Chồng Tôi Không Ngừng Chuyển Tiền Cho Tôi - Chương 3
10
“Biển thật quá”
Vẫn là cô đồng nghiệp bàn bên đúng cô tên Trịnh Kiều
Hai chúng ườn ghế bãi biển tay ôm trái dừa ánh mắt dán chặt đám trai trẻ sáu múi đang tung tăng cát
Trịnh Kiều đưa tay lau nước miếng cho gật đầu tán thưởng:
“Tươi thật đấy”
Tôi đang vui phơi phới thì Trịnh Kiều khẽ huých vai dùng cằm hiệu:
“Nhìn bên kìa”
Ở xa xa một xe đẩy bán đồ lạnh một đôi nam nữ đang
Nam thì áo sơ mi trắng quần short biển dáng cao ráo
Nữ thì mặc đồ bơi liền thân thân hình uyển chuyển gợi cảm
Hai với vui vẻ
Tôi nheo mắt kỹ —
Không Văn Khải thì còn ai đây nữa
Tôi theo bản năng sờ lên đầu hỏi Trịnh Kiều:
“Nhìn xem đầu ánh xanh ”
Trịnh Kiều bằng ánh mắt đầy nghi hoặc:
“Á… hình như chút thật”
Hai đứa cùng ngẩng đầu lên phát hiện chiếc dù che nắng màu xanh lá đang toả ánh nắng xanh rì đều đều lên đầu bọn
Giờ mà soi gương chắc mặt bọn y như quét một lớp phấn xanh
Tôi chỉ chỉ trỏ trỏ về phía hai :
“Đạo đức suy đồi yêu đương chốn công sở ảnh hưởng biết bao nhiêu”
Trịnh Kiều lườm :
“Nhỏ tiếng thôi đó thể là bà chủ tương lai của chúng đấy”
Tôi bĩu môi:
“Nhìn xem giống bà chủ của ”
Trịnh Kiều bằng ánh mắt bất lực:
“Cậu vẫn chết tâm ”
Tôi thèm để ý tới cô nữa nghiến răng nghiến lợi trong lòng
Văn Khải với Tống Du trò chuyện vui vẻ thì tiếp tục đeo kính râm… giả mù
Tôi cũng nhào vô đám trai trẻ bãi cát lắm chứ nhưng tâm mà gan
Tuy gan nhưng Trịnh Kiều thì
Cô đã thèm nhỏ dãi mấy trai trẻ từ lâu cuối cùng nhịn nổi nữa kéo cùng
Tôi chống cự thuận theo:
“Cái … ”
Trịnh Kiều ánh mắt sáng rỡ tay khoác lấy tay gian:
“Phúc lớn thế chị thể hưởng một Chị em thì cùng tận hưởng”
11
Tôi còn kịp “hồng hạnh vượt tường” thì Văn Khải đã xuất hiện đập cho tiểu sói con một cú trời giáng
Lúc đó đang kiềm chế nổi đưa tay về phía cơ ngực săn chắc đầy đặn của tiểu sói con
Văn Khải mặt đen như đít nồi “bốp” một tiếng hất phăng tay đang hướng về cơ ngực chắn mặt ngăn cách – mặt ngơ ngác – với tiểu sói con đang trông đầy tủi thân
Tôi còn cố rướn cổ ngó xem tình hình thì túm cổ áo xách lên như gà con đem
Tôi lưu luyến ngoái đầu chào tạm biệt em trai thì Văn Khải ấn thẳng đầu
Anh nghiến răng thì thầm bên tai :
“An phận chút tối nay khỏi ngủ”
Tôi lập tức cụp cổ như chim cút mặc cho xách về khách sạn
Lúc Văn Khải bắt tại trận
Trịnh Kiều vẫn đang ở bên tám chuyện rôm rả với hai chú “cún con” mới quen để ý đến sự biến mất của bạn thân – là đây
Áp suất quanh Văn Khải tụt đến mức đáng sợ lôi lảo đảo suýt ngã liền run rẩy gọi :
“Văn tổng…”
Anh đột ngột dừng bước kịp phản ứng theo quán tính đập mặt lưng một phát đau điếng nước mắt mém trào
Văn Khải vội kéo tay xem cái trán đỏ lên vì cú va lông mày nhíu chặt
Ngay đó trán cảm nhận sự ấm áp – Văn Khải dùng lòng bàn tay to lớn dịu dàng xoa nhẹ cho
Tôi lập tức nịnh nọt nhe răng :
