Chồng Tôi Không Ngừng Chuyển Tiền Cho Tôi - Chương 4
14
Tôi trong căn phòng thuê nhỏ hẹp pha một tô mì bò hầm Trong nước nóng lềnh bềnh mấy cục “thịt bò nhân tạo” từ gói gia vị thở dài
Sau khi đề nghị ly hôn lập tức gửi đơn xin nghỉ việc cho Văn Khải tàn nhẫn vứt bỏ mức lương hàng năm mấy trăm ngàn
Văn Khải để mặc từ chức hề chạy giữ lấy một câu
Cũng chẳng buồn lo xem vợ cũ khi rời khỏi đủ khả năng ăn no
Cũng chẳng chủ động nhắc tới chuyện bồi thường gì cả – đúng là tàn nhẫn quá thể mà
Tôi ăn mì lướt điện thoại
Nếu Văn Khải còn ở đây chắc chắn sẽ nghiêm mặt :
“Ăn cơm thì ăn cơm phân tâm”
Ăn vài miếng mũi bỗng cay xè mắt cũng nóng lên
Hồi còn học ba mẹ làm xa bệnh cũng chỉ biết tự chăm sóc
Có lần sốt liền hai ngày sáng ăn gì đến trưa cũng còn sức xuống căn tin
Mọi đều ăn trưa hết chỉ còn gục bàn uể oải hết mức
Văn Khải liếc một cái gập bài rời khỏi lớp ăn
Bụng sôi ùng ục ôm lấy dày đang cồn cào thực sự còn sức mà dậy
Không lâu Văn Khải tay cầm hộp cơm
Mùi trứng xào cà chua đùi gà kho và cơm trắng thơm lừng chui thẳng mũi – dù lúc đó còn đang nghẹt mũi
Tôi nuốt nước bọt đánh ực một cái trong lòng âm thầm oán trách:
Cái quá đáng thật còn đem cơm về lớp ăn mặt
Tôi yếu ớt đổi tư thế vùi mặt khuỷu tay cố chặn bớt ma lực của mùi cơm
Bỗng ai đó chọt nhẹ tay ngẩng đầu lên – hộp cơm đầy ắp đặt ngay mặt
Văn Khải đút tay túi kiêu ngạo đá ghế bằng mũi chân:
“Trưa nay mua nhiều… ăn hết”
Tôi sốt đến mơ màng ngây
Anh khẽ “chậc” một tiếng nhét đũa tay giọng hiếm hoi dịu xuống:
“Ăn kẻo phí”
Bữa cơm đó đối với còn hiệu nghiệm hơn cả tiên đan diệu dược
Buổi chiều hôm tinh thần khá hẳn lên
Rất nhanh cảm cúm cũng khỏi hẳn sống dậy như cá gặp nước
Từ đó về mỗi lần cảm theo phản xạ điều kiện… nhớ đến khuôn mặt kiêu ngạo đáng ghét của Văn Khải
Tôi chợt nhận tình cảm của với Văn Khải… hình như chỉ đơn giản là vì tiền mà thấy vui
Mà là ngược
Khi biết quan hệ với Tống Du nếu sống chết chịu ly hôn – chắc chắn là vì chỉ yêu… tiền của
chủ động đề nghị ly hôn là bởi vì – yêu
Chính vì mọi chuyện giữa và Tống Du mới trở nên thể nào chấp nhận nổi với
Bởi vì tình yêu… là thể chia sẻ
15
Tôi sa sút quá lâu chỉ một tuần đã cầm hồ sơ xin việc
Thật cũng chỉ cái mã
Hồi học học ngành hot tuy kiến thức chuyên môn đỉnh chóp nhưng để kiếm miếng cơm thì cũng đến nỗi khó khăn
Hơn nữa xuất thân từ Tập đoàn Văn thị – một cái tên vàng chóe CV – nên mấy công ty giữ hồ sơ của ngay
Tôi ứng tuyển vị trí kỹ sư các giám khảo phỏng vấn đều tò mò hỏi từng làm gì trong Văn thị
Tôi ngượng ngùng:
“…Trợ lý của Tổng Giám đốc Văn”
Chứ chẳng lẽ bảo thật từng là bà chủ ở đó
Nghe xong họ bằng ánh mắt khác hẳn còn :
“Văn Khải nổi tiếng kỹ tính trong ngành mà chọn cô làm trợ lý chắc chắn năng lực tầm thường”
