Có Mắt Không Tròng - Chương 2
6
Trong sân cô nhi viện Tiết Thấm liều mạng đẩy lòng Phó phu nhân
“Phó Phó phu nhân hai nhận nuôi em gái cháu nó ngoan hơn cháu lời hơn cháu thích sạch sẽ hơn cháu”
Phó phu nhân nhíu mày bịt mũi Tiết Thấm bẩn thỉu hôi thối vẫn đành lòng
“Cháu thật sự cùng chúng trong nhà chúng nhiều trò chơi”
“Có bánh ngọt ăn hết còn bảo mẫu thể giúp cháu tắm rửa… ”
Tiết Thấm vẻ mặt cự tuyệt
“Tôi một chút cũng các làm cha mẹ ”
“Tôi cảm thấy cha mẹ tiền chính là cha mẹ nhiều tiền đều là vì tiền mà bất nhân”
Mắt thấy thần sắc Phó phu nhân trở nên hổ viện trưởng vội vàng hòa giải
“Đứa nhỏ Tiết Thấm nghịch ngợm quen Tiết Nhu lời hai dẫn Tiết Nhu ”
Phó phu nhân cũng so đo mà xổm xuống ôn nhu trưng cầu ý kiến của
“Bạn nhỏ Tiết Nhu xin hỏi con nguyện ý làm con gái của ”
Tôi liều mạng gật đầu Phó phu nhân xoa đầu
“Thật ngoan “
Tôi chủ động nắm tay bà ngọt ngào
“Mẹ con sẽ lời con tuyệt đối sẽ làm cho thương tâm”
Con tuyệt đối sẽ giống Tiết Thấm kiếp làm một con sói mắt trắng khiến cho Phó gia đau khổ
Viện trưởng ở một bên thúc giục nhanh chóng thu dọn hành lý mà bà thì dẫn cha mẹ Phó gia làm thủ tục nhận nuôi
Khi trở về phòng thu dọn hành lý Nghe thấy Tiết Thấm trốn cửa cúi đầu tiếng
“Đừng lo lắng em gái của chị”
“Đám biến thái máu lạnh vô tình của Phó gia sớm muộn gì cũng tra tấn chet mày”
Kiếp hình ảnh cha mẹ nuôi nghèo khó ức hiếp hiện lên trong đầu Tôi cánh cửa gỗ cũ kỹ rách nát lớn tiếng với Tiết Thấm phía cửa
“Tiết Thấm chị ngàn vạn lần cũng đừng hối hận vì lựa chọn ngày hôm nay Em vĩnh viễn sẽ đổi với chị”
Tiết Thấm nhạo: “Mày yên tâm tao tuyệt đối tuyệt đối sẽ hối hận”
Thật Tôi âm thầm nghĩ
Cha mẹ nghèo khó hút máu trai thiểu năng trí tuệ còn háo sắc còn một tên bạn trai côn đồ học vấn nghề nghiệp
Tiết Thấm chị thật sự bản lĩnh thể thoát khỏi đầm lầy như Chị cũng biết não yêu đương mặc kệ là sống bao nhiêu lần cũng sẽ kết cục
7
Trong biệt thự Phó gia Mẹ Phó nắm tay dẫn tới một căn phòng công chúa màu hồng nhạt
“Nhu Nhu căn phòng là trai giúp con bố trí thích ”
Tôi giấu ống tay áo rách thận trọng quanh phòng một vòng Nói là phòng thực so với căn nhà cho bốn ở còn lớn hơn
Có tủ quần áo chất đầy phòng tắm riêng trần nhà đầy những ngôi lấp lánh đắt tiền…
Cuộc sống kiếp của Tiết Thấm so với trong tưởng tượng của còn hơn nhiều Quần áo trong tủ đều là hàng hiệu đắt tiền
Hermes Chanel Burberry Louis Vuitton Gucci……
“Mẹ biết con thích màu gì cho nên mẹ mua mỗi mẫu nhiều màu con thích cái nào thì lấy mặc ”