“Văn tổng~…”
“Đừng gọi như thế”
Tôi ngơ ngác gọi như thì gọi
Gọi thẳng tên cũng cho lắm…
Văn Khải nghiến răng lấy tay chọc trán :
“Được lắm Hà Ý bản lĩnh ghê ha – dám giở trò với đàn ông khác ngay mặt ”
Tôi vô thức đưa tay gãi đầu lầu bầu:
“Thế với Tống Du chẳng cũng đang tình ý đó ”
Văn Khải bất ngờ bật đến mức làm hoa mắt
Anh ghé sát mặt :
“Em đang ghen đấy ”
Tôi giật lập tức kéo cặp kính râm đang đội đầu xuống chắn nắng nóng của đảo nhưng chắn ánh mắt như thấu lòng của Văn Khải
Tôi lắc đầu như trống bỏi:
“Không Em thấy gì hết”
Khóe môi Văn Khải trễ xuống vẻ mặt càng vui
Anh siết tay chặt hơn khiến đau nhói nhưng dám kêu
Không khí im lặng âm báo tin nhắn phá vỡ
Anh cầm điện thoại lên nhíu mày
Tôi liếc nhanh một cái – rõ ràng là avatar của Tống Du
Anh xoa xoa đầu đầy tuỳ tiện :
“Tối nay chút việc ăn với em em ăn nhiều chút nhé”
Tôi đó tóc vò rối tung
Trong lòng chợt thấy chua xót
Không thể nào… mới mà đã sắp đá á
Tôi mới leo lên vị trí bao lâu mà
Điện thoại ting một cái
Tôi cúi đầu – ngân hàng XXX thông báo nhận chuyển khoản từ Văn Khải: 10000 tệ
Tôi lập tức vẫy tay tiễn biệt:
“Cảm ơn boss Boss ăn ngon uống khỏe nha”
12
Sau khi Văn Khải rời tìm một góc tường xổm xuống mở phần đã chặn trong vòng bạn bè của Tống Du
Quả nhiên thấy cô đăng ảnh mới – bàn là hai bộ dao nĩa mấy cây nến thơm bày biện tinh tế kèm một icon trái tim màu hồng
Tôi cảm thấy Tống Du lần đúng là quyết tâm cướp mất cái “bát cơm vàng” của
Lại thêm một con chim sẻ háo hức hóa phượng hoàng rốt cuộc sắp đá khỏi cành cây cao
Bất ngờ mắt phủ xuống một bóng Tôi ngẩng đầu lên
Là tiểu sói con ban nãy kịp sờ cơ ngực – giờ mặc áo suýt chút nữa nhận
Cậu với để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ đáng yêu khiến xoa đầu cún cưng ghê gớm
Cậu hỏi :
“Chị một ”
Tôi liếc quanh – đúng thật chẳng còn ai khác bèn gật đầu
Con nhỏ Trịnh Kiều chết tiệt trọng sắc khinh bạn chắc giờ còn đang dính chặt mấy em cún con
Tiểu sói con xổm xuống cạnh nghiêng đầu một cách trong sáng như nước suối mùa xuân:
“Tối nay em thể mời chị ăn cơm ”
Tôi do dự:
“Tôi gọi đồ ăn ngoài là ”
Tiểu sói con cụp mắt xuống vẻ buồn bã:
“ quán em ăn… một thì bất tiện lắm”
Nhìn dáng vẻ đáng thương của tim mềm nhũn hiếm khi hào phóng một lần:
“Chị mời em ăn nhé”
Dù cũng ăn Văn Khải ăn với đại mỹ nhân Tống Du thể để cắm sừng đói bụng
Vừa đói “xanh mặt” thì thảm quá
Trời dần tối gió đảo dịu dàng thổi qua
Tiểu sói con tên là Triệu Mục Ngôn lúc đã thay sang bộ đồ thường ngày gọn gàng khách sạn đợi
Triệu Mục Ngôn nét mặt sáng sủa tiến sát tới khiến vô thức lùi một bước
Ánh mắt tối tiến thêm nữa chỉ giữ cách mỉm trò chuyện với
Tôi đáp lời cho đầu óc thì đang treo cành cây nào đó
Triệu Mục Ngôn chọn một nhà hàng kiểu Âu thang máy đưa thẳng lên tầng ba mấy của toà nhà
