Chúc Niên Tuế Tuế - Chương 3
4
Ta thường thấy nghiêng tháp tay chống cằm cầm một cuốn sách ánh mắt lười nhác trang giấy
Ban đầu vẫn tưởng tượng như thời còn là thỏ lắc đầu một cái chui lòng Đế quân nhưng một ngón tay chặn trán ép khỏi lòng
Chúc Âm Đế quân thèm ngẩng mắt lên vẫn chăm chú cuốn sách trong tay khẽ nhếch môi:
“Không đây”
Chúc Âm Đế Quân chẳng buồn ngước mắt vẫn chăm chú quyển sách tay nhếch môi khẽ :
“Không gần”
Hắn ngừng một chút cuối cùng vẫn bổ sung thêm một câu:
“Trừ phi nàng biến trở ”
Ta ấm ức lấy tay che vết trắng chọc đầu cái bóng phản chiếu nền gạch pha lê lần đầu tiên hoài nghi biết dáng vẻ chân thân của quá xí đến mức thể nổi
Ta cảm thấy quá nhàm chán Đế Quân chịu chơi với đành lê bước chậm chạp bắt nạt mấy con ngọc thiềm xí
Ta buồn bã đáp một tiếng “Ừ” nhưng trong lòng vẫn còn chút mong chờ bèn bước một hai ba bốn năm sáu bước đến gần cửa điện mỗi bước đều thật chậm từng bước đều lắng tai chờ mong Đế Quân sẽ gọi ở
Một hai ba bốn năm sáu bảy tám chín… đến tiếng thứ chín giọng lạnh nhạt của Đế Quân từ phía vọng đến Ta lập tức vui mừng
Hẳn là cũng đã cạn lời thấy bộ dáng như lời định liền nuốt trở chỉ tay về phía bên cạnh chiếc tháp:
“Ngồi đây cũng ”
Nghĩ nghĩ một chút hạ giọng cảnh cáo:
“Không nghịch lung tung”
Kể từ đó thường xuyên là cảnh tượng như thế: Đế Quân sách còn ở bên cạnh gà gật; Đế Quân xử lý án tấu từ hạ giới đưa lên vẫn gà gật; đến khi Đế Quân cao hứng gảy đàn cũng mơ màng ngả nghiêng
Có lần linh quang lóe lên tự bật hỏi :
“Đế Quân thế là hồng tụ thêm hương ”
Đế Quân thong thả đặt bút chu sa trong tay xuống nhưng nhận rõ ràng tay khẽ run một cái đầu thương hại từ đầu tới chân cặp chân mày thanh tú ánh lên nét dịu dàng:
“Tuế Tuế chờ mặt nàng bớt vết đỏ vì ngủ đã hãy câu đó”
Ngày ở Cung Quảng Hàn mỗi khi khác nhắc tới Chúc Âm Đế Quân luôn sợ hãi thêm bất mãn với dáng vẻ cao ngạo của
tiếp xúc lâu cảm thấy Đế Quân miễn cưỡng cũng thể coi là dễ gần
Ngoại trừ việc thường xuyên những lời khó vẫn thích
Ví như lúc chỉnh y phục đội kim quan trong vẻ cao ngạo tăng thêm ba phần tôn quý
Chúc Âm Đế Quân đưa tay về phía
Ta theo phản xạ đặt tay lên
Đầu ngón tay vô tình chạm lòng bàn tay nhột
Ta cố nén chút rung động mơ hồ trong lòng nghiêng đầu hỏi:
“Đế Quân ”
Chúc Âm Đế Quân nhướng mày tay áo khẽ đón chút gió:
“Dẫn nàng xuống nhân gian xem một chút”
5
Ta từng nghĩ rằng mấy nghìn năm qua dịp phong quang đến thế chỉ e chư thần cũng từng ai dám xem Chúc Âm Đế Quân là tọa kỵ để sai khiến