Một cảm giác ấm áp tràn ngập trái tim Bà là đầu tiên đối xử với như kể từ khi bố mẹ mất Tôi cảm kích
“Chỉ cần là mẹ chọn con đều thích”
“Nhu Nhu thật ngoan ở cô nhi viện khẳng định chịu nhiều khổ sở” – Mẹ Phó đau lòng sờ sờ đầu của ôm trong ngực chỉ ảnh gia đình bàn đùa:
“Mẹ mơ cũng một đứa con gái con xem trai khi còn bé chính là mẹ nuôi dưỡng như con gái ”
Trong ảnh một bé thắt hai bím tóc nhỏ mặc váy công chúa màu tím phấn trong đáng yêu chút buồn Tôi nhịn tiếng
Phó Hành Chi biết từ chui Anh như một một bước chắn ở mặt gương mặt tuấn tú đỏ lên phất tay
“Không ”
“Nhìn bộ dáng keo kiệt của trai con kìa”
Mẹ Phó giận dữ : “Con làm khó em gái bảo vệ em gái ”
“Con”
Phó Hành Chi gật gật đầu con ngươi màu đen tuấn dật chớp mắt chằm chằm giống như ngôi chói mắt bầu trời đêm trịnh trọng
“Con hứa”
Lúc ăn cơm mẹ Phó kiên nhẫn dạy lễ nghi bàn ăn
“Con gái tướng tướng đoan trang tao nhã”
“Phải thẳng lưng cầm bát và ăn từng muỗng từng muỗng phát âm thanh bẹp bẹp như sẽ tao nhã”
“Khi ăn ngoài con phép giơ đũa quá ba lần liên tiếp Dù thích món nào chăng nữa thì cũng đừng ăn tiếp Như bất lịch sự ”
Tôi gật đầu làm theo từng cái một
Có lẽ Tiết Thấm cảm thấy mẹ Phó dạy chị những chuyện chính là để khống chế cuộc sống của nghĩ như
Mẹ Phó cũng đang khống chế mà là đang dùng kinh nghiệm và trải nghiệm nhân sinh của bà hết sức bảo vệ tránh cho nhiều đường vòng đụng nhiều tường nam
Kiếp một vất vả lớn lên Cha mẹ nuôi chỉ cho một miếng cơm ăn bao giờ dạy bất cứ chuyện gì
Mười hai tuổi năm lần đầu tiên gặp ‘dì cả’ đau bụng chet máu chảy đầy giường Tôi cho rằng mắc bệnh nặng chet chỉ dám trốn ở trong chăn len lén
Sáng sớm hôm mẹ nuôi thấy máu giường như phát điên lôi khỏi giường hung hăng tát mấy cái
“Đồ đê tiện bồi thường tiền mày biến cái nệm thành bộ dáng quỷ quái ”
“Mau giặt sạch sẽ cho tao giặt sạch thì hôm nay đừng ăn cơm”
Tôi đói bụng mặt sưng húp trong thời tiết âm mấy độ run lẩy bẩy xổm trong WC chà xát ga giường
Mẹ nuôi sợ tốn tiền cũng chịu mua băng vệ sinh cho chỉ bảo lấy khăn giấy trong nhà vệ sinh công cộng lót
năng lực hút nước của khăn giấy đủ quần của luôn xuất hiện vết máu loang lổ
Bạn học trong lớp cũng bởi mà thích sẽ cùng cô lập bắt nạt gọi là đồ ăn xin
Có một mẹ yêu thương dạy dỗ quan tâm chăm sóc là chuyện kiếp cầu cũng cầu
Tiết Thấm mà một chút cũng quý trọng Vậy để thay chị quý trọng thật
Còn những đau khổ đã chịu ở kiếp nếu chị đã thích chịu khổ như để cho chị thay từ từ tận hưởng
Những thể chịu đựng khó khăn sẽ luôn những khó khăn vô tận đang chờ đợi họ
