Chúc Niên Tuế Tuế - Chương 2
2
Ta ngẩng đầu
Ta nhớ Hằng Nga tỷ tỷ quá hic hic Lại phát hiện công lực của chút tiến triển Tuy Cung Quảng Hàn hẻo lánh nhưng linh lực cũng coi như dồi dào
Hàng nghìn năm trôi qua những đóa hoa bên Thiên Hà chăm sóc còn hóa thành tiên mà vẫn cứ trong lòng Hằng Nga tỷ tỷ
Khi mới biết Hằng Nga tỷ tỷ vui mừng lâu bảo rằng sắp tiên thể nhưng đợi cả nghìn năm mà công lực vẫn tiến thêm
Thế nhưng ở Chung Sơn chỉ nửa ngày đã cảm nhận thần lực từ hàn nhiệt đang chầm chậm chảy kinh mạch
Ta vui vẻ hấp thụ linh khí linh khí càng lúc càng tràn đầy Nhiệt độ xung quanh ngày càng nóng ẩn hiện một tia hàn khí yếu ớt
Chợt thấy mấy con ngọc thiềm nhỏ ủ rũ rùng một cái như phản xạ điều kiện cùng lùi xa khỏi chính điện
Ta ngước mắt thần lực mênh mông như thủy triều xuyên qua cánh cửa đóng kín của chính điện
Nếu từ đỉnh Chung Sơn xuống sẽ thấy ngọn lửa hàn của Chúc Âm trải dài hàng trăm dặm dứt đất khô cằn còn sinh cơ
Ta ngậm túi gấm nhỏ của xuyên qua cái nóng khủng khiếp thẳng tiến về phía chính điện
Từ khi lần đầu chạm thần lực của Chúc Âm Đế Quân những thống khổ mà khác khó lòng chịu đựng dường như đều vô dụng với
lần càng đến gần chính điện nơi Chúc Âm Đế Quân ngự càng cảm thấy khó chịu khó tả Móng nhỏ của như đạp tấm sắt nung đỏ đau đến nỗi kêu “oa oa”
Đang lúc vây quanh cánh cửa lớn đóng kín của chính điện gãi đầu gãi tai nghĩ cách chui thì cánh cửa nặng nề bỗng hé mở một khe nhỏ Ta vội vàng chui
Cửa chính điện ẩn chứa huyền thuật ngăn cách đại bộ phận lực lượng của vị Chúc Âm thần đồn là tồn tại từ khi Bàn Cổ khai thiên lập địa chỉ một chút dao động thoát ngoài cũng đủ khiến chư tiên thiên giới đau đầu đến tận bây giờ
Chính điện vốn rộng lớn Chúc Âm Đế Quân thích cất giữ bảo bối cùng khi ngủ ngoài lần cuối cùng khi gió thổi bay điện nội thể là trống trải vô cùng
Lúc thân hình cự long đã chiếm trọn chính điện Chúc Âm Đế Quân vốn là huyết mạch cao quý còn sót từ thượng cổ giờ đây hiện nguyên hình trong tình trạng thê thảm
Mỗi chiếc vảy đen như sắt lưu chuyển những huyền văn bí ẩn khôn lường Vảy rồng còn ngay ngắn rơi rụng đầy đất những chiếc đang lật từ thịt máu me đầm đìa Tuy nhiên vì Chúc Âm bất tử bất diệt bất thương nên khoảnh khắc vảy rụng xuống khoảnh khắc đã mọc lên vảy đen từ máu thịt
Cứ thế lặp lặp Chính lúc sinh tức chi lực mà các tiên nhân thường đàm luận ngưỡng mộ giờ đây giống như một cực hình
Ta đối diện với đầu rồng của nhỏ bé đến nỗi chẳng bằng một chiếc vảy cằm của Chúc Long kiêu ngạo đang nhắm mắt mệt mỏi đau đớn thoi thóp thở nhưng vẫn còn một chút oai nghiêm của bậc đế vương
Hắn cố gắng mở mắt khiến kẻ tiểu nhân tự tiện xâm phạm lãnh địa chứng kiến bộ dạng thảm hại của chết để chuộc tội bất kính Ta thấy đôi mắt của đồng tử màu vàng kim ánh nghiêm nghị như từ viễn cổ
Ta chóng mặt thêm thương tích bên trong do chấn động từ lực lượng Chúc Âm gây đó cảm thấy miệng tanh ngọt Ta ngậm túi gấm nhỏ đổ hết những viên thuốc nhỏ mà đây vô cùng ghét miệng vui vẻ nhảy lên mũi mấy cái
Ta ghét nhất những kẻ thổi bay bay
Thực chút sợ hãi nhưng thể cảm thấy phấn chấn vô cùng
Quả nhiên rồng lội nước cạn cũng thể thỏ trêu chọc Chờ trở về Cung Quảng Hàn sẽ mười cuốn thoại bản để khoe khoang chuyện
