Chiếc Lồng Vàng - Chương 5
4
Đến cung Dung quý phi hiệu cho cung nhân im lặng cần thông báo
Cung điện của nàng yên tĩnh vài thị nữ đang dọn dẹp sân vườn hai cái chum nước đặt hai bên sân mặt chum đọng một lớp băng mỏng
Cung nhân đẩy cửa chính điện Đan Quất dìu
Ta bao giờ lén lút đến thăm Dung Quý Phi như thế
Khi gặp nàng trong các bữa tiệc cung đình luôn thấy nàng mỉm dịu dàng đối xử với cung nhân hòa nhã
Nghe nàng chơi đàn giỏi
Ta từng thấy nàng chơi đàn trong bữa tiệc Thượng Nguyên quả thật là xuất sắc phi thường đều xúc động đặc biệt là khi nàng mặc chiếc váy dài màu trắng gương mặt mỉm mười ngón tay thon thả múa dây đàn thoắt chốc như tiên tử chín tầng mây
Mặc dù nàng đã là Quý phi nhưng cách ăn mặc luôn giản dị ngoài chỉ mang theo một hoặc hai cung nữ cùng sơ ý một chút nhận nhầm là phi tần cấp thấp trong cung nào đó cũng là chuyện thường xảy
Lúc Đan Quất dìu bước chậm nội điện liền thấy nàng đang mặc một chiếc váy lụa mỏng vân mây khoác ngoài bằng lụa dài chấm đất bạch ngọc lan chải kiểu tóc đơn giản nhất chỉ cài một chiếc trâm lưu ly ngọc bích
Nàng đang chăm chú một tấm bình phong thấy tiếng bước chân của
Ta tiến đến gần hóa đó là một tấm bình phong vẽ tranh vô cùng thô sơ chất liệu gỗ và vải đều là loại nhất chỉ điều bức tranh đó trông giống như nét vẽ nguệch ngoạc của ngoại đạo
Cung nữ nhẹ nhàng nhắc nhở nàng mới phát hiện
Như thể giật nàng vô thức che chắn bình phong lưng lập tức lệnh cho cung nhân cất bình phong
Lúc nàng mới cung kính hành lễ với
Ta vội vàng đỡ nàng dậy hiệu cần đa lễ
Nàng mời chủ vị sai cung nhân dâng lên nhiều loại bánh ngọt
Bánh lá tre cuộn nhân táo bánh sen
Tất cả đều là những món thích ăn
Ta nhướng mày hỏi: “Dung Quý Phi chuẩn sẵn những món điểm tâm bản cung thích ăn chẳng lẽ đã biết bản cung sẽ đến ”
Nàng quỳ xuống hành lễ
“Thần dám đoán ý Trưởng công chúa chỉ là bệ hạ ngày thường cũng thích ăn vài miếng bánh nên mới sai chuẩn ”
những món bánh là những món mà mẫu phi lúc còn sống thích ăn nhất
Ta sai Đan Quất đỡ nàng dậy cho nàng cứ hở chút là quỳ xuống
Nàng mặc một thân áo trắng toát còn vị trí chủ tọa lấp lánh châu báu trông như thể đến đây chỉ để bắt nạt nàng
Nàng xuống bên cạnh còn vẻ rụt rè và lo lắng khi đột ngột đến thăm nàng tỏ khiêm nhường lễ phép nhưng ung dung tự tại
Ta chỉ tay về phía chỗ nàng bình phong lúc nãy nhẹ: “Kỹ năng vẽ tranh của Dung Quý Phi vẻ là bằng kỹ năng chơi đàn hôm nào bản cung sẽ tặng ngươi một bức bình phong thật ”
Nàng cúi đầu mỉm lúc mới phát hiện khóe miệng nàng hai lúm đồng tiền nhỏ khi lúm đồng tiền hiện
“Đa tạ ý của Trưởng công chúa bức bình phong do vẽ lúc còn nhỏ kỹ thuật vẽ tranh quả thực thể lên đại sảnh ”
Nàng dừng một chút : “Hôm nay Trưởng công chúa đến hẳn là vì chuyện đến lãnh cung gặp Hoàng hậu nương nương ngày hôm nhỉ”
