Chiếc Lồng Vàng - Chương 4
Mùa đông lạnh giá năm đó quỳ bên ngoài Dưỡng Tâm điện lâu nhưng
Vừa Khương Thành đè ép hành hạ như mẫu phi nhưng cũng
Ta cố gắng chịu đựng mọi chuyện giống như lời Hoàng đã dặn
khi thấy Thục quý phi gom hết những chiếc bình ngọc mà nàng suốt ngày ấp ủ bất chấp m ạng sống dùng hết sức lực n ém chúng Khương Thành để bảo vệ nước mắt kìm mà tuôn rơi
Từ ngày Hoàng rời cuối cùng cũng nhận rằng còn cô đơn nữa
Toàn bộ bình ngọc trong phòng đều Thục quý phi n ém hết lên Khương Thành bao giờ sỉ nhục như thế
Hắn nắm chặt tay mu bàn tay nổi gân xanh tức giận tóm lấy cổ Thục quý phi
Thục quý phi b óp cổ mặt đỏ bừng vì khó thở
Nàng khinh thường Khương Thành trong mắt tràn đầy sự kinh tởm :
“Khương Thành thật sự tiếc cho ngươi trong cung nào thật lòng yêu ngươi đời nào thật sự quy thuận ngươi ngươi chính là một kẻ thất bại”
Khương Thành tức giận đến mức thân run lên
Bỗng nhiên Khương Thành đột nhiên kêu lên một tiếng
Thì Thục quý phi biết từ lúc nào đã rút chiếc trâm cài đầu giây phút cuối cùng khi Khương Thành bóp chet cùng lúc nàng dùng hết sức đ âm chiếc trâm gáy Khương Thành
M áu chảy nhiều
Khương Thành trợn to hai mắt thể tin đưa tay chạm cổ nơi m áu đang ngừng chảy
chiếc trâm cài màu ngọc lam mạ vàng đang c ắm cổ đã cho biết câu trả lời
Thục quý phi đ âm sâu đến nỗi chiếc trâm cài s ắc nh ọn gần như xuyên th ủng cổ họng
Cuối cùng ngã xuống đất trong sự hoài nghi và từ từ trút thở cuối cùng
Hắn lẽ bao giờ nghĩ rằng Thục quý phi luôn mỉm và chuyện nhẹ nhàng mặt một ngày sẽ n ém từng chiếc bình ngọc lên lặng lẽ rút trâm cài đầu đ âm họng mà hề biến sắc
Ta bò đến chỗ Thục quý phi và nức nở
Váy của nàng dính đầy bụi và búi tóc rối tung Quý phi cao quý kiêu hãnh xinh thông minh và biết nắm bắt lòng bây giờ đang trong vòng tay của
Nàng đang dần mất thở nở một nụ khó khăn với nước mắt tuôn rơi
“Kiều Kiều”
Vừa gọi tên nước mắt nàng càng chảy dữ dội hơn Nàng ánh mắt mang chút gì đó nỡ
Nước mắt rơi xuống váy của nàng nức nở hết lần đến lần khác gọi nàng là Thục Nương Nương
Nàng dường như đã nhẹ nhõm hơn dùng hết chút sức lực cuối cùng của :
“Đừng nữa… Báu vật của Thục Nương Nương đều giao cho Kiều Kiều”
Ta thể chịu đựng nữa nên ôm nàng lòng nức nở bất tỉnh
Khi tỉnh Đan Quất kể cho rằng đêm đó khi ôm Thục quý phi đến bất tỉnh Hoàng đã thành công chiếm đóng hoàng cung đã làm trong việc huấn luyện quân đội ở Tây Bắc và còn kết bạn với Diêu Khôn nhi tử của Diêu tướng quân cả hai là sinh tử cũng mối quan hệ thân thiết với trưởng tỷ của Diêu Khôn Diêu Thanh Thanh và nhận sự ủng hộ hết của Diêu tướng quân
Cuối cùng Hoàng cũng đến hoàng cung nhưng tìm thấy Khương Thành ở tẩm cung của Khi đến tẩm cung của Thục quý phi tìm thấy Khương Thành đã đ âm chet Thục quý phi trong vòng tay còn đã ngất
Hoàng giet cha c ướp ngôi thanh trừng những hoàng tử và công chúa khác bằng thủ đoạn tàn á c
Trong tất cả những đứa con của Khương Thành qua một đêm chỉ còn và Hoàng
Ta trở thành Trưởng công chúa công cao quý
Hoàng đã xây dựng lăng m ộ cho mẫu phi
Bên trong là những bộ trang phục sặc sỡ ở quê hương của cùng chiếc trâm cài tóc làm từ x ương sống của mẫu phi
Bên cạnh m ộ của mẫu phi là m ộ của Thục Nương Nương
Ta đích thân trang điểm cho nàng tô son chải kiểu tóc búi cao yêu thích của nàng cài đầy đủ các loại trâm cài tinh xảo và lộng lẫy đồng thời đeo năm sáu chiếc vòng tay cổ tay nàng
Thực kịp với nàng khi lần đầu tiên thấy nàng đã nghĩ nàng trông giống như bông sen tuyết dãy núi Thiên Sơn
Thời gian trôi qua cảm thấy nàng giống như một dòng suối tan băng mùa xuân cũng đeo trang sức leng keng và vui vẻ ngân nga những khúc hát
Ta đậy nắp quan tài của nàng
Lần cầu xin nàng đừng rời xa nữa mà thay đó đã vái lạy nàng ba lần
