Chồng Mất Trí Nhớ Lại Yêu Tôi Từ Cái Nhìn Đầu Tiên - Chương 2
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
03
Làm xong thủ tục xuất viện cho Giang Yến Châu cùng ba chồng đưa về nhà
Nửa năm khi kết hôn và Giang Yến Châu vẫn luôn sống trong căn nhà tân hôn do ba chồng chuẩn sẵn — một căn hộ cao cấp diện tích lớn trong khu đô thị sang trọng chỉ hai chúng ở
Ông Giang sức khỏe cũng sống chung với vợ chồng con trai
Về việc hiện giờ Giang Yến Châu nên ở để tiện nghỉ ngơi từng bàn với ba chồng Ý là để tạm thời về nhà cũ ở chắc sẽ thấy thoải mái hơn
Thế nhưng ông Giang kiên quyết bảo:
“Tiểu Sanh ba biết tình trạng của Giang Yến Châu bây giờ khiến con chịu thiệt thòi nhưng hiện tại nó làm chuyện công ty chỉ còn ba lo liệu Nếu để nó ở nhà cũ ba cũng chẳng thời gian trông chừng Vậy chi bằng cứ để như cũ biết mỗi ngày thấy con nhiều hơn một chút nó sẽ sớm nhớ ”
Ông Giang cũng lý Hơn nữa Giang Yến Châu – lúc còn ầm ĩ đòi ly hôn – giờ cũng đã yên lặng trở thế nên gật đầu đồng ý
Trên xe tài xế lái xe ông Giang ghế phụ và Giang Yến Châu băng ghế
Vài ngày công tác nước ngoài mỗi ngày đều bận rộn về đến nhà còn lo xoay xở đủ chuyện Vừa về nước tin Giang Yến Châu nhập viện còn kịp điều chỉnh múi giờ đã vội vã chạy tới bệnh viện Giờ đây cuối cùng cũng thể nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc
Dù đã nhắm mắt vẫn cảm nhận rõ ràng một ánh mắt đang dừng mặt
Mở mắt cảm thấy lẽ chỉ là ảo giác
Có lẽ là do xe chạy quá êm cũng thể do mệt quá mấy ngày nay Tôi chẳng rõ từ lúc nào
Đến khi mở mắt lần nữa mặt trời bên ngoài đã ngả về tây
Trong xe thấy tài xế và ba chồng đầu đang tựa bờ vai bên cạnh
Giang Yến Châu cũng mở mắt ngay khi ngẩng đầu lên Khi ánh mắt chạm ánh mắt một khoảnh khắc bối rối thoáng qua ngập ngừng mới cất tiếng:
“Vừa nãy em ngủ quên”
Đây là lần đầu tiên chuyện với kể từ khi mất trí nhớ
“Sao gọi em dậy”
Giang Yến Châu trả lời lạc đề: “Mới đến lâu Ba việc nên ”
Xuống xe Giang Yến Châu ngoan ngoãn im lặng theo Anh mất ký ức mười tám tuổi dĩ nhiên cũng biết căn nhà tân hôn của chúng ở tòa nào tầng mấy
Trên đường cứ nghĩ mãi… làm để sống chung với một chồng đã quên mất bảy năm ký ức của
Giang Yến Châu nhớ Trong mắt chỉ là một xa lạ đã lấy giấy kết hôn với
04
Tôi và Giang Yến Châu quen qua mai mối
Năm hai mươi sáu tuổi ba mẹ – vốn là giáo viên với mạng lưới quan hệ vững chắc – bắt đầu giới thiệu cho đủ kiểu đối tượng xem mắt
Quan niệm về hôn nhân của họ cũng khá truyền thống Bao nhiêu năm sống với vẫn giữ sự kính trọng hiếm khi to tiếng lẽ vì cùng làm chung một trường chuyện trò với bao giờ cạn đề tài
Tôi còn nhớ hồi bé ba mẹ đã tách phòng ngủ với khá sớm chỉ vì tối nào hai cũng rù rì tám chuyện đồng nghiệp lãnh đạo đôi khi còn tám cả học sinh
Dĩ nhiên chỉ là hai quá nhu cầu chia sẻ với
Mà thì là trẻ con thể thức khuya nên đành loại khỏi “hội buôn chuyện giường” của họ
Tôi yêu ai năm hai mươi sáu đơn giản chỉ vì gặp khiến yêu điều đó khiến ba mẹ – hai lắm lời – cảm thấy khó hiểu
