Chồng Tôi Không Ngừng Chuyển Tiền Cho Tôi - Chương 2
6
Công ty có người mới, tên là Tống Du.
Đúng là một đại mỹ nhân!
Nghe nói cô ta là tiến sĩ của một trường đại học nổi tiếng nước ngoài, học thức và nhan sắc tỷ lệ thuận với nhau, còn xuất thân gia thế cũng cực tốt.
Vậy mà vào công ty chỉ làm một nhân viên bình thường.
Quá khủng rồi. Tôi và đám đồng nghiệp lười biếng của mình lập tức cảm thấy áp lực đè nặng, lười thôi mà cũng run rẩy.
Ban đầu tôi tưởng kiểu đại mỹ nhân như thế là xuống trần gian để trải nghiệm nhân gian khổ nạn, sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống phàm nhân của bọn tôi đâu.
Ai dè, cô ta cứ lượn qua lượn lại trước mặt tôi, khiến tôi muốn làm ngơ cũng không nổi.
Nói chính xác thì, cô ta không cố ý lượn trước mặt tôi.
Mà là ngày nào cũng chạy vào văn phòng Văn Khải, cứ hễ anh ta có mặt là y như rằng cô ta có mặt.
Nhìn cái kiểu cô ta lượn tới lượn lui mỗi ngày, tôi bĩu môi, thì thào với đồng nghiệp:
“Cô ta cứ có chuyện hay không có chuyện gì cũng vào tìm tổng giám đốc Văn, thế không làm chậm trễ công việc của anh ấy à?”
Chủ yếu là tôi lo ảnh hưởng đến khả năng kiếm tiền của Văn Khải.
Dù gì thì giờ tài sản của anh ta đều là tài sản chung của vợ chồng chúng tôi rồi.
Đồng nghiệp lần này bưng cả túi hạt dưa tới, vừa nhai “rốp rốp”, vừa hạ giọng:
“Người mới lần này, lai lịch không đơn giản đâu.”
Tôi lập tức ghé sang, bốc một vốc hạt dưa, gặm theo:
“Sao cơ?”
“Biết khách sạn Đại Tống không?”
Tôi gật đầu:
“Nghe rồi, hệ thống khách sạn chuỗi đúng không?”
Đồng nghiệp:
“Tống Du là con gái một của ông chủ khách sạn đó đấy.”
Tôi sốc đến mức… quên luôn việc nhổ vỏ hạt dưa.
Mấy người nhà giàu bây giờ, mốt là phải lowkey đi làm thuê trải nghiệm cuộc sống à?!
Nếu tôi có điều kiện như vậy, tôi chắc chắn nằm trên cái giường tám trăm mét vuông ở nhà mà không thèm bước xuống luôn ấy.
Tôi cười hỏi đồng nghiệp:
“Sao đầy rẫy người có tiền vậy? Đừng bảo cậu cũng là phú nhị đại ngầm đấy nhé?”
Đồng nghiệp cười đánh nhẹ tôi một cái:
“Không có đâu, lương tháng tôi còn không đủ tiêu, phải dựa vào thu nhập cho thuê cả một tòa nhà để sống đây này.”
Tôi:
đơ người.jpg
Đồng nghiệp hỏi:
“Không phải cậu cũng có à?”
Tôi suýt khóc:
“…Tôi lẽ ra nên có hả?”
Tôi thật sự sụp đổ rồi.
Trời ơi là trời, sao ở đâu cũng toàn người có tiền vậy?
Sao người giàu nhiều thế, mà không thể dư ra một người cho tôi chứ?!
Đồng nghiệp vỗ vai tôi:
“Chưa hết đâu, đợi tôi kể xong cậu hãy sụp đổ.”
Đồng nghiệp:
“Tôi nghe từ bạn học đại học của tổng giám đốc Văn đấy. Hồi Văn Khải học đại học, từng hẹn hò với Tống Du. Hai người ấy á, đúng kiểu trai tài gái sắc, kim đồng ngọc nữ luôn.
Chỉ tiếc sau đó Tống Du ra nước ngoài, hai người mới chia tay.”
Tôi mặt không cảm xúc, tiếp tục gặm hạt dưa:
rốp rốp…
Đồng nghiệp:
“Lần này Tống Du chịu hạ mình vào làm ở công ty, chắc chắn là muốn nối lại tiền duyên với tổng giám đốc Văn rồi.”
7
Đồng nghiệp tôi đúng là nói chuyện không đáng tin chút nào.
Rõ ràng trước đó còn bảo tôi Văn Khải không gần nữ sắc.
Vậy mà giờ lại kể Văn Khải từng có một cô bạn gái cũ “cực phẩm”.
Cuộc sống đại học của Văn Khải, tôi hoàn toàn không có phần.