Hắn yếu ớt đến nỗi chỉ cần mở mắt thể biến ngày thành đêm thổi thể biến đông thành hạ giờ đây chỉ thể bất lực con thỏ nhỏ bằng nửa con mắt của “lục cục lục cục” vươn tới cằm trơ mắt cả túi thuốc nhỏ mà ghét cay ghét đắng đổ miệng còn tác oai tác quái mặt
Ta vốn định đắc ý thêm chút nữa nhưng ngay lập tức linh lực bùng phát vảy đen đẫm máu còn rụng nữa con rồng đen yếu ớt trong chớp mắt đã khôi phục tiên thể Chính điện trở nên trống trải
Đế quân với mái tóc dài buông xõa nhẹ nhàng dậy từ vũng máu khoác áo huyền sắc Khi bàn chân trần của bước đến mặt cuối cùng kìm ngất vì chấn động linh lực Cảnh cuối cùng thấy chính là Chúc Âm thị đế quân từ cao xuống sắc mặt còn lạnh lùng như ngọc mà rõ ràng là bốn chữ:
“Ngươi chết chắc ”
Ta vẫn cứ ngất thì hơn
Khi mơ màng tỉnh trong điện ai thân là giường ngọc hàn phả sương trắng xung quanh là một đống kỳ trân dị bảo Ta rũ rũ tai theo bản năng định gọi một tiếng “Hằng Nga tỷ tỷ” nhưng mới mơ hồ nhớ đang ở long cung
Long cung Ta chợt nhớ việc đã làm nếu đổ thuốc nhỏ còn lý do nhảy nhót đầu thì giải thích thế nào Là đang chuẩn cho môn nhảy cao trong hội thể thao thiên giới
Ta đang nghĩ thì kỳ lạ thay gáy lông xù của túm lên Hai chân vô lực đung đưa trong trung Giọng phía mang chút hờ hững: “Đã lâu ăn thịt thỏ biết nên ăn sống lột da nướng đây”
Ta dựng hết lông lên dám lên tiếng Lại “chậc” một tiếng thêm câu: “Vẫn là lột da thì hơn lấy da cho mấy con Ngọc Thiềm xí chống rét”
Ta rưng rưng nước mắt ở Chung Sơn đang cháy còn cần chống rét
Ta đối mặt với lời đe dọa tử thần của nhớ đến Hằng Nga tỷ tỷ của càng thêm đau lòng
Hắn đưa một ngón tay vuốt ve lông đầu chạm dừng đổi thành cả bàn tay vuốt qua bộ lông xù của Cuối cùng vẫn như nhịn vuốt thêm mấy cái
Ta nhịn đắc ý đúng đúng Trên trời đất những tiên quân tiên tử gặp qua ai thể kháng cự sự đáng yêu của
Hắn bế lòng
Tuy Chung Sơn quân Chúc Âm hỏa thiêu đốt hàng trăm dặm xung quanh nhưng thân thể lạnh như băng ngọc Ta ngoan ngoãn tránh bàn tay mơn trớn của đầu gối tìm tư thế thoải mái nhất nhưng vẫn kìm u sầu vẫn nhớ Hằng Nga tỷ tỷ của “hu hu”
Long bào của đế quân chặt hé lộ phong quang bên trong từng thần nữ trò chuyện rằng vị đế quân Chung Sơn từng một ngăn chặn ma triều giữa trung phong thái thiên hạ vô song uy danh vang dội bát hoang Đáng tiếc chỉ là một con thỏ thể cảm nhận niềm vui khi tiếp xúc gần gũi với vị thần quân như thế
Ta uể oải thả rũ đôi tai dài xuống
Chúc Âm đế quân một tay vuốt ve lông hờ hững hỏi: “Cái… viên thuốc xí đó từ ”
“Ta tự làm ở Cung Quảng Hàn” Hắn khẽ “ừm” một tiếng gì nữa
3
Ta bắt đầu cuộc sống nặn thuốc viên ở Chung Sơn cung Chúc Âm hỏa trăm dặm xung quanh dần tắt việc vui nhất mỗi ngày của là chạy điện xuống xa xa Nhìn thấy Chúc Âm hỏa giảm dần từng chút một biết vết thương của vị đế quân sắp lành
Trong điện chỉ một vị long đế quân vài con Ngọc Thiềm xí và tin chắc địa vị của cao hơn xa mấy con Ngọc Thiềm
Đế quân cho phép nhảy nhót theo bên cạnh chân trần của thường nhớ lần đầu gặp mặt cực kỳ ghét bỏ thổi bay bay nhiều lần nhưng ở mái nhà đành cúi đầu
Đế quân thích bộ lông trắng mịn của thích để trong lòng chán chải chuốt bộ lông tuyết của Ta cũng thích nhắm mắt tận hưởng
