Chúc Niên Tuế Tuế - Chương 1
1
Ta là Thỏ Ngọc thường Hằng Nga ôm trong lòng
Khi nàng ôm “hừng hực hừng hực” cầm chày nhỏ của giã thuốc những viên thuốc giã trong suốt lấp lánh sáng như trăng rằm
Để giã một viên thuốc mất vài chục năm nhưng thiên giới thời gian là thứ dư dả nhất
Hoa quế trong Cung Quảng Hàn từng tàn hộp nhỏ của cũng đã đầy ắp những viên thuốc quý
Những viên thuốc nếu phàm ăn sẽ lập tức thành tiên
Vì mỗi viên thuốc đều ghi chép cẩn thận
Hằng Nga tỷ tỷ từng ôm cầm một viên thuốc lên xem kỹ trong mắt nàng hiện lên vẻ khó hiểu hồi lâu mới mỉm động lòng
“Thuở xưa cũng từng uống một viên linh dược như thế nhưng bằng Ngọc Thiềm của ngươi ở phàm giới một viên cũng khó cầu
Ha
Giờ đây Thỏ Ngọc nhỏ của đã tích cả một hộp đầy
Lúc đó còn khai trí cũng chẳng biết chuyện nàng uống linh dược của Hậu Nghệ như thế nào chỉ nghĩ nàng khen vui vẻ dựng tai lên nũng nịu trong lòng Hằng Nga
Khi tưởng chỉ là một chú Thỏ Ngọc nhỏ ôm trong lòng
Cung Quảng Hàn vắng vẻ chỉ và Hằng Nga
Trong sân cây quế vàng óng quyến rũ thường từ lòng Hằng Nga nhảy xuống trèo lên cây ngọc quế ban đêm khi Vọng Thư nữ thần qua xe ngựa xe đặt vài con ngọc thiềm trắng trong
Ta thường nghĩ những viên thuốc nhỏ của còn trong suốt hơn nhiều
Ta ưa lạnh Cung Quảng Hàn linh khí dồi dào là nơi hiếm hoi thích hợp cho cư ngụ
Ta sống bên Hằng Nga tỷ tỷ xinh ngày tháng cũng an vui
Cho đến khi phát hiện mỗi đêm Vọng Thư nữ thần qua xe ngựa sắc mặt càng ngày càng lo âu đau buồn
Tuy thể hóa thành nhưng vẫn
Ta liền gọi nàng
“Tỷ tỷ Vọng Thư trông buồn bã thế”
Ánh trăng lay động trán Vọng Thư nữ thần câu nàng suýt rơi lệ
Nàng thở dài chỉ mấy con ngọc thiềm ngay ngắn bên chân những con ngọc thiềm tròn trĩnh vẻ mặt cũng đau buồn nước mắt “ào ào” tuôn rơi
Ta chỉ còn ba bốn con ngọc thiềm nhớ đây mười con
Nữ thần Ly Hòa xưa cũng mười con ô kim thường vui vẻ dẫn chúng chạy lung tung đáng tiếc Hậu Nghệ – phu quân của Hằng Nga tỷ tỷ khi còn ở phàm giới – dùng thân phàm điều khiển thần nỏ bắn chết chỉ còn một con
Đến giờ vẫn còn thấy nữ thần Ly Hòa nguyền rủa Hậu Nghệ
Ta giật chẳng lẽ phàm giới xuất hiện Hậu Nghệ thứ hai và chuyển sang bắn ngọc thiềm
ngọc thiềm hại gì phàm nhân
Vọng Thư nữ thần nghẹn ngào: “Vị Đế Quân họ Chúc Âm ở Chung Sơn đại chiến đã ngủ say vạn năm nay tỉnh dậy từ giấc mộng biết vì thiếu mất một con mắt hàn
Chung Sơn trăm dặm lửa Chúc lan tràn đến nay tắt
Hiện giờ các nơi trời đất đều tìm kiếm vật hàn lương cho mong dập tắt ngọn lửa Chúc của họ Chúc Âm
Bảy con ngọc thiềm hàn lương của đã mượn giờ biết sống chết
Nói đến đây Vọng Thư nữ thần che mặt nức nở
Ta vốn kinh nghiệm an ủi tiên tử Hằng Nga mặt từng đành lúng túng cọ đám quế vàng dính mặt
Đột nhiên một bàn tay bế lên ôm lòng Hằng Nga biết đã đến từ lúc nào
Vọng Thư nữ thần cũng chợt nhớ đang đương nhiệm lái xe ngựa bay xa chỉ còn ba con ngọc thiềm nhỏ tội nghiệp vây quanh chân nàng
Hằng Nga ôm thở dài chỉ chỏm lông đầu hiếm khi nghiêm khắc mà bảo: “Thời gian đừng chạy lung tung nữa”