Tôi thi đại học trượt, không vào được trường của anh ta.
Tôi “phì” một tiếng nhổ vỏ hạt dưa ra, vỗ tay đứng dậy:
“Tôi thấy ấy, ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ cũ.”
Đặc biệt là khi đám cỏ đó giờ đã mọc trong vườn nhà khác rồi.
Tống Du lại một lần nữa đi ngang qua mặt tôi.
Tôi và đồng nghiệp lập tức tách ra, tôi nhanh như chớp đeo kính râm, cúi đầu giả vờ dán mắt vào điện thoại.
Hy vọng Văn Khải có thể hiểu:
Anh với bạn gái cũ muốn làm gì thì làm, tôi không thấy gì hết!
Tôi lướt đến vòng bạn bè của Tống Du, cô ta đăng ảnh hai ly cà phê.
Phông nền phía sau chẳng phải chính là khung cảnh bên ngoài cửa sổ sát đất trong văn phòng Văn Khải sao?
Caption: “Thế giới rộng lớn, may mà có anh.”
Tôi mặt không cảm xúc, lập tức chặn vòng bạn bè của Tống Du.
Tôi nhất định sẽ không để Văn Khải tìm ra cái cớ để ly hôn với tôi!
Tôi sẽ làm một người vợ hợp pháp bình thản, mắt điếc tai ngơ.
Anh muốn bên ngoài nối lại tình xưa, phong hoa tuyết nguyệt gì đó, tôi không quan tâm.
Chỉ cần tiền là đủ rồi.
Nếu cho thêm chút nữa, tôi thậm chí có thể làm phù dâu trong lễ cưới của họ.
Nếu gấp đôi, tôi còn có thể chăm Tống Du ở cữ.
Không thì cầm số tiền này, tôi cũng thấy lương tâm cắn rứt lắm ấy chứ.
8
Trong buổi họp sáng, Tống Du cứ nhìn Văn Khải bằng ánh mắt lấp lánh hình ngôi sao.
Tôi giả vờ như không thấy, tập trung nhìn mũi – mũi nhìn tâm, cố gắng biến mình thành không khí.
“Hà Ý.”
Văn Khải đột nhiên gọi tên tôi.
“Tháng sau công ty tổ chức du lịch team building, em có ý kiến gì không?”
Tôi:
“Hả? Công ty còn có cả du lịch nữa à?”
Tống Du vội giành lời:
“Đi thành phố S đi, thành phố biển, hoạt động phong phú!”
Văn Khải nhìn tôi:
“Thành phố S có thể ăn hải sản, nướng BBQ. Mọi người có ý kiến gì không?”
Nghe đến hải sản nướng BBQ, mắt tôi lập tức sáng rực, ánh nhìn rực cháy:
“Không ý kiến không ý kiến, thành phố biển tốt quá, tốt quá!”
Khóe môi Văn Khải khẽ cong lên, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên tài liệu:
“Vậy thì quyết định là thành phố S.”
Cái công ty gì mà như thần tiên thế này, mỗi năm còn bao trọn chuyến du lịch team building!
Từ sau khi tốt nghiệp cấp hai đến giờ, tôi chưa từng đi du lịch lần nào.
Lần này phấn khích đến mức cả đêm trước ngày đi chẳng ngủ được.
Sáng sớm hôm xuất phát, tôi dậy từ tinh mơ, gói ghém hành lý xong xuôi, chuẩn bị ra cửa chờ.
Chiếc Porsche của Văn Khải mấy hôm trước bị con xe điện cùi của tôi đâm thủng một lỗ, đang gửi đi sửa.
Tôi thật sự thấy may mắn vì đã kết hôn với anh ta.
Chứ cái xe đó mà bắt tôi đền, chắc có bán tôi đi cũng không đủ tiền sửa.
May mà nhà giàu hiếm khi chỉ có một cái xe.
Văn Khải lái ra từ gara một chiếc siêu xe thể thao mới tinh.
Màu xanh lam trời, sáng chói.
Quá chói, tôi thích chết đi được.
Nhưng xe thể thao mà, được cái mã thôi chứ chẳng thực dụng gì, chỉ ngồi được hai người.
Hành lý của cả hai đứa chúng tôi căn bản là nhét không nổi.
Tôi rưng rưng nói:
“Để hành lý ngồi xe nhé, em chạy bộ theo sau.”
Văn Khải: …
Cuối cùng, anh ta cũng không để tôi chạy.
Anh rút hành lý của mình ra, nhét vài bộ đồ cần thiết vào vali của tôi, gắng gượng mới nhét được vào cốp sau.
Tôi ngồi vào ghế phụ, ngắm nghía chiếc xe thể thao lộng lẫy, hai mắt lấp lánh không ngớt.