Tiếng rồng ngâm vang vọng chín tầng mây thân rồng uốn lượn trong tầng mây mờ ảo Ta bám chặt lấy đầu rồng của Đế Quân áp mặt lên chỗ mềm mại nhất bên cổ
Hẳn cũng lâu lắm hạ thế cảnh sắc sông núi nhân gian lướt qua bên tựa như một dòng chảy ngừng
Cuối cùng chúng dừng ở một chiến trường thượng cổ Dẫu đã trải qua vạn năm thần lực nơi đây vẫn tàn phá sự sống đất cằn cỗi một ngọn cỏ mọc mây đen che kín bầu trời
Chúc Âm Đế Quân thong dong bước như dạo chơi trong sân vắng chỉ ánh mắt thỉnh thoảng lộ một tia chán ghét
Hắn nhặt một nhúm cát chảy đất lên lặng lẽ ngắm thật lâu nhạt:
“Vạn năm đã qua… Ta đã thức dậy hẳn cũng ”
Ta nghĩ mãi cuối cùng mới hiểu ý của câu
Năm xưa kẻ duy nhất thể cùng Chúc Âm Đế Quân lưỡng bại câu thương chỉ Ma tộc đại quân – Yến Phong
Ta gượng nhưng trong đầu xoay chuyển ngừng Nếu kẻ thật sự tỉnh lén cùng Hằng Nga tỷ tỷ trốn kỹ đừng để cuốn cuộc chiến đang chực chờ bùng phát
Thương tổn mà Thiên đình gánh chịu từ lần e rằng vạn năm qua vẫn khôi phục
Ta chỉ là một con thỏ nhỏ chẳng chút trách nhiệm nào chỉ mong an sống bên Hằng Nga tỷ tỷ của
Chúc Âm Đế Quân liếc mắt hai ngón tay thành thạo nhấc lấy cổ áo Dù giờ đã là nhân thân nhưng mặt vẫn nhỏ bé đến
Khi trở Chung Sơn cung Đế Quân thẳng tay ném lên tháp Ta bò lùi kéo lấy mắt cá chân lộ của lôi trở về Tiếng vòng chân “đinh đang” vang lên khe khẽ
Cằm bắt ngẩng lên vẫn giữ nguyên tư thế quỳ phục
Chúc Âm Đế Quân cúi xuống tựa như ôm trọn lòng Hắn bá đạo áp đôi môi lên môi chẳng chút nhẹ nhàng
Lại còn cắn bậy
Hơi thở phả lên mặt khiến sắc hồng lan tỏa
Ta vô lực mềm nhũn cảm giác như thể thở nổi
Chúc Âm Đế Quân xoay nửa ôm trong lòng để mặc bám lấy cánh tay
Hắn cúi sát môi trán chạm trán chính cũng thở dồn dập yết hầu lên xuống rõ rệt
Hắn khẽ hỏi:
“Tuế Tuế thích ”
“Không thích”
Hắn “Ồ” một tiếng nhưng cũng chẳng bận tâm chỉ thong thả luồn tay qua mái tóc dài trang sức của chải từ chân tóc đến ngọn từng chút từng chút
Ta mơ màng yếu ớt chỉ trích:
“Chàng luôn dùng gió thổi bay ”
“Còn gọi là ngọc thiềm”
Chúc Âm Đế Quân khẽ gật đầu chân mày giãn :
“ là thật”
cúi xuống nhẹ nhàng gọi từng tiếng “Tuế Tuế” chạm khẽ lên môi dụ dỗ:
“Vậy bây giờ thì Có thích ”
Ta đáp “Không thích” liền cắn một cái
Đợi đến khi môi đau nhói cuối cùng cũng mềm lòng khẽ khàng : “Thích”
Hắn siết chặt lấy eo đôi chân vững vàng giữ thể nhúc nhích từ môi lan đến đầu lưỡi mãi buông tha
Khi đầu óc dần tỉnh táo y phục đã xộc xệch cảm giác ấm áp từ môi lan xuống tận bụng vẫn còn vương vấn
Chúc Âm Đế Quân nửa mở y phục lộ lồng ngực trắng mịn màng đến ngỡ ngàng