Theo họ một đứa con gái xinh như hoa như ngọc như mà độc thân tới tận hai sáu tuổi là điều thể chấp nhận nổi
Dù họ ủng hộ yêu sớm nhưng mọi mặt giáo dục dành cho đều tương đối cởi mở
Những buổi xem mắt do ba mẹ sắp xếp đều tham gia đầy đủ
Phải công nhận là mấy đối tượng do ba mẹ chọn quả thực Mỗi đem “thị trường xem mắt” đều thuộc dạng hàng chất lượng
Người từng gặp cả học trò cũ của họ con trai đồng nghiệp thậm chí là con cháu quen biết trong giới họ giao lưu
Nếu bỏ qua yếu tố tính cách thì ngoại hình và điều kiện của ai cũng đều tồi
Chỉ là… luôn thấy thiếu một chút gì đó
Từng trông chuyện cũng nhã nhặn hành xử đúng mực Bây giờ chúng vẫn giữ liên lạc như bạn bè thậm chí còn mời dự đám cưới
Giữa với giữa nam với nữ chỉ một loại tình cảm một kiểu quan hệ
Giang Yến Châu trong số những đó thì khá đặc biệt — là cuối cùng xem mắt
Anh học trò của ba mẹ cũng con cháu của đồng nghiệp quen Là do một bà mối chủ động tìm đến Bà một doanh nhân địa phương tìm vợ cho con trai nhờ bà giới thiệu điều kiện Khi đến tên ông Giang ba mẹ lập tức gật đầu bảo nên gặp thử
Ba chồng là chút danh tiếng ở thành phố từng quyên góp từ thiện giúp đỡ ít
Điều duy nhất khiến ông đau đầu là chuyện đại sự của con trai
So với Giang Yến Châu cả nhà quen ông Giang
Còn là đầu tiên — và duy nhất — mà Giang Yến Châu xem mắt
Lần đầu gặp tại nhà hàng thực sự ngạc nhiên Khi hai mươi ba tuổi nghiệp lâu vẫn còn chút dáng dấp sinh viên
Anh trai hơn tưởng nhiều thế nào cũng giống kiểu đang sốt ruột tìm bạn đời
Hôm đó mặc áo sơ mi trắng toát lên vẻ nho nhã ôn hòa
Đôi khi con sẽ một loại giác quan thứ sáu thể giải thích nổi Như hôm đó trong tiềm thức bỗng cảm thấy — giữa và chắc chắn sẽ một câu chuyện
Sau bữa cơm Giang Yến Châu hỏi xem phim hoặc dạo — đó là dấu hiệu ngầm rằng hứng thú với Mà việc đồng ý cũng là một tín hiệu tương tự
Chỉ là vì bắt đầu từ một cuộc xem mắt khó tránh khỏi việc đánh giá điều kiện Không chỉ là điều kiện của đối phương mà còn cả bản thân
Với điều kiện của gia đình Giang Yến Châu thể chọn môn đăng hộ đối hơn
Từ lúc quen đến khi cưới từng từ chối vài lần
mà… thật sự hợp gu quá mức Cái kiểu hấp dẫn mang tính bản năng cộng thêm sự kiên trì của cuối cùng vẫn khiến rung động
Từ lần đầu gặp đến khi kết hôn chỉ vỏn vẹn hai năm
05
Cuộc sống hôn nhân vốn dĩ vẫn ngọt ngào… cho đến khi xảy chuyện ngoài ý
Giang Yến Châu lang thang khắp căn nhà tân hôn của chúng Anh mất trí nhớ thậm chí còn chẳng biết gì về bố cục cách bày trí trong nhà
Mới kết hôn nửa năm mấy món trang trí từ hồi mới cưới vẫn còn sót đôi chỗ
Giang Yến Châu chằm chằm chữ “Hỷ” nổi màu đỏ treo tường lâm trầm tư
“Xấu thật đấy” Anh buột miệng
Nói xong mới sực nhớ đang bên cạnh liếc một cái Tôi mặt biểu cảm: “Cái là nhất quyết treo đấy”
Trước khi cưới Giang Yến Châu cứ khăng khăng đòi treo cho bằng cái chữ “Hỷ” nổi màu đỏ trong căn nhà mang phong cách cổ điển
