Có Không Giữ Mất Lắp Camera 4k - Chương 1
1
Bùi Chiêu là một tên nghèo rách mồng tơi
Lần đầu tiên gặp mặc một chiếc áo khoác jean đã giặt đến bạc màu giữa một đám “thiếu gia” của câu lạc bộ Có lẽ bà chủ đã làm tóc cho Mái tóc hất lên như gai nhím cực kỳ phù hợp với gương mặt quật cường đó là biết là một chịu thua
*thiếu gia: ý chỉ mấy bạn host/nhân viên nam đó
Tôi thích
Háo sắc là bản tính trời sinh của con
Bùi Chiêu một gương mặt khiến khác ghen tị Cũng may khi ông trời mở cánh cửa cho đồng thời cũng đã đóng một cánh cửa khác Khi đó Bùi Chiêu nghèo đến mức một ngày ba bữa chỉ ăn bánh bao chay kèm bát cháo loãng thể mang làm gương soi Anh gầy đến độ gần như thể gió thổi ngã xương bả vai nhô lên tạo thành một đường cong gầy yếu từ lưng trông cô đơn
Tôi với bà chủ bà chủ nịnh nọt liếc Bùi Chiêu đang chạy tới chạy lui giữa các phòng bao
“Cậu nhóc bướng bỉnh lắm đấy nhé”
“Vậy thì đợt tới đừng để mối nào nữa là ”
Bùi Chiêu làm nhân viên phục vụ ở Dạ Sắc vì trai nên luôn mua rượu từ hòng phát triển một cái gì đó Bùi Chiêu nhận hết các đơn đó lạnh lùng từ chối những chị gái ý đồ bất ch//ính
Dạ Sắc là câu lạc bộ lớn nhất thành phố A lần nào đến đây bàn chuyện làm ăn đều thể thấy
Anh luôn chỉ một biểu cảm đôi môi mím chặt đôi mắt lỡ đãng cụp xuống trong tay bưng khay đựng trái cây hoặc rượu bận đến mức hai chân chạm đất
Từ đến nay bao giờ chủ động trò chuyện với Có một lần bàn chuyện làm ăn nên uống nhiều đến mức nôn m//ửa cửa nhà vệ sinh Tôi thuận tay tóm lấy : “Cho một tờ giấy”
Bùi Chiêu dùng khăn tay mang theo bên lau miệng cho ánh mắt xao động
“Uống ít thôi chị ”
Tôi híp mắt cảm thấy x//ấu xa
Sau ngày hôm đó đã điều tra tất cả mọi thứ về Bùi Chiêu là trẻ mồ côi và một cô em gái bệnh tim bẩm sinh
Bùi Chiêu đang dành dụm tiền cho cuộc phẫu thuật đắt đỏ đó nhưng chặt đứt con đường kiếm tiền của
Bà chủ dựa theo ý cho phép bán rượu đồng thời còn bảo đám nhân viên nam quyền sức bắt nạt
Tôi bặt vô âm tín gần một tuần lễ hôm đó khi bước Dạ Sắc Bùi Chiêu đang một đám vây đánh Anh đất cong như một con tôm khô và bảo vệ đầu của mặc đám đó đánh mắng
Tôi đẩy đám đó đến bên cạnh Bùi Chiêu chìa tay về phía
Anh loạng choạng vịn tường dậy đẩy bỏ
Bà chủ hì hì : “Nhìn thấy khí khái lắm đấy”
Sau đó tới tìm Bùi Chiêu xách một chiếc vali tiền đến mở mặt
“Cuộc phẫu thuật của em gái thể kéo dài nữa thể giúp mời những chuyên gia nhất trong và ngoài nước”
Bùi Chiêu chằm chằm đầy cảnh giác
“Điều kiện”
Tôi cảm thấy thoải mái đến mức lỗ chân lông khắp đều giãn lồng ngực yên ắng đã lâu dường như bắt đầu nhảy nhót ngay giây phút
“Tôi bao nuôi ”
Tám năm trôi qua bây giờ Bùi Chiêu đã là bên gối mặc dù hề tình nguyện
Anh vẫn luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng đó luôn làm ngơ sự bày tỏ tình cảm của Anh thường xuyên lấy cớ công việc bận rộn tăng ca đến tận rạng sáng mới về nhà giờ đó đã say giấc từ lâu
Tôi khuấy cháo trứng bách thảo thịt nạc lồng ngực bỗng cảm giác gờn gợn buồn nôn Rõ ràng đói bụng đói tới mức đôi môi rung rung nhưng khi thấy đồ ăn thì ăn nổi
Chóp mũi ngưa ngứa chất lỏng ấm áp chảy xuống làm bẩn món cháo thơm ngon
Tôi lau mũi hề cảm thấy sợ hãi
Bùi Chiêu từng : “Thích Dao Quang đôi lúc cảm thấy cô là con ”
Hai chúng đều là kiểu nhiệt tình sôi nổi nhiều khi ở bên nhưng ai giải quyết việc của nấy Đợi đến khi màn đêm buông xuống sự cô đơn ập đến chúng quấn lấy chiếc giường rộng lớn dường như chỉ như mới thể chứng minh hề lẻ loi
rõ lúc chúng lên gi//ường với lúc động tình Bùi Chiêu hề tập trung
Nghĩ cũng thể cam tâm làm trai b//ao khi đang độ hào hoa phong nhã như chứ
Anh là tài tự mở một công ty thương mại hai năm nay cũng đang đà phát triển
Có lẽ bao lâu nữa sẽ rời xa thôi
Trước khi chúng ở bên đã đưa Bùi Nguyệt nước ngoài
Cô em gái cùng huyết thống là điểm yếu duy nhất của cũng là sự tồn tại khiến toát mồ hôi lạnh mỗi khi tỉnh mộng giữa đêm khuya
Lạnh quá mất rõ ràng đang là giữa hè mà
Tôi quấn chăn gởi tin nhắn cho Bùi Chiêu
“Tối nay về nhà ăn cơm em nấu món bánh trôi rượu nếp mà thích ăn nhất”
Qua hồi lâu cũng chẳng thấy trả lời đến trưa mới keo kiệt gởi qua vài chữ
“Bận rảnh”
Tôi ngoài cửa sổ ánh mặt trời gay gắt khiến hoa Nguyệt Quý héo úa
“Bận cũng về nếu sẽ khấu trừ hàng của ”
Cuối cùng Bùi Chiêu cũng thỏa hiệp đúng sáu giờ tối bước căn biệt thự
Tôi cũng dịu dàng nhu nhược hơn nhưng lăn lộn thương trường bao lâu nay biết những lời dỗ dành khác từ lâu
“Sếp Bùi đúng là bận rộn thật đấy mời ăn bữa cơm thôi mà lẽ lấy số đấy nhỉ”
Tôi cong môi màu sắc của son môi quá đậm Bùi Chiêu cau mày rút khăn giấy lau bớt
“Chẳng đã đến đây ”
Tôi bật chọc chọc lồng ngực
“Anh đừng tưởng em biết là vì Bùi Nguyệt đã về đúng Tám năm gặp hai em cũng nên ôn chuyện cũ ”
Dường như Bùi Chiêu tức giận nhưng nay từng sắc mặt của để làm việc Sự bực bội của chẳng khác gì đấm bông vải ở chỗ những bật mà còn biến mất ngay
Anh phòng bếp bưng từng món ăn
“Ăn cơm ”
Tôi thong thả ung dung nhai thịt cá dám chớp mắt sợ sẽ rơi nước mắt
Tôi : Bùi Chiêu chúng chia tay