Cho Em Xem Chim Ngọc Trai Được Không? - Chương 4
13.
Tất nhiên, mấy lời thật lòng như thế thì tôi không thể nói thẳng ra được rồi.
Thế là tôi mỉm cười lễ phép:
“À thì… em đi học bài.”
Thẩm Khiêm Dục nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, rồi cười khẽ, không tiếp tục hỏi nữa.
Anh khoác vai Tạ Lẫm Châu, dáng vẻ lơ đễnh mà hỏi tôi:
“Mạnh Chi, em thấy anh có đẹp trai không?”
Nói xong còn cố tình nhướng mày một cái.
Bình luận:
【Haha, tôi nhớ khúc này! Mạnh Chi chỉ tùy tiện gật đầu đồng ý, thế là học trưởng lập tức khủng hoảng, vừa ghen vừa không dám nói, đêm khuya uống say gọi điện tỏ tình luôn!】
【Oioioi! Ai đó sắp “Mạnh Chi, anh thích em, thích em, thích em” rồi nè!】
【Nếu tôi nhớ không nhầm thì sau đó sẽ là chuỗi cảnh ôm ôm hôn hôn đúng không?】
…
Gì cơ?!
Sắp có cảnh thân mật rồi hả?!
Nắm bắt trọng điểm rất nhanh, tôi lập tức giơ ngón cái về phía Thẩm Khiêm Dục:
“Đẹp trai! Anh siêu cấp đẹp trai luôn đó! Oa! Còn đẹp hơn cả cái mặt lạnh Tạ Lẫm Châu kia nữa!”
Thẩm Khiêm Dục sững người, vừa muốn cười lại cố ra vẻ giữ hình tượng, kết quả môi méo thành “chiến thần lệch miệng”:
“Tsk, cũng… không đến mức siêu đẹp trai đâu… bình thường bình thường thôi! Tạ Lẫm nhà mình cũng đẹp trai mà, tạm tạm ngang ngửa với anh thôi~”
Tạ Lẫm Châu thì rơi vào trầm mặc, đôi mắt sâu thẳm khóa chặt lấy tôi, hàng mi dài đổ bóng trong mắt, ánh nhìn tối lại.
Tôi làm như không hay, tiếp tục tung chiêu mạnh:
“Anh định quay lại trường à? Vậy em đi cùng anh luôn nhé?”
Thẩm Khiêm Dục liếc nhìn Tạ Lẫm Châu đang im lặng, cười tươi:
“Được thôi, anh đi xe điện mini tới, chở em về luôn. Trời thế này mà em ngồi ghế sau xe anh, gió hiu hiu, rồi nhìn gương mặt đẹp trai của anh nữa, y như đang quay phim thần tượng luôn đó! Nhưng em nhớ nha, tuyệt đối đừng có rung động vì anh nha~”
Nói xong còn nghịch ngợm wink với tôi một cái.
Nhưng chưa kịp làm thêm gì, đã bị Tạ Lẫm Châu vô tình—mà thật ra là cố tình—đẩy ra cửa.
“Này này này?! Làm gì thế, anh bạn?! Mạnh Chi! Em mau ra đây! Anh chờ ngoài hành lang nha, học mụi~~!”
“Dạaaa, học trưởng! Em ra ngay~!”
Tôi và Thẩm Khiêm Dục cứ thế diễn một màn bi kịch lâm li cách nhau qua… Tạ Lẫm Châu.
Anh tự dưng thành vai phản diện chuyên ngáng chân đôi trẻ.
Tôi giả vờ thu dọn sách vở, còn ánh mắt thì lén quan sát Tạ Lẫm Châu.
Cuối cùng, khi tôi kéo khóa balo “sột soạt” một tiếng chốt lại.
Anh không nhịn nổi nữa.
Ánh mắt lạnh lùng vốn có hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại van xin:
“Có thể đừng đi với cậu ta không?
Anh có xe, anh đưa em về trường, được không?”
Tôi khoác balo lên vai, nở nụ cười với anh:
“Không cần đâu học trưởng. Cũng tiện nói luôn, em theo đuổi anh lâu như vậy rồi… cũng mệt rồi.