Khi chỉ treo ở đây nhưng khi cưới thì phần lớn đồ trang trí đều đã gỡ xuống chỉ còn sót cái chữ “Hỷ”
Giang Yến Châu im lặng Anh chữ “Hỷ” tường rõ ràng đang nghi ngờ thẩm mỹ của chính
“Em—” Anh ngập ngừng hai giây cuối cùng cũng nhớ chuyện quan trọng hơn “Em tên gì Với … bọn thật sự đã kết hôn ”
Tôi rõ bây giờ nghĩ gì về cuộc hôn nhân hoặc về – vợ hợp pháp của
Cho dù biết chúng là vợ chồng giấy tờ hợp pháp cho dù biết trí nhớ của thể hồi phục trong tương lai… nhưng ánh mắt xa lạ từ đầu gối tay ấp vẫn khiến khó thích nghi
Tôi phòng ngủ chính lấy từ ngăn kéo hai cuốn giấy kết hôn đưa cho : “Đây là giấy kết hôn của bọn Em tên là Lục Dư Sanh”
Giang Yến Châu lật xem hai cuốn giấy kết hôn ánh mắt đầy tò mò Tôi biết đang nghĩ gì chỉ thấy cúi đầu nội dung bên trong mấy giây ngẩng đầu
Một Giang Yến Châu với ký ức dừng ở tuổi mười tám vẫn thể thích nghi với thân phận đã vợ của
lúc đó chuông cửa vang lên Là giúp việc mà ông Giang sắp xếp tới chăm sóc chuyện ăn uống cho Giang Yến Châu trong thời gian
Bà cửa là lập tức bếp chuẩn Rất nhanh đó bữa tối đã dọn lên và Giang Yến Châu lặng lẽ ăn hết bữa
Ăn xong cũng yên khắp nơi trong nhà dạo một vòng cuối cùng cửa phòng ngủ chính lâu
“Anh thể xem thử ” Anh hỏi
“Tất nhiên đây cũng là phòng của mà”
Giang Yến Châu khi mất trí chậm rãi bước căn phòng hai vợ chồng từng cùng sống khi kết hôn
Ngay cái đầu tiên khi bước đã khựng Quay đầu giọng đầy khó tin: “Giờ ngủ giường ga giường màu hồng đắp chăn hồng á”
“Sao thế” Tôi nghĩ thầm bình thường cũng thấy xài cái vui vẻ mà dùng ga giường hoa nhí cũng từng phàn nàn gì
Thanh niên mười tám tuổi lẽ còn biết đàn ông khi kết hôn vốn dĩ quyền quyết định màu sắc bộ chăn ga gối
Tôi tuy rõ Giang Yến Châu hồi mười tám tuổi là kiểu thế nào nhưng bộ dáng hiện giờ vẻ ngang ngược tự tin kiểu “trai ngầu” giờ bộ chăn ga màu hồng trông đầy mâu thuẫn
Trai ngầu ngủ giường màu hồng hả
“Giang Yến Châu cứ tự nhiên em tắm cái đã lát nữa còn thay thuốc cho ”
Tôi biết rằng khi xong câu đó và phòng tắm đàn ông trong phòng liền bắt đầu yên
thật sự mệt quá Từ lúc tin Giang Yến Châu xảy chuyện cho đến khi xuất viện tinh thần lúc nào cũng căng như dây đàn Giờ chỉ tắm xong ngủ một giấc thật ngon
Tắm xong mặc bộ đồ ngủ khỏi phòng tắm thì thấy động tác Giang Yến Châu đang đẩy ngăn kéo tủ đầu giường Dù chỉ là cái bóng lưng cũng một sự lúng túng lạ lùng từ hành động của
Tôi nhướn mày
Tủ đầu giường đúng là chứa vài thứ… khó
Giang Yến Châu đây từng như nhập hàng sỉ mà mua một thùng bao cao su ngăn kéo tủ đầu giường bên phía nhét đầy hai ngăn
Còn phía bên … vài món đồ chơi nhỏ
Dù ký ức chỉ dừng ở tuổi mười tám thì cũng còn là trẻ con nữa
Giang Yến Châu một cái Bộ đồ ngủ mặc bình thường chỉ là bộ pijama chấm bi đen
Tôi đang chuẩn bước tới thì Giang Yến Châu bỗng lùi mấy bước dùng tay che mặt lắp bắp :
“Em-em đừng gần…”
Anh xuống chiếc ghế bên cửa sổ sát đất hai tay che kín mặt cả như bốc luôn tại chỗ