Tôi: …tự dưng thấy tội ghê…
Cuối cùng chọn một công ty thiết kế tiếng trong ngành
Vừa bước công ty đã thấy bên cạnh máy bán hàng tự động một bóng dáng quen thuộc
“Triệu Mục Ngôn”
Người đó đang cầm lon cà phê ngẩng đầu lên mắt sáng rỡ:
“Chị”
Không ngờ Triệu Mục Ngôn cũng làm ở công ty
Cậu tinh tế hỏi vì đến đây – nếu hỏi thì cũng chẳng biết trả lời thế nào
Gặp quen ở môi trường mới lòng cũng yên hơn phần nào
Công việc mới đúng chuyên ngành nghiệp vụ nắm bắt nhanh chớp mắt đã đến giờ tan ca
Tôi xử lý xong việc ngang phòng kỹ thuật thì thấy Triệu Mục Ngôn vẫn đang tăng ca
Trên bàn còn nửa cái bánh mì từ trưa cả trông héo rũ khác hẳn với lúc mới gặp
là xã súc trong thiên hạ đã làm là mặt mũi ai cũng như mất sổ đỏ
Người đến hồn chắc còn ở
Tôi mua một lon cà phê từ máy bán hàng đặt lên bàn :
“Tôi về nhé mai gặp”
Vừa thấy Triệu Mục Ngôn vò mái tóc như tổ gà vội :
“Chị chờ em một chút”
Cậu cầm áo khoác với sếp mấy câu còn chỉ về phía
Sếp kiểu “ hiểu ” làm … ngượng
Triệu Mục Ngôn dắt chiếc mô tô phân khối lớn đen bóng đến mặt ngại ngùng hỏi:
“Chị chê chứ”
Tôi lắc đầu nhận lấy mũ bảo hiểm đưa
Không chê đương nhiên là – còn ngon hơn cái xe điện cũ kỹ mà từng vứt xó ở nhà Văn Khải
Hơn nữa cái xe cũng chẳng rẻ
Tôi định leo lên xe thì Triệu Mục Ngôn bỗng hỏi:
“Chị với … chia tay ”
Tôi cụp mắt khẽ nhếch mép:
“Ừ”
Triệu Mục Ngôn chỉ tay lưng
Tôi chẳng hiểu gì đầu – chết tại chỗ
16
Văn Khải đang toà nhà công ty hút thuốc
Anh trông như thể trải qua một đêm dài ngủ cả toát lên vẻ mệt mỏi ánh mắt sâu thẳm ánh đèn đường phản chiếu trong đáy mắt lập tức bóng tối nuốt chửng
Tim thắt như ai bóp nghẹt
Anh dụi tắt điếu thuốc vứt thùng rác bên cạnh sải bước dài tiến về phía
Tôi hiểu gì cả
Tôi sợ… sợ những lời sắp sẽ khiến càng thêm đau
Tôi vô thức lùi tựa chiếc xe mô tô của Triệu Mục Ngôn
Đột nhiên một vòng tay ôm lấy eo ép xuống yên xe
Tôi giật theo phản xạ ôm lấy eo Triệu Mục Ngôn
Cậu vui vẻ lên tiếng:
“Chị em chở chị… chạy trốn nhé”
Theo tiếng động cơ gầm rú vang trời chúng lao như một làn khói
Văn Khải lập tức đuổi theo nhưng dù gì cũng thể đuổi kịp mô tô
Bóng ngày càng mờ nhạt dần dần biến mất hẳn
Tôi khẽ nhắm mắt mắt chỉ còn ánh cô đơn của khi thấy rời – ánh khiến nghẹn ngào
Xe dừng khu chung cư thuê
Triệu Mục Ngôn chống chân xuống đất tháo mũ bảo hiểm hất tóc rối loạn – trông ngầu lòi luôn
Tôi duỗi chân … chạm tới đất
Haiz nỗi khổ của hội chân ngắn
Triệu Mục Ngôn phì thành tiếng
Tôi lườm một cái đang chuẩn nhảy xuống xe
“Chậm chút”
Cậu bỗng nghiêng ôm lấy nhẹ nhàng bế xuống
Chân chạm đất vẫn chịu buông tay
Dưới ánh đèn đường đôi mắt sáng rực như trong mắt còn phản chiếu hình bóng của
“Cái hôm đó em hỏi chị Trịnh chị … hai là yêu”