Sau này em không đến nữa đâu, chim ngọc trai anh tìm người chăm chuyên nghiệp hơn đi.”
Lúc đi ngang qua người anh, Tạ Lẫm Châu nắm lấy cổ tay tôi.
Lần này anh không buông ra.
Chỉ là lực nắm rất nhẹ.
Tôi chỉ cần hơi nhúc nhích là có thể rút ra.
“Anh…” – anh cúi đầu, tóc mái rủ xuống ngoan ngoãn – “Anh không phải cố tình phớt lờ em đâu.”
“Vậy thì nói lý do của anh ra đi.”
Tạ Lẫm Châu ngẩng mắt nhìn tôi, một lúc lâu sau, lại cúi đầu xuống.
Tôi tưởng anh vẫn như trước, tiếp tục giấu mọi thứ trong lòng…
Nhưng rồi anh lên tiếng.
“Anh không hiểu sao lại có cảm ứng với con chim ngọc trai đó…”
“Chỉ vậy thôi à?”
Anh ngơ ngác ngẩng đầu:
“Em… không thấy sợ à?”
“Có gì mà sợ? Dễ thương chết đi được ấy!”
Nói rồi tôi nhón chân, lại gần anh, dùng tay chọc nhẹ vào má anh như chọc vào chim ngọc trai:
“Đáng yêu lắm, em rất thích.”
Tạ Lẫm Châu nhìn tôi đăm đăm, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi.
Rồi từ từ, nét không tin ấy tan đi, thay vào đó là niềm vui mênh mông dâng lên.
Anh bất ngờ cúi đầu xuống.
Tôi cứ tưởng anh sẽ hôn tôi, nhưng không—anh chỉ để mũi mình chạm vào mũi tôi, rồi cười như tên ngốc.
“Anh cũng thích em.
A Chi, anh cũng thích em!”
Tôi thì cực kỳ không đúng thời điểm, chỉ tay ra cửa:
“Nhưng… học trưởng Thẩm vẫn đang chờ em—”
Chưa nói dứt câu, Tạ Lẫm Châu đã mở toang cửa.
Thẩm Khiêm Dục đang dán tai nghe lén dính sát cánh cửa, lập tức loạng choạng lùi về sau mấy bước, suýt té, phải vịn khung cửa mới đứng vững.
Anh tạo dáng cool ngầu, huýt sáo dài với tôi:
“Đi không, học m— Ưm!”
Tạ Lẫm Châu lạnh lùng giơ tay, dùng ngón trỏ và ngón cái bịt chặt miệng anh.
“Cậu tự về đi.”
Nói xong, anh định đóng cửa lại.
Tôi thì chặn tay anh lại, cầm cuốn sổ tay ở tủ huyền quan lên, đưa cho Thẩm Khiêm Dục:
“Hồi trước cảm ơn anh đã giúp em giải bài nhé!”
Thẩm Khiêm Dục ngơ ngác:
“Giải bài gì? Đây không phải lần đầu bọn mình gặp sao?”
Tôi sững người:
“Không phải anh là fan em à?”
“Hả? Em là hot blogger à?”
Nhìn gương mặt mơ màng như gà mờ của anh, tôi biết ngay—chắc mình nhận nhầm người rồi.
Nhưng chữ viết kia… giống y hệt với “Cảm Ơn”!
Tôi nhíu mày, lôi trang cá nhân của “Cảm Ơn” ra cho anh xem:
“Đây không phải tài khoản của anh à?”
Vừa nhìn thấy màn hình, Thẩm Khiêm Dục nhướng một bên mày, ánh mắt đầy vẻ thú vị, lướt qua tôi nhìn ra sau:
“Bảo sao dạo này ai đó cứ đòi mượn vở tôi hoài, thì ra là để tán gái, hừ.”
Tôi cứng người, lập tức quay đầu nhìn Tạ Lẫm Châu:
“Là anh hả?!”
Anh còn chưa kịp mở miệng, thì Thẩm Khiêm Dục đã chen vào trước:
“Mạnh Chi à, em học giỏi thế cơ mà! Sao không nhận ra chứ? Tên tài khoản kia là ‘Cảm Ơn’ – còn Tạ Lẫm Châu thì họ Tạ đó!”