Không gian nhà hàng nhạc cổ điển du dương vang lên
Ngồi xuống đảo mắt quanh một vòng
Một góc nhà hàng tụ tập khá đông Tôi rướn cổ xem chuyện gì
Triệu Mục Ngôn hình như để ý đang tập trung vẫn cố gắng pha trò chọc
tiếc là… chả buồn tí nào
Tôi cứ hấp dẫn bởi góc đông đúc
Hình như là… ai đó đang hẹn hò Nghe phong thanh vẻ như là một màn cầu hôn gì đó
Lòng hiếu kỳ bốc lên như lửa cháy đổ thêm dầu nhịn nổi chen qua đám hóng hớt
Chen trong thấy cảnh tượng mắt suýt bật “má ơi” giữa nhà hàng
Người đàn ông khuôn mặt tuấn tú khí chất cao quý – chẳng chồng thì là ai
Còn phụ nữ đang cầu hôn mặt chẳng chính là đại mỹ nhân Tống Du
Tôi: Chấn động tâm can
Tôi lập tức nhắm tịt mắt rón rén lùi khỏi đám đông
Ra sức kìm nén cảm xúc như sóng trào trong lòng chỗ Triệu Mục Ngôn
Cậu đầy nghi hoặc
Tôi gắng gượng nặn một nụ chuyện đến nước :
“Ăn cơm đã”
Tay cầm dao nĩa run cầm cập
Triệu Mục Ngôn nắm lấy tay dao nĩa chạm đĩa phát tiếng leng keng
“Hà Ý em đang làm gì ”
Giọng lạnh lùng của Văn Khải vang lên lưng
Tôi cứng đờ cả dao nĩa trong tay rơi “cách” một tiếng
Tôi ngẩng đầu trong mắt ánh lên cơn giận dữ chăm chăm tay – bàn tay đang Triệu Mục Ngôn nắm lấy
Tôi vội vàng giật tay
Văn Khải mặt mày u ám ánh mắt đầy đe dọa
Tôi định giải thích:
“Tôi với gì…”
thèm bỏ
Bình thường khi kim chủ giận – kẻ thân phận “lão nô” – dốc hết mặt dày dỗ dùng trăm chiêu ngàn kế để làm Văn Khải nguôi giận
lần …
Tôi bỗng dỗ nữa
13
Không ngờ cũng ngày… nuốt nổi bữa cơm
Tôi lời xin với Triệu Mục Ngôn quầy lễ tân thanh toán
Trả tiền xong lướt mắt về phía bàn mà Văn Khải và Tống Du từng
Nhân viên phục vụ đang thu dọn cánh hoa và bóng bay
Tôi nghĩ chắc chẳng bao lâu nữa Văn Khải sẽ chính thức đuổi
Nỗi buồn chẹn nơi lồng ngực nghẹn thành một khối khó mà chịu nổi
Bước khỏi cửa thấy Văn Khải vẫn bên đường châm một điếu thuốc
Tôi từng thấy hút thuốc bao giờ
Tôi bước gần khói thuốc lan khiến khó thở
Từ thời học sinh đến giờ luôn áp đảo
Lần đợi mở lời bảo nhường chỗ nữa
Tôi nuốt nước mắt trong cố nặn từng chữ:
“Văn Khải chúng ly hôn ”
“Tôi nghĩ đúng là lúc đó chúng đăng ký kết hôn quá vội
Có thể… chúng vốn là phù hợp nhất với
Chi bằng ly hôn nhân lúc vẫn ai biết chúng từng kết hôn”
Như với Tống Du sẽ còn vướng bận
Tôi cũng cần làm kẻ bỏ rơi ít … còn giữ chút thể diện
Anh cúi đầu – đôi mắt mỗi lần đều như cuốn trôi đó
lúc … đôi mắt lạnh như băng giá
Anh im lặng lâu
Rồi mạnh mẽ hít sâu một cuối cùng làn khói thuốc theo thở phả từ miệng
Tôi một chữ:
“Được”
Trời đất mắt như sụp đổ gió giông kéo đến
Chuyến du lịch đầu tiên khi kết hôn của chúng – kết thúc vui
Cuộc hôn nhân ai biết đến của chúng – cũng sắp kết thúc trong im lặng
Cơn mưa đảo rơi xuống… còn lớn hơn cả ngày Diễm Bình xin tiền
Như đang tiếc thương thay
Con vịt đã nuốt bụng bay mất
Cái bát cơm vàng của lão nương… vỡ tan