“Cả công ty chị cũng chẳng ai biết chuyện hai từng bên ”
Cậu tiến gần hàng mi rủ xuống tạo thành một bóng râm cong cong như cánh quạt
Giọng thấp và mềm như thể khiến lòng rung động:
“Nếu chị ở bên em…
Thì em sẽ hận thể công khai với cả thế giới ”
17
“Chị ơi… ối”
Triệu Mục Ngôn gọi thì vật gì đó ném trúng đầu
Cậu ôm đầu chỉ thấy ánh đèn đường nơi góc khuất một đàn ông cao lớn đang đó
Văn Khải từng bước từng bước tiến cúi xuống nhặt quyển sổ nhỏ màu đỏ rơi đất cẩn thận phủi lớp bụi bám đó
Xem thứ dùng để ném Triệu Mục Ngôn chính là cái
Tôi cái sổ đỏ đỏ – trông quen quen
Nheo mắt kỹ … ủa
Chẳng là sổ kết hôn của và
Anh đầy châm chọc:
“Mới đó mà đã tìm thay thế nhớ là… chúng vẫn ly hôn đấy”
Sau đó Văn Khải mở sổ kết hôn đưa tới mặt Triệu Mục Ngôn chỉ :
“Chúng là vợ chồng hợp pháp nhà nước công nhận Cậu bây giờ thế là đang bất hợp pháp can thiệp hôn nhân khác”
Triệu Mục Ngôn cứng mặt nhưng nhanh chóng khôi phục vẻ bất cần đời:
“Thì Phạm pháp Gọi cảnh sát đến bắt ”
Văn Khải nhét sổ túi kéo khỏi bên cạnh Triệu Mục Ngôn:
“Cậu chắc tới tuổi kết hôn nhỉ Không so đo với trẻ con ”
“Em còn nửa năm nữa là đủ 23 ”
Nói xong Triệu Mục Ngôn thật sâu như đang chờ điều gì
Tôi cân nhắc hồi lâu cuối cùng chỉ thể lời áy náy:
“Xin ”
Cậu thực sự là một nhưng … thật sự cảm giác
Không thể vì cô đơn mà lừa dối thanh xuân của
Triệu Mục Ngôn gượng:
“Chị đúng là… làm buồn ghê Là do em đơn phương chị cần thấy ”
Cậu đội mũ bảo hiểm lên phóng xe khỏi khu dân cư nhanh chóng biến mất trong bóng đêm
Trước cửa tòa nhà chỉ còn và Văn Khải
Anh cau mặt nắm chặt tay buông
Tôi liếc phần sổ đỏ lòi khỏi túi áo – khóe miệng co giật
Người bình thường ai mà đường mang theo sổ kết hôn hả trời
Tôi phá vỡ sự im lặng khó xử:
“Anh đến tìm hôm nay… là để ký đơn ly hôn ”
Văn Khải sắc mặt tối sầm siết tay chặt hơn:
“Em ghét đến Đến mức thể chờ thêm phút nào nữa để rời khỏi ”
Thế còn lẽ chờ bỏ hả
Tôi gì
Anh tòa nhà phía khẽ :
“Đã đến tận cửa mời lên một lát ”
Tôi sững vì độ… dày mặt của ánh mắt nghiêm túc biết đùa
Vậy là đành dẫn ông chồng sắp ly hôn của … về nhà
Vừa bước cửa đã chặn ngay lưng
Anh chống tay lên cánh cửa vây trong lòng
Anh áp sát từng bước ép lùi góc tường:
“Hà Ý chỉ cần là tiền em đều từ chối đúng ”
Hơi thở phả vành tai :
“Anh cũng tiền nhiều tiền
Vậy tại em cần nữa”
Bầu khí vốn mập mờ cuốn … một chi tiết khác:
“Đợi đã… ý là… Triệu Mục Ngôn cũng là con nhà giàu”
Văn Khải hừ lạnh:
“Em thật sự biết là giả vờ biết”
“Cái công ty mà em đang làm việc là của nhà đấy”
“Còn cái mô tô đưa em về hôm nay – hơn hai trăm vạn”
Trời cao ơi biết nên gì nữa
Tôi chỉ hỏi một câu chân thành:
Ai là đã cướp mất cuộc đời giàu sang nhàn hạ mà xứng đáng
Cả đời còng lưng mà sống thì là đã âm thầm thay … sống sung sướng