Tôi đâu phải không nhận ra.
Chỉ là tôi… không dám tin thôi.
Bởi vì—làm sao có thể?!
Sao anh ấy lại chính là fan của tôi được chứ!!!!
Vậy mấy bài đăng về anh suốt một năm rưỡi qua…
Tạ Lẫm Châu đều đọc hết á?!
13.
Góc nhìn của Tạ Lẫm Châu:
Thật ra, lần đầu tiên anh gặp Mạnh Chi không phải ở cuộc thi hùng biện tiếng Anh đó.
Mà là vào mùa hè sau khi anh tốt nghiệp cấp ba.
Anh bị mẹ kế đuổi khỏi nhà, không một xu dính túi, thậm chí còn chẳng kịp cầm theo điện thoại.
Ngoài trời lại đang mưa.
Không còn nơi nào để đi, Tạ Lẫm Châu chỉ có thể ngồi trong cửa hàng tiện lợi, ngẩn ngơ nhìn cơn mưa ngoài cửa sổ, thầm hỏi bao giờ nó mới tạnh.
Cạnh đó, một cô gái mặc đồng phục khoác áo gió xanh lam đang vừa ăn cơm nắm vừa gửi tin nhắn thoại cho ai đó.
“Biên tập ơi, bản phác hoạ tập 4 em giao muộn được không ạ? Hè này em phải học thêm, chắc không kịp tiến độ…”
Phác hoạ?
Là hoạ sĩ truyện tranh sao?
Ngầu quá.
Tạ Lẫm Châu thầm nghĩ, ánh mắt vô thức nghiêng đi, nhìn bóng cô gái phản chiếu trên tấm kính.
Tóc ngắn đơn giản kiểu học sinh.
Ừm.
Cũng… đáng yêu thật.
Nhìn một lúc, ánh mắt anh lại dừng trên cơm nắm trong tay cô gái.
“Ục ục ục——”
Bụng anh đột nhiên kêu vang như trống trận.
Cô gái khựng tay lại, quay sang liếc anh một cái, rồi nhanh chóng quay đi, nhét phần cơm nắm còn lại vào miệng, uống thêm ngụm nước.
Tạ Lẫm Châu cạn lời.
Anh đâu có định giật của người ta đâu chứ…
Nghĩ vậy, anh cũng dời mắt đi.
Trong kính, phản chiếu hình ảnh chính mình.
Khẩu trang và mũ che kín mặt, giấu đi vẻ bề ngoài lẫn bộ dạng chật vật.
Bỗng nhiên, một bàn tay trắng trẻo thò vào tầm nhìn của anh.
Ba bốn chiếc cơm nắm được cô gái ấy đưa tới trước mặt anh.
“Không biết anh thích vị gì nên tôi mua đủ loại.”
Tạ Lẫm Châu định từ chối.
Nhưng cô đã đoán trước được điều đó, quay người chạy vào màn mưa, không cho anh kịp nói câu “cảm ơn”.
Về sau, anh quay lại lấy điện thoại, bắt đầu đi làm kiếm sống.
Những đêm mất ngủ, anh lướt Weibo xem hot trend.
Ngón tay lỡ vuốt trúng tab “Cùng thành phố”.
Một bức truyện tranh nhỏ, nét vẽ dễ thương, ấm áp đập vào mắt anh.
Chủ bài viết viết chú thích:
【Tích đức tại cửa hàng tiện lợi +1】
Tạ Lẫm Châu đột nhiên nhớ đến cô gái hôm đó. Anh bấm vào xem thử, và phát hiện—
Chính là cô ấy.
Cô gái cơm nắm.
Nghĩ đến biệt danh mình từng đặt cho cô ấy, khóe môi Tạ Lẫm Châu khẽ cong lên.
Anh ấn follow.
Đổi tên tài khoản hệ thống random cho mình thành——【Cảm Ơn】.
Sau đó nữa, Tạ Lẫm Châu gặp lại cô gái cơm nắm ở trường.
Sau bao lần dò hỏi, anh mới biết tên của cô.
Mạnh Chi.
