bà đầy 50 mét…”
Mẹ liệt bẩm sinh do bệnh bại liệt trẻ em Sau khi cha qua đời bà dậy sớm về muộn bán hoành thánh để nuôi ăn học Hai mẹ con nương tựa mà sống
Tối hôm tròn 18 tuổi trời đột nhiên đổ mưa lớn Vì thế đón mẹ dọn hàng muộn hơn mọi khi
Khi đến trạm xe buýt nhận gấu quần ướt nên xuống để xắn lên
Trong cơn mưa thấy một mặc áo mưa chầm chậm tới tay cầm một bát hoành thánh – chính là hoành thánh từ quán của mẹ
Hắn xuống chiếc ghế dài ướt sũng nước mưa
Từ góc của thể thấy bàn tay buông thõng của
Hắn lẩm bẩm hát một bài hát vu vơ dùng một tay xoay chiếc nhẫn ngón tay
Từ ngón áp út xoay nhẫn đeo lên ngón giữa chuyển sang ngón trỏ
Động tác phức tạp và rườm rà nhưng thực hiện một cách thành thạo như thể đã luyện tập hàng nghìn lần
Tôi xắn xong ống quần định dậy thì thấy ném bát hoành thánh giữa đường
Không biết từ rút một con dao mũi dao nhỏ từng giọt máu tươi hòa dòng nước mưa
Tôi sợ đến mức dám nhúc nhích cho đến khi chán từ từ dậy lững thững rời
Đêm hôm đó mẹ trở thành nạn nhân thứ ba trong vụ án giết hàng loạt gây chấn động – vụ án sát hại khuyết tật
Tôi đã cung cấp manh mối cho cảnh sát nhưng kẻ sát nhân vẫn bắt
Vì mắc chứng rối loạn lo âu sự khuyên nhủ của bác sĩ đã cố gắng chôn vùi ký ức đó trong tâm trí
Sau đó sống như một cô gái bình thường học đại học
Ở trường gặp Cố Hoài Nghĩa Anh lòng ngay từ cái đầu tiên Sau một năm theo đuổi chúng yêu kết hôn sinh con
Đôi khi trong những cơn ác mộng vẫn mơ thấy đêm hôm đó kẻ sát nhân ngay mắt với động tác xoay nhẫn bằng một tay
theo thời gian dần thoát khỏi nỗi ám ảnh dần dần quên …
Tôi cứ ngỡ nỗi đau trong quá khứ đã dừng tại đó
Cho đến nửa năm
Tôi thấy động tác đó một lần nữa
4
Nửa năm Cố Hoài Nghĩa tai nạn xe liều mạng cứu khiến hai ngón tay thương
Anh vốn mấy bận tâm thấy đau lòng tìm đủ cách chữa trị cho liền an ủi:
“Chỉ là còn linh hoạt như thôi tự tập luyện thêm là ”
Tối hôm đó khi chúng ôm sofa xem tivi thấy động tác đó
Sao nhỉ
Có những chuyện bạn nghĩ rằng đã quên lãng khi nó thực sự xuất hiện mặt ký ức sẽ hiện về sót một chi tiết nào
Động tác của trùng khớp với ký ức của
Nhịp điệu độ cong cách thức từng chi tiết nhỏ…
Hoàn giống
“Không thể nào”
Trong căn phòng yên tĩnh Lý Ngọc Anh đập mạnh xuống bàn mặt đỏ bừng lớn tiếng mắng :
“Cô đang bịa chuyện để thoát tội Chỉ dựa một động tác mà kết tội Hoài Nghĩa là kẻ giết ”
Tôi bà vô hồn
“Tất nhiên là Vậy nên bắt đầu quá trình xác minh”
Vụ án giết hàng loạt xảy tổng cộng 5 lần liên quan đến 4 thành phố khác Tôi đã tận dụng mọi cơ hội để xác định hành tung của thời điểm xảy các vụ án
Kết quả là tất cả đều trùng khớp
Tôi tìm thấy trong nhà một cuốn tài liệu về vụ án giết hàng loạt đó Anh giải thích rằng đó là tài liệu nghiên cứu từng thu thập khi làm trợ lý trong vụ bào chữa cho nghi phạm hồi học cao học đó đã hỏi luật sư An và biết rằng Cố Hoài Nghĩa đã bắt đầu thu thập những tài liệu đó từ năm thứ hai đại học
Sau khi vụ án xảy xã hội đã nhiều cuộc thảo luận Các nhà tâm lý học phân tích rằng hung thủ sự thù ghét tự nhiên với khuyết tật Khi gây án cho rằng đang làm điều ác mà ngược cảm thấy đang loại bỏ những “sai sót” của nhân loại
Tôi cố ý đưa làm từ thiện ở nhà chăm sóc khuyết tật
Dù cố tình che giấu nhưng vẫn dễ dàng nhận sự khó chịu và bài xích của khi tiếp xúc với họ Sau đó buột miệng thở dài:
“Người khuyết tật là những tác phẩm thất bại của Thượng Đế vốn nên tồn tại”
Lý Ngọc Anh gầm lên giận dữ xé toạc màn đêm:
“Chuyện đó chứng minh gì chứ Cô đang cố dùng kết quả để dẫn dắt nguyên nhân Cô chỉ thấy những gì thấy”
Tôi từ từ gật đầu:
“Bà đúng Những điều đó chỉ thể tạo nên nghi ngờ Điều thực sự khiến chắc chắn… là một câu của trong một đêm mưa”
Giọng Lý Ngọc Anh run lên:
“Câu gì”
Tôi thở dài chậm rãi hồi tưởng:
“Hôm đó cũng là một đêm mưa uống say bên ngoài đón về Trên đường đột nhiên đầu hỏi : ‘Ăn hoành thánh Thêm hành ’
Đó là câu quen thuộc của mẹ Tôi chắc còn nhớ nhưng sách tâm lý học rằng hung thủ giết hàng loạt thường thích hồi tưởng quá trình gây án nhớ từng chi tiết từng cảnh tượng
Tôi và mẹ giống vì cố tình đưa mặt gần Anh nheo mắt ánh mắt trở nên xa xăm Giữa tiếng mưa rả rích ngơ ngác hỏi: ‘Không em đã chết ’
Tôi hỏi tiếp: ‘Chết như thế nào’
Anh chỉ cổ đáp: ‘Ở đây cắt cổ chảy máu’
“Mẹ là nạn nhân duy nhất trong số 5 giết nguyên nhân tử vong là mất máu từ động mạch cổ”