Ta biết nàng sợ – một chú thỏ giã thuốc nhỏ cũng bắt để hạ nhiệt cho Chúc Âm Đế Quân
Ta ngoan ngoãn cọ cọ cằm nàng
vẫn bắt
Hằng Nga vì nhiều nguyên nhân linh lực địa vị trong tiên giới khá hổ từng xung đột với ai mà hôm nay vì một chú Thỏ Ngọc nhỏ như mà hạ
Ta cũng nỡ xa nàng nhưng còn cách nào khác
Ta nhảy khỏi lòng nàng
Khi rời thoáng thấy khóe mắt nàng lệ
Nàng cô đơn cây quế to lớn hoa rụng mái tóc
Ta nàng chỉ còn một
Ta hộ tống qua biển lửa tám trăm dặm quanh Chung Sơn lửa Chúc Âm cực kỳ bá đạo hiện màu đen tuyền
Vị tiên quan ôm kinh ngạc kêu lên: “Ồ chú Thỏ Ngọc nhỏ ôm ngươi còn mát hơn mấy con ngọc thiềm nhiều ngươi xem ngọn lửa thực sự đã lùi ”
Ta đảo mắt trong lòng coi như an ủi thôi
Ta nghĩ bụng còn về Hằng Nga tỷ tỷ còn cần bầu bạn
Trước khi gặp vị Chung Sơn Đế Quân đã chuẩn tinh thần đầy đủ
Nghe Chúc Âm long thân dài nghìn thước hình dạng đáng sợ trong trận chiến thượng cổ đã một diệt bốn đại bộ lạc
Điều quan trọng nhất là biết thần long ăn thỏ
Càng đến gần vương điện đỉnh Chung Sơn tinh hỏa Chúc Âm càng nóng pháp bảo của tiên quan mang theo cũng đủ để tiến đặt ở cửa điện đầu chạy mất
Ta là bảo bối mang đến hôm nay hôm qua họ mang một khối băng tinh từ nơi sâu nhất Đông Hải đã dập tắt lửa Chúc Âm trong hai canh giờ – đó khối băng tinh vô giá liền vô dụng
Ta thấy nóng lắm mơ hồ còn cảm thấy ngọn lửa chút thân thiết với như thể cùng một nguồn gốc
Ta nhảy nhót bước
Điện rộng vòng một hồi lâu mới tìm thấy vị Chung Sơn Đế Quân
Trên đường còn gặp vài con ngọc thiềm tỉ tê sắc màu ảm đạm
Long Vương Chúc Âm đang ngủ dữ tợn như tưởng tượng là thân mà hằng mơ ước
Trên giường băng ngàn năm hàn ngọc đang một nam tử trẻ tuổi
Ta quá nhỏ từ xa còn thể thấy thanh niên đang ngủ giữa những báu vật kỳ lạ rồng đều thích ngủ những món quý xem ngay cả vị Chúc Âm cao quý nhất cũng ngoại lệ
Khi nhảy nhót đến gần đài hàn ngọc cao ngất tỏa hàn khí nhưng pha trộn cả hàn lẫn nhiệt
Mái tóc đen như mực buông xuống giường ngọc màu sắc quyến rũ chỉ đến tận cùng giường ngọc thỏ bọn đều thấp như
Những sợi tóc đung đưa mặt giống như dải lụa đỏ cây quế ở Cung Quảng Hàn của vui vẻ định dùng móng vuốt chạm nhưng cố nén Chúc Âm long pháp lực cao cường nhưng keo kiệt
Vạn nhất nhổ tóc nhổ hết lông tuyết của thì
về Cung Quảng Hàn chữa lành thương tích cho cổ đeo một túi gấm đựng những viên thuốc nhỏ đó là thành quả chế tạo suốt mấy nghìn năm
Khiến thành tiên chỉ là thứ yếu hiểu cảm thấy những viên thuốc nhỏ sẽ hữu dụng
Vì vẫn khó nhọc trèo lên giường ngọc
Từ chân trèo lên đến đầu
Hắn thật cao nhảy nhót mãi
Hắn mặc y phục màu huyền nhưng chân trần trắng muốt
Thắt lưng đeo dải lụa đỏ ngọc huyền ngư yên lặng buông xuống bên
Những khớp ngón tay rõ ràng gân cốt mắt
Đi lên nữa thấy cằm cao ngạo đường cằm gọn gàng tuấn tú
Ngay cả lúc ngủ cũng ngẩng cao cằm quả nhiên là vị thần quân kiêu ngạo khó gần
Sắc mặt tái nhợt trong đôi mày mắt cuộn một phần mệt mỏi lạnh lùng
Hắn nhắm mắt hàng mi dài thể đếm từng sợi vẽ lên sống mũi cao thẳng