Ta chút kinh ngạc thấy nàng thẳng thắn như cũng vòng vo nữa mở lời ngay: “Chính là Tuy phế truất đến lãnh cung nhưng danh hiệu Hoàng hậu vẫn tước đoạt Bản cung làm khó ngươi nhưng cái chet của một quốc mẫu dù cũng lời giải thích”
Nàng mỉm thẳng mắt vẻ mặt bình thản : “Có lẽ Trưởng công chúa biết và Hoàng hậu quen biết từ nhỏ tuyệt đối sẽ làm những chuyện với Hoàng hậu”
Ta nhướng mày tay đang cầm bánh ngọt khẽ khựng nàng với vẻ nghi ngờ
Nàng vẫn mỉm vẻ mặt tự nhiên
“Phụ thân là một quan cửu phẩm nhỏ bé lúc phụ thân còn trẻ gặp Diêu lão tướng quân đại thắng khải trở về triều đình nhưng Diêu lão tướng quân thương nặng các thái y theo đều bó tay chữa tướng quân vặn đang dưỡng thương ở khu vực do phụ thân cai quản am hiểu thảo dược sử dụng phương pháp truyền thống của gia tộc ba ngày ba đêm ngủ nghỉ cuối cùng cùng cũng đã cứu Diêu lão tướng quân”
Nàng dừng nụ trong mắt càng sâu hơn dường như chìm đắm trong ký ức vô cùng vui vẻ
“Diêu lão tướng quân để cảm kích ơn cứu mạng của phụ thân đã nhận làm nghĩa nữ đưa về phủ tướng quân nuôi dưỡng”
“Phụ thân dặn dò biết điều biết tiến biết lui dù là nghĩa nữ của nhưng ở mái hiên nhà khác tuyệt đối vượt quá giới hạn”
Khóe mắt và lông mày của nàng đều mang nét thần thái bay bổng đắm chìm trong hồi ức ngừng kể chuyện
“Thiếp sách nhiều chỉ qua 《
Nữ tắc》
và 《
Nữ huấn》
nhưng Thanh tỷ tỷ một quyển sách cũng hết Sư phụ đau đầu với tỷ tỷ giống trưởng nữ thế gia nhưng tỷ tỷ cưỡi ngựa bắn cung múa giáo mọi thứ đều giỏi hề thua kém nam nhi”
“Nữ tử thế gia thể tùy ý lộ mặt nhưng tỷ tỷ quan tâm cứ lén lút kéo khắp hang cùng ngõ hẻm phố hoa đèn lồng quán rượu của thương lái nơi nào tỷ đến Mỗi lần như đều sợ hãi tột độ nhất quyết kéo tỷ về phủ Tướng quân chỉ sợ lão Tướng quân phát hiện”
“ hầu như mỗi lần tỷ tỷ đều giấu kỹ thỉnh thoảng lão Tướng quân phát hiện manh mối tỷ tỷ liền chút do dự đá Diêu Khôn của ngoài là do thằng bé xúi giục”
“Lúc đó kinh ngạc lắm nghĩ rằng đời thể một cô nương như Diêu Thanh Thanh”
Nàng dường như nhận đã quá nhiều chút ngượng ngùng mỉm mang theo vài phần e dè : “Trưởng công chúa biết Hoàng hậu và thần quen từ nhỏ cũng là chuyện bình thường Thần họ Thẩm tên là Hoa Dung lúc đó luôn Thanh tỷ tỷ đổi tên thành Tiểu Dung Hoa”
Một câu của Dung Quý Phi quả thật chứa đựng quá nhiều thông tin
Cho đến khi Đan Quất dìu khỏi cung của Dung Quý Phi vẫn thầm cảm thấy khá ngạc nhiên
Vị Dung Quý Phi ôn hòa lễ phép dường như khi về Thanh Thanh tỷ trở nên cởi mở
Thực đã qua vài lần cái tên Tiểu Dung Hoa
Lúc đó Hoàng mới lên ngôi Thanh Thanh tỷ còn Hoàng hậu chỉ là Diêu Thanh Thanh
Nửa đêm Hoàng thường than thở phê duyệt tấu chương cả ngày vô cùng mệt mỏi sớm nghỉ ngơi lệnh cho Vương Đức Thắng canh gác Dưỡng Tâm Điện ai phép quấy rầy nghỉ ngơi
