Chiếc Lồng Vàng - Chương 6
5
Màn đêm buông xuống thể lờ mờ thấy những chóp nhọn của tảng băng treo mái hiên gió lạnh thổi từng đợt cửa sổ Lính gác đêm dường như đã kiệt sức co trong áo choàng đầu gục cánh cửa nội điện ngủ
Năm nay mùa đông đặc biệt lạnh giá
cả từ lâu đã sợ lạnh đối với bốn mùa trong năm đều là mùa đông
Vừa định tháo gỡ những đồ trang sức lấp lánh xuống đã thấy giọng vội vàng của Vương Đức Thắng vang lên bên ngoài phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng
“Nô tài Vương Đức Thắng xin bái kiến Trưởng công chúa”
Ta khẽ nhíu mày muộn như chẳng lẽ Hoàng chuyện gì quan trọng cần dặn dò nên bảo Vương Đức Thắng tới truyền
Ta khuẩy tay cho ông
Vương Đức Thắng gần như lăn lóc bò cả run rẩy trong tiết trời giá lạnh trán lấm tấm mồ hôi thấy ông liền quỳ xuống dập đầu đại lễ
“Nô tài hoảng sợ biết Hoàng thượng ở chỗ Trưởng công chúa ”
Lòng thắt
“Chưa từng đến đây”
Vương Đức Thắng lập tức mặt xám như tro tàn suýt ngã quỵ xuống
“Hoàng thượng mất tích Nô tài ban đêm đến tẩm cung của Hoàng thượng để thêm than củi nhưng thấy Hoàng thượng giường tìm kiếm khắp nơi cũng thấy bóng dáng…”
Lồng ngực chợt như một bàn tay bóp chặt giật lấy chiếc áo choàng trong tay Đan Quất vội vàng lao ngoài
Đan Quất và Vương Đức Thắng nhanh chóng theo sát phía
Ta bước vội vã bước khỏi cổng cung điện đã đánh thức lính gác đêm đang ngủ say
Đan Quất lo lắng đến mức trách mặc thêm áo
Từ khi Thanh Thanh tỷ cung Hoàng bao giờ nửa đêm lẻn khỏi cung cũng bao giờ làm chuyện khiến khác lo lắng như chính sự bận rộn biên giới phía bắc thường xuyên xâm chiếm điều khiến cho Hoàng mệt mỏi
Ta bình tĩnh vén váy lên nắm lấy tay Đan Quất chạy thật nhanh
Có lẽ biết Hoàng đang ở
Lăng m ộ hoàng gia
Ta chạy ngừng nghỉ Gió lạnh thổi bay mũ trùm đầu và cắt tai nhưng cảm thấy gì cả
Cứ đ iên cuồng chạy
Cuối cùng dừng lăng m ộ hoàng gia nín thở cảnh tượng mắt
Hoàng ở một mặc áo bào Quảng Lăng màu đen cả thân hình như hòa màn đêm dày đặc
Huynh đang một tấm bia nhỏ trong lăng của phi tần đôi vai khẽ run lên thể mơ hồ thấy tiếng nức nở
Ta hiệu cho Vương Đức Thắng và Đan Quất đừng theo kéo chặt áo choàng cầm đèn trong tay một bước màn đêm tối nơi Hoàng đang ở
Ta đến gần Hoàng và soi sáng tấm bia đá nhỏ đơn giản Trên đó khắc rõ ràng: Thê tử của Khương Chiêu——Diêu Thanh Thanh
Nhìn thấy tới chút kinh ngạc nhưng trong nháy mắt đã bình tĩnh chỉ sờ sờ tấm bia đá ngơ ngác hỏi : “Kiều Kiều cho biết Thanh Thanh cung là sai ”
Ta Hoàng cơ thể như đang vỡ từng mảnh giống như đồ sứ quý giá cần sửa chữa
Ta hiếm khi thấy trông yếu ớt như như thể chỉ một giây sẽ hòa tấm bia đá
Khi còn nhỏ cùng Hoàng đùa vui bên mẫu phi đã thấy trưởng thành hơn các hoàng tử đồng trang lứa Hoàng học hành giỏi giang võ nghệ xuất sắc
Khi còn thích quấn quýt bên mẫu phi đòi hát ru mới chịu ngủ trưa thì Hoàng đã ngày ngày miệt mài đèn sách luôn chạy đến chỗ thầy để hỏi bài
Sau khi mẫu phi qua đời Khương Thành sớm đã oán giận Hoàng liền sai trấn thủ Tây Bắc nếu chiếu chỉ thì kinh nhưng ngờ kết thân với Diêu Khôn liều m ạng mở đường m áu gánh vác tội danh giet cha c ướp ngôi lên ngôi vua
Nửa năm khi lên ngôi vua lẽ là thời gian vui vẻ nhất của Hoàng lúc nửa đêm lén lút trốn khỏi hoàng cung chỉ để gặp thương trai trẻ đầy khí phách năm xưa giờ đây gục xuống bia mộ nức nở
Thanh Thanh tỷ cung là đúng sai thể trả lời
Ta chỉ nhớ lúc đó Thanh Thanh tỷ tức giận giơ nắm đấm đấm Hoàng thề: “Ta Diêu Thanh Thanh tuyệt đối sẽ làm Hoàng hậu của ngươi sống mòn cả đời trong cung”
Hoàng chịu từ bỏ chỉ mỉm dỗ dành Thanh Thanh tỷ vuốt tóc nàng