Vẻ của cả Chung Sơn lẽ đều dồn cả lên gương mặt
Là một vị Đế Quân trẻ tuổi và kiêu ngạo
Ta đang rung tai nghĩ cách nhét viên thuốc nhỏ miệng
Chúc Âm đang ngủ say bỗng mở mắt ánh như đến từ nơi tăm tối nhất sợ hãi lộn nhào ngã khỏi giường ngọc
hai ngón tay nhẹ nhàng gắp lên
Vị Đế Quân trẻ tuổi chống một chân ngẩng thẳng môi nhưng lời dễ
Có lẽ vì tỉnh giấc đôi mày mắt càng thêm phần lạnh nhạt và kiên nhẫn
Tóc dài từ vai trượt xuống thân vài sợi quấn qua cổ áo chui thẳng ngực
Hắn cụp mắt chú Thỏ Ngọc trắng ngần trong tay hiếm khi sinh chút khó hiểu
“Trước khi ngủ còn là bạch ngọc thiềm ”
Ta sức đạp đạp chân đang lơ lửng giữa trung đạp một cái mặt vị Đế Quân nghĩ đến mấy con bạch ngọc thiềm xí ghét bỏ mà nhếch môi
Nhìn xem Trách Đế Quân mất một con mắt hàn giờ đây thể đem – một chú thỏ ngọc đáng yêu vô cùng so sánh với đám ngọc thiềm xí
Thấy chân của sắp với tới cằm vị thần quân
Hắn nhíu mày khẽ nhếch môi mỏng
“Lại là một con thỏ lông tính khí lớn”
Nói xong nhẹ nhàng buông hai ngón tay
Ta “bịch” một tiếng rơi xuống đất “lăn lông lốc” mấy vòng mặt đất
Bốn chân chổng lên trời đất choáng váng bò dậy vạt áo rộng hờ hững quét sang một bên
Vị Chúc Âm thần quân đã dậy khỏi giường ngọc nghi ngút hàn khí bàn chân tái nhợt đặt xuống đất vạt áo rộng quét con thỏ nghi là cóc xa một chút mới gật đầu hài lòng bước ngoài
Ta hiểu thấy tủi thân ở Cung Quảng Hàn mấy nghìn năm Hằng Nga tỷ tỷ đối xử với là đương nhiên tiên tử tiên quân nào qua ai vì trắng mềm đáng yêu mà yêu thích rời tay Giờ ở đây đãi ngộ giống như mấy con bạch ngọc thiềm ủ rũ bên ngoài
Ta “lăn lông lốc” tròn trịa lăn đến bên chân chặn đường của
Chưa kịp gì Chúc Âm Đế Quân mày mắt mệt mỏi khẽ nhướng mày cụp mắt thổi nhẹ một “lăn lông lốc” một trận gió cuốn
Ta “lăn lông lốc” thở hổn hển lăn trở dừng bên chân
kịp gì thổi một
Thế là lăn về
Cứ như nhiều lần vị Đế Quân nhàm chán tỏ vẻ hạ dừng mi mắt cụp xuống cong thành một đường cong như sương giá đọng dường như đang băn khoăn giữa hai từ “bạch ngọc thiềm” và “thỏ” lâu cuối cùng chậm rãi thốt bốn chữ: “Bản quân bận”
Hắn liếc thân hình trắng nõn của đang chắn mặt ý tứ rõ ràng
Ta nghẹn lời nhưng cuối cùng cũng cơ hội lấy túi gấm đeo cổ
Dùng móng vuốt mở túi gấm lộ những viên thuốc nhỏ long lanh bên trong như dâng báu vật cho xem
“Ta là thỏ ngọc bế đến hôm nay Đây là đặc sản thuốc viên của Cung Quảng Hàn chúng chắc hẳn tác dụng với thương tích của Đế Quân”
Tại học thức tên thuốc “viên thuốc nhỏ” thực sự sức thuyết phục
Quả nhiên vị Đế Quân trông vẻ cầu liếc mắt một cái thu
Ta đợi một lúc lâu lạnh nhạt gật đầu trả lời đúng trọng tâm: “Là con thỏ biết thông minh hơn mấy con bạch ngọc thiềm một chút”
Nước mắt suýt trào rõ ràng là lời khen cảm thấy đặc biệt nhục nhã
Hắn thổi nhẹ một lần thổi xa hơn đến khi gió ngừng mở mắt đã thấy mấy con bạch ngọc thiềm vây quanh
Bạch ngọc thiềm ảm đạm đang vây quanh mà lóc thảm thiết thân hình càng lúc càng phình to tròn trĩnh trông thật ngốc nghếch thể tả