Trên thực tế mỗi lần dặn dò xong liền túm lấy đang trốn bình phong thay thường phục đã chuẩn sẵn lặng lẽ chạy một mạch từ cửa nhỏ nội điện đến tận địa điểm hẹn hò mới vội vàng chỉnh cổ áo và đầu tóc liên tục hỏi xem trang phục của hợp
Ta cố gắng nhịn khích lệ Hoàng của là nhất thế gian
Thanh Thanh tỷ và Diêu Khôn lúc nào cũng đợi bọn lâu Thanh Thanh tỷ là nóng tính thấy và Hoàng đến hầu như đều đ ấm Hoàng một cái
Rồi thân thiết khoác tay Boàng phúc lớn mới thể một như
Mỗi lần đều là Thanh Thanh tỷ chọn địa điểm
Vì thỉnh thoảng và Hoàng đến quán rượu tụ tập cùng họ thỉnh thoảng thấy Hoàng ở cửa quán cơm luống cuống tay chân chỉnh quần áo
Đôi khi cũng ở những nơi thanh tao như trà lâu nhưng khi nếm thử Thanh Thanh tỷ liền kêu la vô vị bao giờ bước chân trà lâu nữa
Thậm chí lần còn chơi ở ngay tại Y Hồng Viện Hoàng và Diêu Khôn ở bên cạnh ngượng ngùng thôi Diêu Thanh Thanh cải trang thành nam tử đã sớm vung tay cao một tay vung vẩy bạc một tay reo hò kêu kỹ nữ hát thêm một bài
Lần kỳ quặc nhất là Thanh Thanh tỷ chọn nơi hẹn hò ở Lầu voi
Vài mỹ nhân thanh tú đang biểu diễn tài năng phía nàng xoa tay hân hoan ngốc nghếch trông như khách hàng đang chọn thịt lợn quầy thịt
Những mỹ nhân đều là nam tử trai ai cũng nét độc đáo riêng Diêu Khôn và Hoàng mặt mày đen kịt nàng ôm ấp hai bên Hoàng trực tiếp túm lấy cổ áo nàng ấn chặt nàng bên cạnh cho nàng nhúc nhích
Mỗi lần như Hoàng và Thanh Thanh tỷ đều say khướt vững
Thanh Thanh tỷ say xỉn lảo đảo vẫn quên dặn dò Diêu Khôn mang vài món ngon về nhà
Nàng mặt đỏ ửng lưỡi líu lo : “Mang về cho Tiểu Dung Hoa ăn”
Ta vội vàng đỡ lấy Hoàng đang mê man băn khoăn hỏi: “Thanh tỷ nuôi mèo ”
Nàng tiến đến bên cạnh híp mắt tự hào : “Không Tiểu Dung Hoa là… của ”
Lúc đó nhớ đã ngạc nhiên
“Hoá Thanh tỷ lần Thanh tỷ rủ Tiểu Dung Hoa đến chơi cùng nhé”
“Tiểu Dung Hoa nhát gan lắm lần sẽ cố gắng rủ rê nhất định sẽ dẫn đến chơi”
Hoàng lúc nào cũng đều say đến mức thể đỡ nổi cho Diêu Khôn uống rượu cũng cho uống rượu
Ta và Diêu Khôn buộc trở thành hai tỉnh táo nhất trong những bữa tiệc rượu
Vì hoàng Diêu Khôn an đưa Thanh Thanh tỷ về phủ đó lẻn đưa và Hoàng an về cung
Và khi Diêu Khôn đưa Hoàng về Dưỡng Tâm Điện vội vàng sắp xếp cho Vương Đức Thắng tắm cho Hoàng đang say đến mức thể dậy rửa sạch mùi rượu nồng nặc bón cho một chén canh giải rượu to đùng tranh thủ từng giây từng phút để ngủ một hai tiếng
Trong nửa năm đó thường xuyên những ngày Hoàng lên triều với quầng thâm mắt
Đan Quất chỉnh mũ trùm áo choàng của rụt tay ống tay áo để sưởi ấm ngẩng đầu xung quanh những bức tường cung điện đỏ rực rỡ thầm lặng trong lòng
Thanh Thanh rực rỡ sinh động và phóng khoáng như rốt cuộc cũng một ngày trở thành Hoàng hậu yên tĩnh nhất trong hoàng cung Khương Quốc cuối cùng trong biển lửa ngút trời ở lãnh cung hóa thành một chén tro bụi