Sau đó Hoàng đến thăm Diêu lão tướng quân với tư cách là vãn bối mong lập hôn ước
Rồi ân cần quan tâm ngừng quấy rầy tỷ
“Thanh Thanh làm Hoàng hậu của ”
“Thanh Thanh xin nàng hãy làm Hoàng hậu của ”
Khi đó còn một công tử thế gia cũng đang theo đuổi Thanh Thanh tỷ Diêu Khôn lén lút tiết lộ cho Hoàng liền vội vàng ban hôn cho vị công tử ban tặng nhiều phần thưởng đó điều công tử rời khỏi kinh thành đến nhậm chức ở nơi khác…
Ta nghĩ lúc đó quá vô liêm sỉ nên đã trách móc: “Hoàng thích một cô nương thì thể vội vàng như ”
Huynh đã thuyết phục và cảm thấy lý
Vì Hoàng dỗ dành Thanh Thanh tỷ: “Thanh Thanh nàng cung chơi một thời gian Trong cung trường bắn cung và sân luyện võ lớn nàng lăn mười vòng cũng ngoài ”
Diêu Thanh Thanh là một nữ nhân kỳ lạ
Vàng bạc châu báu tỷ quan tâm
Lời đường mật tỷ ghét bỏ
khi thể luyện võ tỷ liền đồng ý mà một lời
Đêm đó Hoàng vui đến nỗi cả đêm ngủ
Để vun đắp tình cảm với Diêu Thanh Thanh khi xử lý công việc chính sự hàng ngày Hoàng vui vẻ chạy đến võ đài và làm bao cát cho tỷ
Diêu Thanh Thanh cho phép Hoàng nhường tỷ
Nên Hoàng giả vờ đánh cẩn thận bảo vệ Diêu Thanh Thanh để tỷ thương
Hoàng và Diêu Thanh Thanh cả ngày đều luyện võ Vương Đức Thắng vô cùng sốt ruột
Diêu Thanh Thanh dù cũng là nữ nhân tỷ thể đọ sức với Hoàng ngày nay qua ngày khác như
Cuối cùng một ngày khi luyện võ xong tỷ mệt đến mức ngã xuống đất thấy Hoàng cúi đầu xem thương trong lòng ấm áp tỷ chợt ôm đầu Hoàng rạng rỡ: “A Chiêu hứa với Ta sẽ làm Hoàng hậu của ”
Ta chỉ nhớ rằng ngày hôm đó Hoàng vui mừng đến nỗi cảm thấy rằng cuối cùng ông trời cũng đã đối xử ưu ái với và mọi thứ sẽ dần trở nên hơn trong tương lai
Hoàng vẻ sợ Thanh Thanh tỷ hối hận nên lập tức sai đem thánh chỉ đến phủ tướng quân Mười ngày Thanh Thanh tỷ gả cho Hoàng trở thành Hoàng hậu
Khi đó Thanh Thanh tỷ hề hối hận
Khi đó ngay cả ngoài cuộc như cũng cảm thấy với một thông minh và giỏi giang như Diêu Thanh Thanh thì hoàng cung cũng sẽ là sân chơi của tỷ
Ta xuống tấm bia đá với đủ thứ cảm xúc lẫn lộn trong lòng
Cô nương trong sáng như đóa hướng dương đang lặng lẽ đây
Ta gì chỉ quanh lăng mộ hoàng gia
Mẫu phi Thục quý phi Khương Thành tổ tiên nhà họ Khương của đều chôn cất ở đây
Ta nhẹ nhàng : “Hoàng nếu một ngày…thì ngủ cạnh mẫu phi và Thục quý phi”
Huynh sửng sốt lần đầu tiên trong đời nổi giận với
“Giang Kiều Kiều Muội đ iên Muội đang nhảm cái gì hả”
Sau đó dường như nhận điều gì đó giọng điệu nhẹ nhàng một chút
“Ta nhất thời để ý ăn mặc mỏng manh manh như quên rằng vẫn còn mắc chứng sợ lạnh ”
Ta bình tĩnh Hoàng
“Còn thì Rõ ràng mỗi ngày đều uống thuốc thế mà giờ đêm khuya một hoàng lăng sống tiếp ”
Hoàng dậy chút khó chịu nghiến răng kéo ống tay áo của rời khỏi hoàng lăng
Hoàng chịu về đã đạt mục đích nên nhanh chóng xin
“Hoàng Kiều Kiều cố ý đắc tội chỉ là ở trong hoàng lăng lâu gió lạnh thổi qua thân thể sẽ chịu nổi Hoàng đừng giận Kiều Kiều ”
Huynh vẫn còn tức giận nhưng sắc mặt dịu một chút : “Giang Kiều Kiều thừa biết rằng nỡ giận ”
Hoàng đưa về cung trời rạng sáng uống nửa tách trà nóng thì một tiểu thái giám loạng choạng bước hoảng hốt : “Bệ hạ Trưởng công chúa Lương Quý Nhân sắp sinh ”
Khi và Hoàng chạy tới tẩm cung của Lương Quý Nhân đại sảnh bên trong đã bao vây bởi cung nữ và đỡ đẻ
Thỉnh thoảng thể thấy âm thanh giãy giụa đau đớn của Lương Qúy Nhân còn mơ hồ thấy giọng lo lắng của đỡ đẻ
Mọi đều biết đứa con trong bụng của Lương Quý Nhân quan trọng như thế nào
Hoàng vẫn con trai kể từ khi lên ngôi Lương Quý Nhân là phi tần thứ hai mang thai long mạch
Nếu sinh con trai sẽ là trưởng tử của hoàng đế
Hoàng và ở hành lang bên ngoài chờ đợi