8
Dưới sự bồi dưỡng lực của mẹ Phó nắm giữ nhiều kỹ năng đời
Đàn dương cầm vĩ cầm trượt tuyết ba lê Olympic hội họa…… Mẹ Phó kể chi phí đăng ký cho tất cả các lớp năng khiếu mà cảm thấy hứng thú
“Mỗi đều thiên phú thuộc về mà điều mẹ thể làm chính là ngừng cung cấp cho con cơ hội thử sức cho đến khi con tìm thiên phú chân chính của mới thôi”
“Con thích cái gì thì học cái đó mẹ tuyệt đối sẽ ép con nhưng mẹ cũng tuyệt đối sẽ để con trong lúc lười biếng tiêu hao thiên phú của con”
Tôi trân trọng mọi cơ hội học tập và dù học gì thì cũng cố gắng hết sức để học nó
cái học giỏi nhất vẫn là Olympic Nhìn bài thi toán mang về nhà đạt điểm tối đa mẹ Phó đột nhiên nhớ tới Tiết Thấm
“Nhu Nhu con thiên phú học tập chị gái của con hẳn là cũng sẽ quá kém”
“Tuy rằng con bé chúng nhận nuôi nhưng mẹ vẫn cung cấp cho con bé điều kiện học tập thật con cảm thấy thế nào Con gái vẫn nên nhiều sách thì hơn”
Tôi nghĩ mẹ Phó chắc hẳn cũng hỏi Tiết Thấm câu ở kiếp nhưng chị chắc chắn đã từ chối mà do dự
Lần quyền lựa chọn cuối cùng đã đến tay trực tiếp từ chối đề nghị của mẹ Phó
Dù nữa Tiết Thấm cũng là chị gái duy nhất của Tôi để cho mẹ Phó cảm thấy là vô tình vô nghĩa
Dù cho dù cho Tiết Thấm cơ hội chị cũng sẽ quý trọng Để mẹ Phó thấy rõ bản chất của Tiết Thấm là một kẻ vô dụng càng sớm càng gật đầu đồng ý
Vì thế ngày hôm Tiết Thấm đã đặc cách trường chúng học còn học cùng lớp với
Mười sáu mười bảy tuổi chính là thời điểm trưởng thành các thiếu nam thiếu nữ đều ý thức thích chưng diện cũng bắt đầu ganh đua trong sáng trong tối
Tiết Thấm cũng quẫn bách giống như ở kiếp Quần áo thì mặc quần áo cũ rộng thùng thình mà trai để
Giày quanh năm suốt tháng cũng chỉ một đôi như thủng lỗ cũng tiếp tục Thậm chí ngay cả vết máu loang lổ quần cũng giống như kiếp
Rất nhanh chị đã trở thành trung tâm thảo luận của các bạn học
“Cậu thấy quần áo và giày của Tiết Thấm Cảm giác như đã lâu thay mặc lâu như thật sự là đã mùi ”
“Mỗi lần tới gần đều mùi lạ thật ghê tởm”
“Hôm qua còn thấy Tiết Thấm ăn cơm thừa ở căn tin biết lúc nuốt xuống cảm thấy như thế nào”
“Đều họ Tiết nhưng Tiết Nhu và Tiết Thấm thật đúng là khác một trời một vực Tiết Nhu chỉ thành tích gia thế còn một trai cưng chiều như thật hâm mộ”
Tôi lắng cuộc thảo luận của họ trong khi cố gắng giải bài thi toán những câu hỏi mà giải quyết
Tiết Thấm đầu với ánh mắt xin giúp đỡ mở miệng giúp chị ngăn cản những bạn học
truyện này là đang vả mặt bộ phim “pháo hoa nhân gian của tôi” gì đó hả =)) thấy giống ghê