Chồng Tôi Không Ngừng Chuyển Tiền Cho Tôi - Chương 5
- 18
Tôi mới dứt khoát từ chối Triệu Mục Ngôn… khi sắp tìm việc mới lần nữa cũng nên
Đám tiền cứ thích làm khó thế
Tôi chỉ là một cô gái nhỏ bé chăm chỉ làm kiếm tí tiền nuôi thân dễ dàng gì chứ
Giờ thử nghĩ xem nên bịa lý do nghỉ việc như nào đây…
Chẳng lẽ :
“Bởi vì chủ công ty thích từ chối nên ngại tiếp tục làm đành nghỉ”
— Cái xong ai tin Nhảm hết sức
Văn Khải hình như vui vì đang thẫn thờ lên tiếng:
“Em vẫn còn nghĩ tới Em hối hận vì đã từ chối ”
Tôi đôi mắt mà đã quá quen thuộc thấy trong đó chỉ tức giận mà còn một thứ…
Ghen tuông
Tôi từng thấy sự ghen tuông trong mắt như lúc
Giọng khàn khàn:
“Hà Ý trong lòng em… dù chỉ một chút ”
Nói xong cúi đầu… hôn lên mắt
Tôi dám động đậy ngây một lúc biết phản ứng thế nào
Trong lòng ư
Có
Tôi biết rõ – và quan trọng lắm
Tôi im lặng lâu – vì do dự…
Mà vì chợt nhận :
Văn Khải là yêu
Một lúc Văn Khải buông
Tôi thấy trong đôi mắt sâu thẳm như ngân hà … ngập tràn nỗi thất vọng
Tôi bất chợt thấy đau lòng – lần đầu tiên thấy … buồn đến
Khi dậy một luồng gió lạnh len giữa chúng cách giữa hai như kéo giãn
Tôi bối rối theo phản xạ giữ lấy cánh tay
Bản năng mách bảo – để rời
Anh ngạc nhiên
Trong ánh mắt đầy bất ngờ để mặc bản thân làm theo trái tim:
Tôi vòng tay lên cổ kéo gần
19
Tôi kéo vị “thiên thần” của xuống… chỉ để dành một nụ hôn
Để biết – là đơn phương
Và với – ai thể thay thế
Cảm xúc dâng trào
Anh ôm xoa eo hỏi nhỏ:
“Còn ly hôn nữa ”
Tôi ôm chặt lấy cổ điên cuồng lắc đầu
Không nỡ nỡ
Mỹ sắc hại thiệt là mỹ sắc hại
Tôi dính lấy như bạch tuộc quấn ấm ức rên rỉ:
“Văn Khải em nhớ chết luôn á”
20
Tôi với Văn Khải:
“Em ghen đấy Anh ăn tối ánh nến với Tống Du suýt nữa làm em chua đến phát ngấy luôn”
Tôi châm chọc:
“Em đang ở nhà đợi thiệp cưới của hai đó”
Văn Khải bất lực cúi đầu hôn một cái:
“Sao em oan uổng cho thế chứ Anh từng thích ai khác ngoài em cả”
Thế sáng hôm nhận một tin nhắn WeChat – đại mỹ nhân Tống Du mời quán cà phê chuyện
Tôi hồi hộp đến buổi hẹn
Rõ ràng là vợ của Văn Khải mà chẳng dũng khí để đối diện với cô
Vừa xuống cô đã nghiêm túc mở lời xin
Tôi sững luống cuống tay chân:
“Không… … thật mà…”
Tống Du :
“Thời đại học đã theo đuổi
Đáng tiếc là từng yêu ai
Lúc còn học thể đổ cho lý do học hành nhưng khi nghiệp cứ tưởng Văn Khải vẫn còn độc thân… nên mới tiếp tục theo đuổi”
Một câu đánh trúng ngay điểm yếu trong lòng
Tôi bỗng thấy tủi thân:
“Anh độc thân ”
Tống Du: …
Cô lúng túng:
“Chị… chị đừng mà…”
Cô vội đưa khăn giấy cho lau nước mắt
Tôi càng dữ
Gì mà mùi khăn giấy của còn thơm nhẹ nữa chứ khiến càng thêm hổ và cảm động
Tôi trách cô
Tống Du gì chứ Cô chỉ là nhan sắc của Văn Khải mê hoặc mà thôi
Huống chi chuyện căn bản thể trách cô – là tại Văn Khải
Chính hề cho ai biết là vợ khiến Tống Du tưởng vẫn còn cơ hội
Tống Du gọi một ly nước đẩy về phía mỉm bất đắc dĩ:
“Tối hôm đó Văn Khải gọi chuyện
Anh đã kết hôn tình cảm vợ chồng chỉ là vợ thích phô trương thôi”
Văn Khải bao giờ với những lời đó
Tôi luôn nghĩ biết chuyện chúng kết hôn để giữ hình tượng quý ông độc thân kim cương của
Tống Du đồng hồ:
“Tôi còn chút việc với chị lâu
Một lần nữa xin vì sự đường đột của
Tạm biệt”
21
Văn Khải “mời” công ty
Anh cả ngày thấy tâm trạng làm việc
Trịnh Kiều thấy đã túm lấy buông:
“Chị nghỉ phép xong hả”
Nghỉ phép
Xem Văn Khải đã với là “ nghỉ dưỡng”
Trịnh Kiều ghé sát tò mò tám chuyện:
“Mà chị với cái tiểu sói con lần … thế nào ”
Tôi còn kịp trả lời Văn Khải đã gõ gõ lên bàn và Trịnh Kiều ném một ánh mắt sắc như dao
Tôi lập tức rụt cổ chui về ghế như một con mèo ngoan
Trịnh Kiều vẫn cam tâm còn cố nháy mắt hiệu với
Kết quả Văn tổng… gõ bốp một cái lên đầu
Trịnh Kiều ôm đầu rụt bàn làm việc – lần thì chịu im
Giờ nghỉ trưa Trịnh Kiều bắt đầu truyền thuyết giang hồ cho – đủ loại chuyện bỏ lỡ lúc nghỉ việc
Tống Du đã nghỉ
Nghe là để trốn chuyện thừa kế gia nghiệp nên … bay nước ngoài
Tôi hiểu nổi – đây là cái kiểu “ tiền là phép chơi trốn tìm với cuộc đời”
Trịnh Kiều thở dài não nề:
“Cặp đôi ‘chèo thuyền’ tan …”
Tôi khoái chí:
“Hê hê đáng đời…”
Rồi cô đột nhiên :
“Nghe bảo Văn tổng sắp cưới đó dạo đang chuẩn đám cưới
Ai mà biết bông hoa vàng cuối cùng rơi tay ai ha…”
Tôi chớp mắt một cái:
“Hay là… rơi tay
Tôi chính là vợ Văn Khải đó”
Trịnh Kiều đầy lo lắng:
“Chị… thất tình đến lú luôn ”
Tôi nhịn hết nổi rút sổ kết hôn đập cái “bịch” lên bàn
Trịnh Kiều cầm lên lật qua lật ngẩng đầu hỏi với vẻ mặt nghiêm túc:
“Trời… làm giả cũng tinh vi đấy Cái làm ở Tôi cũng làm một cuốn với Ngô Diệc Phàm”
Tôi ngã lăn ghế:
Mệt tim Mệt thật sự
Trịnh Kiều bỗng che miệng khúc khích:
“Chọc chị chơi thôi mà”
Cô nâng cuốn sổ lên kỹ từng chi tiết tươi như bà mối:
“Lúc hai đăng ký kết hôn Văn tổng quên mang sổ hộ khẩu còn là về nhà lấy giúp đấy”
Tôi: …
Con chó là chị đấy Trịnh Kiều
Oscar nợ chị một tượng vàng diễn xuất
22
Dù giờ trong công ty hầu hết mọi đều biết với Văn Khải quan hệ thế nào nhưng trong lòng vẫn thấy vui
Bởi vì vẫn cầu hôn
Tôi âm thầm giận dỗi
Con đúng là càng ngày càng tham mà
Hồi xưa chỉ cần tiền là
Còn giờ á hả Cho tiền cũng chắc dỗ nha
Bất ngờ má chạm cái gì lành lạnh giật co đầu… thì bắt gặp đôi mắt đào hoa tràn đầy ý của Văn Khải
Tôi xuống tay – cầm một ly trà sữa lạnh
Vừa định với tay nhận lấy thì nhớ : Mình còn đang giận mà
Tôi lập tức giấu tay lưng mặt hừ lạnh một tiếng:
“Hứ”
—
Trước lễ cưới tổ chức tiệc độc thân mời Trịnh Kiều và cả đám đồng nghiệp
Mọi chơi vui
cứ đến lượt Văn Khải là khí nghiêm túc hẳn – đúng kiểu “ sếp ở đây đứa nào dám quậy” 😅
Tới vòng chơi “Thật lòng Thử thách” – một trò chơi xưa cũ nhưng bao giờ thời –
Có rút trúng Văn tổng:
“Văn tổng bừa một bí mật ”
Văn Khải suy nghĩ một lúc :
“Vợ từng cứu mạng đấy”
Tôi: Hả Sao biết 😳
Văn Khải xoa đầu :
“Não em chắc chắn là quên ”
“Năm lớp 11 cùng thi thực nghiệm
Vì thiếu địa điểm tụi làm thí nghiệm trong một gian nhà tạm dựng lên
Giữa lúc đang làm cái lều sập xuống suýt nữa đè chết
Chính em đã bới đống đổ nát lôi ngoài”
Nói Văn Khải nắm lấy tay nhẹ nhàng xỏ nhẫn ngón áp út của
Rồi mới hỏi:
“Em đồng ý… cùng đến hết cuộc đời ”
Anh đưa tay mặt
Cả văn phòng nổ tung tiếng vỗ tay và hò reo
Tôi run nhẹ nhưng vẫn kiên định đeo nhẫn tay
Nước mắt bắt đầu nhòe tầm của
Khoảnh khắc mới thực sự cảm nhận – Văn Khải từ trong ngoài là thuộc về
[Lời kể của Văn Khải]
Hà Ý từng hai lần uống say mặt
Lần đầu cô lao lòng và đã đem vầng trăng mà ngày đêm mong nhớ ôm chặt lấy buông
Lần thứ hai – là khi cầu hôn cô
Cô hình như nhớ chuyện gì khiến đau lòng nắm chặt lấy chịu buông giống như một chú thỏ con mắt đỏ hoe run rẩy hỏi :
“Anh hối hận vì đã cưới em
Anh… cần em nữa ”
Trái tim trong khoảnh khắc – hóa thành một viên kẹo mềm
Tôi lau nước mắt cho cô ôm cô lòng
Sao nỡ cần em chứ
Tôi thì thầm bên tai cô lặp lặp ngừng:
“Hà Ý sẽ mãi mãi yêu em
Chỉ yêu một em”
-HẾT-