Tóc đen của đế quân dài buộc lên chảy tràn đến bên cạnh Ta vui vẻ nắm lấy một nhúm nhỏ chơi đùa
Đế quân đau vì kéo tóc xuống cằm kiêu ngạo cuối cùng cũng hạ xuống điểm chút ý nơi đuôi mày càng khiến gương mặt trắng bạch của thêm phần hoa quang rạng rỡ
Ta đến ngẩn chợt cảm thấy cơ thể chút thay đổi cảm thấy lớn đúng
Quả thực như thế
Một nét phong hoa rơi bên môi định gì đó Đế quân với đôi mắt lạnh lùng mệt mỏi cuối cùng cũng nhuốm chút ngạc nhiên từ đáy mắt trong veo như tẩy rửa bởi thiên hà của thấy chính
Thiếu nữ thân trắng như tuyết ôm trong lòng trông nhỏ nhắn Từ mày đến miệng đều tinh xảo đẽ mái tóc đen dài tách từ cổ một phần trượt xuống theo sống lưng một phần phủ qua ngực gợi cảm kéo dài xuống Đen trắng tương phản càng giống như tuyết tinh khiết vô tì vết thiên sơn
Ta cất tiếng giờ đây là âm thanh mềm mại giọng nũng nịu: “Đế quân—”
Vị đế quân trẻ tuổi của Chúc Âm cụp mắt xuống hàng mi đen dài khẽ rung động mấy cái yết hầu nhẹ nhàng chuyển động như giọt sương ban mai cỏ Lời của lăn tròn trong cổ họng mấy lượt khi thốt là một câu lạnh nhạt:
“Mau biến trở ”
Ta vì mới biến thành nên còn quen Mái tóc đen dài theo vạt áo hé mở của mà uốn lượn trong vô thức cọ nhẹ trong lòng cảm thấy thân đột nhiên cứng đờ
Đế quân ngả cằm trắng bệch đường nét lưu loát Hắn như những ngày thường bắt thỏ đưa tay véo gáy chạm là một trận lạnh lẽo khiến tim run rẩy
Hắn hình như mới phản ứng thu tay về mặt hiếm khi lộ vẻ ngượng ngùng Quay mặt nhưng khỏi chút tức giận
Ta mở to đôi mắt ngơ ngác vốn hiếu động cử động một cái đã khóa chặt hai tay Tóc và tóc quấn
Chúc Âm đế quân ghé gần kìm nén chút khó chịu giữa mày lặp : “Mau biến trở ”
Ta mạnh mẽ dùng trán đập trán một cái đắc ý vẻ mặt khó tin của vẻ tôn quý lạnh lùng thường ngày khiến khó chịu giờ tan biến như khói mây
Ta kéo dài giọng: “Ta biết—” Ta thật sự biết
Ta chỉ là một con thỏ ngọc nhỏ cũng chỉ biết nặn thuốc viên
Chúc Âm đế quân thử nhiều lần cuối cùng thể thừa nhận là một con thỏ ngốc ngếch đến mức thể kiểm soát hình thái
Từ khi khai thiên lập địa pháp lực trong tay thể dời non lấp biển thật sự thể hiểu nổi tại một con thỏ thể biến trở
Vì Chúc Âm đó hỏa lực quá mạnh thị tùng trong Chung Sơn cung đều thể đến gần rút lui sạch sẽ Tuy rằng giờ Chúc Âm hỏa đã tắt thị tùng sẽ sớm nhưng hiện tại trong Chung Sơn cung rộng lớn chỉ và đế quân hai
Ồ còn mấy con Ngọc Thiềm xí
Ta đón lấy long bào huyền sắc mà đế quân dùng hai ngón tay kẹp đưa cho Tay vén hai vòng thắt lưng buộc chặt thêm chút nữa còn chân thì cứ như đế quân chân trần bước chỉ là hiện giờ biết vẫn quen nhảy nhót
Đế quân tiện tay lấy từ đống bảo bối của một chiếc xuyến chuông đeo chân nhảy lên “leng keng leng keng”
Ta đã là hình nên việc gọi thế nào quả thực là một vấn đề
Đế quân cố nén một chút khó chịu hỏi : “Ngươi tên ”
Ta thành thực lắc đầu mọi đều gọi là ThỏNgọc nhưng biết Thỏ Ngọc là tên
Hắn lúc ngược vẻ hài lòng trong mắt dấy lên chút hứng thú
“Vậy ngươi gọi là Tuế Tuế”
Ta vui vẻ lặp lặp cái tên trong miệng nhiều lần cuối cùng cũng một cái tên của riêng
“Đế quân ngài tên gì”
Hắn im lặng một lúc như thể đã lâu hai chữ đó khỏi chút sượng
“Ta tên Chúc Niên”