Bốn năm qua nàng là tỷ tỷ là mẹ từ lâu Thục quý phi đã là ánh sáng soi rọi trong những năm tháng đen tối u ám của
“Trưởng công chúa Trưởng công chúa Sao ngủ ở đây”
Ta thấy Đan Quất lo lắng gọi bên tai ngơ ngác mở mắt biết đã ngủ quên từ lúc nào
Trong mơ trở triều đại của Khương Thành trở về cái chet của mẫu phi và Thục quý phi
Đan Quất sai bỏ thêm vài cục than lò sưởi đốt cho ấm hơn em lấy cái túi sưởi ấm trong tay đưa cho một cái túi sưởi mới đã đổ đầy nước nóng
Từ mùa đông năm đó khi quỳ bên ngoài Dưỡng Tâm Điện khí lạnh đã xâm nhập cơ thể thể chữa khỏi
May mắn thay trong suốt 4 năm ở bên Thục quý phi nàng thường xuyên đến Thái y viện để gây áp lực ép buộc họ cho dùng những dược liệu nhất bắt ở tẩm điện thoải mái nhất trong cung của nàng Bốn năm đó bệnh hàn của hề tái phát
khi Thục quý phi qua đời Thái y viện vì quá đau buồn cơ thể tổn thương khí lạnh đè nén suốt bốn năm giống như một trận phản phệ gần như mỗi ngày đều nuốt chửng
Đan Quất thấy đăm chiêu liền nhắc nhở: “Trưởng công chúa quên hôm nay chúng thăm Dung quý phi”
Đan Quất giúp trang điểm cắm đầy trâm cài lấp lánh lên đầu cuối cùng cẩn thận khoác cho chiếc áo choàng lông cáo màu trắng
Ta giơ tay vuốt ve những chiếc trâm cài lắc lư đầu hình ảnh phản chiếu trong gương đồng là Trưởng công chúa tôn quý của Khương quốc
Đan Quất thấy nghịch ngợm những chiếc trâm cài đầu khẽ mỉm : “Bây giờ Trưởng công chúa càng ngày càng giống Hiếu nhân Thục quý phi của tiên đế ”
Nghe thu hồi bàn tay chăm chú hình ảnh kiêu sa lộng lẫy đầy trang sức của chính trong gương đồng
Chỉ thấy giọng của vang vọng bên tai như vỡ òa trong lồng ngực
“Đan Quất nhớ nàng ”
Ta với nàng rằng giờ đây ai dám coi thường nữa
Bây giờ Hoàng đã cho phép tùy ý Dưỡng Tâm Điện còn quỳ bên ngoài Dưỡng Tâm Điện trong mùa đông lạnh giá nữa
Bây giờ đã là một Trưởng công chúa vô cùng tôn quý còn là chỉ biết trốn lưng nàng bất lực nàng như một con sư tử hung hãn liều m ạng vì vì mà trở thành kẻ giet rồng
Ta còn với nàng
Ta nguyện quỳ gối trong mùa đông bên ngoài Dưỡng Tâm điện thêm ba ngày ba đêm nữa để đổi khoảnh khắc thấy nàng trong chiếc áo choàng lông cáo trắng mang theo hộp thức ăn liếc bước Dưỡng tâm điện
Ta nhớ bốn năm đó lắm Bốn năm mà tưởng là những năm tháng vất vả đó đã trở thành những kỷ niệm quý giá nhất trong đời Dù những năm tháng còn nàng nữa chúng vẫn thấm và sưởi ấm lòng
Ta đeo trang sức để trông giống nàng hơn vì nàng thích quá giản dị
Thực lúc thường nghĩ đến nàng khi màn đêm buông xuống nàng đuổi hầu tự cầm nến dẫn nội điện thần bí cho xem hộp trang sức của nàng luôn say sưa ngắm nghía đến nỗi nỡ đặt nó xuống Nàng chạm chúng một cách cẩn thận và chịu khó giới thiệu cho về giá trị của từng món đồ trang sức
Nàng còn bắt chọn chiếc trâm cài nhất Đôi khi cảm thấy buồn ngủ và làm cho chỉ bừa một chiếc trâm cài nó nhất và hợp với nàng nhất
Nàng luôn nghi ngờ và hỏi: “Có thật ”
Sau đó nàng giả vờ cảnh cáo: “Nếu ngươi dám lừa ngày mai ngươi cần ăn cơm ”
Thường thường xong nàng liền trở nên kiêu ngạo lắc đầu kiêu hãnh: “Dù thì đeo gì cũng nhất”
Người thông minh và tỉnh táo như mặt Khương Thành giả vờ ngoan ngoãn thích ngoan ngoãn lời nên nàng luôn chuyện nhẹ nhàng bao giờ cãi dù ngày nào cũng mắng chửi Khương Thành với ba trăm lần nhưng ngoảnh mặt một cái ở Khương Thành tiếp tục giả vờ
Nàng rõ ràng biết cách bảo vệ nhưng sẵn sàng vì dấn thân một kết cục thuộc về nàng
Thục Nương Nương con nhiều đồ trang sức đến nỗi con thể nhét đầy năm hộp trang sức của
Người gì con cũng thứ con cũng thể cướp cho
thích những trang sức lấp lánh đã còn ở bên con nữa
Trong những năm tháng đen tối sẽ còn ai nguyện ý thắp lên một tia sáng cho con nữa