Văn Khải nhìn tôi chằm chằm:
“Thích không?”
Tôi sờ sờ mui xe, suýt nữa thì nước miếng nhỏ xuống tận Iraq:
“Thích chứ!”
Câu hỏi này cũng cần hỏi à?
Chiếc xe này chắc phải đắt khủng khiếp, ai mà cưỡng lại được sự hấp dẫn của tiền cơ chứ?
Văn Khải khẽ bật cười, có vẻ rất hài lòng với câu trả lời của tôi.
Chúng tôi lái xe ra sân bay, đáp chuyến bay đến điểm du lịch.
Suốt dọc đường tôi ngủ mơ mơ màng màng.
Khách sạn tiếp đón lần này là khách sạn năm sao dưới trướng Tập đoàn Đại Tống.
Nghe đồng nghiệp kể, nhà bên đó ở nước ngoài còn có cả khách sạn bảy sao.
Bảy sao?! Tôi còn chưa từng nghe đến. Tôi cứ tưởng năm sao là hết cỡ rồi chứ?
Tôi kéo vali lẽo đẽo theo sau Văn Khải vào sảnh lớn, anh đưa chứng minh thư của tôi ra làm thủ tục nhận phòng.
Tôi cầm thẻ phòng anh đưa, lẩm bẩm:
“Xa xỉ thật, vợ chồng mà lại đặt hai phòng riêng.”
Văn Khải nhếch môi cười, cúi xuống lại gần tôi:
“Em nói gì cơ?”
Tôi nhìn anh, vội lùi mấy bước kéo vali ra hướng thang máy.
Anh ấy không nghe thấy câu vừa rồi của tôi đấy chứ?
Tôi chột dạ kéo vali chạy trốn.
Đúng lúc gặp Tống Du cũng đang chờ thang máy.
Cô ta liếc nhìn thẻ phòng trong tay tôi:
“Chị cũng ở tầng tám à, chúng ta ở cùng tầng rồi.”
Cô ta nói chuyện với tôi, nhưng ánh mắt lại rơi vào người phía sau.
Tôi quay đầu nhìn —
Quả nhiên, Văn Khải tới rồi.
9
Tống Du ở phòng 803, Văn Khải ở 804, cả hai đều ở phòng suite.
Tôi thì ở phòng 807, phòng giường lớn hạng sang.
Lão nô vô cùng mãn nguyện.
Tôi vừa rưng rưng vẫy tay tạm biệt Văn Khải, quay đầu lại thì mặt đã cười ngoác tới mang tai, phóng như bay tới chiếc giường lớn yêu dấu của mình.
Nửa đêm, tôi đang lăn qua lăn lại trên chiếc giường hạng sang của mình.
Văn Khải đến gõ cửa:
“Mở cửa.”
Tôi cảnh giác:
“Anh có chuyện gì thì nói ngoài cửa đi.”
Văn Khải:
“Đồ thay của tôi đều ở trong vali của em.”
Lúc này tôi mới sực nhớ ra, vội vàng chạy ra mở cửa.
Vừa mở cửa ra, đối diện ngay với nụ cười như đã bẫy được con mồi của anh ta, tôi biết ngay là mình bị gài rồi.
Văn Khải vòng tay ôm eo tôi, đẩy tôi vào phòng, tiện chân đá cửa đóng lại.
Anh ta cũng chẳng làm gì cả, chỉ thu dọn vali, xách lên rồi… kéo cả tôi về phòng suite của anh ta.
Tôi chuyển sang ngủ phòng Văn Khải, trong lòng anh vừa cựa quậy vừa lăn qua lăn lại.
Văn Khải đặt laptop lên đùi, vừa làm việc vừa thấy tôi mặt mày bực dọc thì đưa tay xoa đầu tôi, đắc ý nói:
“Em là trợ lý của tôi, ngày thường lười biếng cũng thôi đi, đã ra ngoài công tác còn không theo sát chăm sóc, quá đáng lắm rồi đấy.”
Tôi cãi lại đầy chính nghĩa:
“Nhưng anh có cần em chăm sóc đâu!”
Văn Khải chỉ vào chiếc giường lớn sau lưng:
“Cần một cái gối ôm.”
Mặt tôi đỏ bừng:
“Thế thì tính giá riêng!”
Văn Khải móc điện thoại ra, lướt vài cái.
Rất nhanh, điện thoại tôi vang lên tiếng báo cực êm tai:
“Zhifu Bao báo có: 10.000 tệ đã nhận.”
“Lão nô xin không phụ kỳ vọng!”
Tôi không hề chần chừ, bật dậy, lục vali lôi ra chiếc váy đã chuẩn bị sẵn để thay.
Văn Khải chứng kiến thân thủ nhanh nhẹn của tôi: …