Cái tên nghe rất hay.
Tạ Lẫm Châu nghĩ vậy thì bị cản lại bởi Thẩm Khiêm Dục – bạn cùng phòng:
“Ê, Lẫm Châu, tặng cậu một con chim ngọc trai nhé?”
Nếu biết trước sau này sẽ bị “cảm ứng đồng bộ” với con chim đó, anh tuyệt đối đã từ chối.
Nhưng mọi thứ đã quá muộn.
Giờ anh chỉ có thể vừa nuối tiếc vừa cho con chim ngọc trai kia ăn.
Vốn dĩ anh định tỏ tình với Mạnh Chi, nhưng sợ cô phát hiện chuyện kia sẽ thấy anh kỳ dị, nên cứ nhịn mãi.
Thế nhưng tại buổi thi hùng biện, anh không nhịn nổi nữa mà chủ động bắt chuyện với cô.
Có vẻ cô không nhận ra anh.
Nhưng cũng không sao.
Như vậy… cũng được rồi.
Ấy mà khoan đã, sao tự dưng cô lại muốn theo đuổi anh?!
Tạ Lẫm Châu vừa mừng rỡ vừa hoang mang, lại vì con chim ngọc mà đành nhẫn tâm từ chối cô.
Về sau, anh lướt thấy bài đăng Mạnh Chi than phiền về mình trên Weibo, liền dùng tài khoản “Cảm Ơn” khuyên cô đừng tiếp tục.
Nhưng Mạnh Chi là kiểu người đã cố là theo đến cùng.
Không chỉ theo, mà theo luôn một năm rưỡi.
Đã thế càng lúc càng táo bạo, bắt đầu trêu ghẹo anh.
【Anh có đó không? Cho xem chim chút đi~】
Rất là lưu manh.
Nhưng Tạ Lẫm Châu vẫn đứng trước gương xoay tới xoay lui nửa buổi, cuối cùng vẫn chụp ảnh.
Vừa chuẩn bị gửi thì cô nhắn tiếp:
【Nghe nói chim ngọc trai kêu to lắm, có thật không?】
…
Thì ra.
Kẻ lưu manh thật sự…
Là anh.
14.
“Cơm nắm… cô gái cơm nắm?”
Tôi lắc đầu, lẩm bẩm phản đối:
“Cái tên nghe sến quá đi!”
Tạ Lẫm Châu vẫn đứng yên tại chỗ, như thể đang chờ tôi mắng thêm gì nữa.
Nhưng tôi lại ngoắc ngoắc tay với anh:
“Lại đây.”
Anh ngoan ngoãn bước tới gần.
“Cao quá rồi đấy!” – tôi ngẩng đầu than phiền.
Tạ Lẫm Châu gần như phản xạ có điều kiện, lập tức quỳ một gối trước mặt tôi, để hai ánh mắt ngang tầm nhau.
“Vậy, em cũng nói cho anh biết một bí mật, được không?”
Tạ Lẫm Châu sững người, rồi khẽ gật đầu:
“Được.”
“Thật ra, em đã biết chuyện đó từ lâu rồi.”
Tạ Lẫm Châu ngơ ngác:
“Sao em biết?”
Tôi chỉ tay về phía “không khí” nơi đang trôi lơ lửng vô số bình luận:
“Bởi vì em nhìn thấy được… bình luận bay – họ nói em và anh là nam nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết.”
“Anh có biết đó là truyện gì không?”
Tạ Lẫm Châu lắc đầu.
Tôi lấy ra bức ảnh anh từng gửi cho tôi.
“Một cuốn tiểu thuyết ngọt sủng, có hệ thống giao thông phát triển.”
Anh không hiểu ẩn dụ của tôi.
Thế là tôi nghiêng người, nhẹ nhàng nâng cằm anh lên, hôn một cái.
Dùng hành động thực tế để cho anh biết thế nào là… giao thông phát triển.
Bình luận nổ tung:
【Không phải chứ, ai tắt đèn đấy?!】
【Xe đâu?! Cái xe to đùng của tui đâu rồi?!】
【Có bản chưa cắt không? Xin khẩn cấp luôn á!】
…
(Hết)