Tiếp tục xuống
Ta đột nhiên biến đổi
Ta biến trở về hình dạng thỏ
Đế quân ngẩng đầu lên từ giữa một đám lông trắng mềm mại mà như
Hắn thấp giọng dỗ : “Tuế Tuế mau biến ”
Quả thật thế gian nam nhân thật đa đoan Ban đầu ở hình thỏ thì cho gần giờ gần thì cho biến trở
Ta thành thật : “Ta biến ”
Đế quân nhấc gáy lên rốt cuộc nhịn ôm lòng vuốt ve vài cái
Những viên thuốc nhỏ cứ thế ăn hết lửa cháy trăm dặm ở Chung Sơn cũng tắt ngấm
Đế quân khẽ thổi một đất cháy đen liền mọc lên cây cỏ sức sống bao trùm trăm dặm
Bọn hầu trong điện cũng dần bận rộn trở từng một mừng rỡ như mở hội
Ngọc Thiềm xí đưa về mọi đều vui mừng khôn xiết
Sau khi tiên quan kiểm tra danh sách bèn dè dặt hỏi: “Trước đó còn một con Thỏ Ngọc của Hằng Nga gửi đến nơi đây dám hỏi Đế quân hiện giờ ở ”
Ta Đế quân giữ chặt trong lòng lúc đã là hình vui vẻ chuẩn “ ở đây ở đây” nhưng phát hiện tài nào mở miệng
Ta phẫn nộ Chúc Âm Đế quân thấy khóe môi vương một tia cao ngạo nâng cằm lên ánh mắt lạnh nhạt: “Thỏ Ngọc Chưa từng con thỏ nào cả Nàng đúng Tuế Tuế”
Ta liều mạng nháy mắt với tiên quan nhưng quá đần hiểu ngôn ngữ của chắc nghĩ là một tiên tử thần trí bất thường đó cũng rời
Hắn liền vui Ta vẫn nhớ cung Quảng Hàn nhớ Hằng Nga tỷ tỷ
Chúc Âm Đế quân vuốt mái tóc đen của từng tiếng từng tiếng gọi “Tuế Tuế”
Ta đầu để ý đến
Hắn hỏi: “Không thích nơi ”
Ta gật đầu
Hắn nâng cằm lên: “Vậy cũng thích bản quân ”
Ta chớp mắt buồn bực đáp một tiếng: “Thích”
Rồi lén lút bổ sung: “ thích Hằng Nga tỷ tỷ hơn”
Chúc Âm Đế quân khẽ bất đắc dĩ
Trong số những tiên tòng về nhiều đã theo Chúc Âm nhiều năm
Ta với tiên quan già nhất trong số đó tên “Tuế Tuế”
Tiên quan kỹ càng một lúc vẻ mặt kỳ lạ
Trong lòng lập tức nghĩ đến mấy tình tiết trong thoại bản về kẻ thay thế nào là “Tuế Tuế thế thân” mắt ướt nước thút thít một hồi tối cũng chẳng buồn để ý đến Chúc Âm Đế quân nữa
Hắn gọi “Tuế Tuế” đáp
Ta từ giường dậy chỉnh vạt áo Đế quân phía chống đầu nhướng mày gọi “Tuế Tuế”
Ta đầu : “Ta ‘Tuế Tuế'”
“Tuế Tuế” đã chết
Ta chỉ là một con thỏ ngọc nhỏ bé mà thôi
Hắn im lặng cũng chẳng thêm
Ta vốn chỉ dọa giờ như càng làm chắc chắn suy nghĩ của
Hắn quả nhiên chột mà lên tiếng Ta trở về cung Quảng Hàn
Hắn thở dài một
Ta hỏi “Tuế Tuế” là ai
Đế quân từ giường bước xuống “Ừm” một tiếng giải thích chỉ khẽ xoa mũi
Rồi tiễn trở về cung Quảng Hàn
Lần đầu tiên cảm thấy cung Quảng Hàn lạnh lẽo đến
Chúc Âm Đế quân xoa đầu : “Vài ngày nữa sẽ đến đón nàng ở đây ngoan ngoãn chờ hai ngày”
Về “Tuế Tuế” nhắc đến một chữ chỉ bảo những gì biết sẽ