Chiếc Két Tình Yêu - Chương 3
Giọng tôi đã khàn đến chẳng ra hình ra tiếng, cố lắm mới thốt ra được hai chữ.
Kẻ đầu sỏ thấy tôi thê thảm như thế mà còn cười ra tiếng.
Tôi nổi cáu, đạp anh mấy cái:
“Phó Vân Xuyên! Anh còn cười được à? Tối nay em chuyển phòng ngủ!”
“Ngoan ngoãn, không đến lượt em quyết.”
Đúng là… đàn ông dù có bề ngoài dịu dàng đến đâu, một khi đã “nếm mùi đời” thì bản chất hoang dại sẽ lộ rõ.
13.
“Kết quả kiểm tra thế nào rồi?”
Nghĩ đến việc kiếp trước anh mất vì ung thư gan, tôi đã đưa anh đi kiểm tra tổng quát.
Phó Vân Xuyên đang ăn cơm thì đặt đũa xuống:
“Em thấy… anh không ổn?”
Ánh mắt anh sắc như chim ưng khóa chặt tôi, nếu tôi dám nói “phải”, tôi đảm bảo ba ngày sau cũng chưa bò dậy nổi khỏi giường.
Tôi hoảng tới mức đánh rơi cả đũa.
“Không không không! Khỏe mạnh và ‘không ổn’ là hai chuyện khác nhau! Em chỉ muốn anh sống lâu trăm tuổi để ở bên em mãi thôi!”
“Chỉ số các hạng mục đều tốt, đủ để chiều em.”
Cái tên này chuyển thái độ nhanh đến đáng sợ! Hồi trước chỉ cần nắm tay thôi cũng đỏ mặt mãi chưa thôi mà?!
“Anh… anh đừng có nói linh tinh!”
14
Sau khi Phó Vân Xuyên đến công ty, tôi lái xe tới một quán bar.
Quán này là tài sản riêng của Phó Vân Giang, bên trong có một không gian kín đáo, nơi hắn từng thực hiện các giao dịch phi pháp.
Tiếc là tôi không nhớ rõ chỗ đó ở đâu. Nếu nhớ được, tôi cũng chẳng phải đích thân gặp Phó Vân Giang thế này.
“Phó Vân Giang, tôi đợi anh ngoài cửa.”
“Bảo bối, anh ra ngay đây.”
Giọng hắn cười khẽ bên kia điện thoại, nghe kỹ còn có cả tiếng thở dốc đầy ám muội.
Buồn nôn hết mức. Ôm một người đàn bà mà còn gọi một người khác là “bảo bối”? Ghê tởm.
Chưa tới hai phút, hắn đã mặt đỏ bừng chạy ra — đúng là nhanh thật.
“Tiểu Từ, anh nhớ em muốn chết.”
Bản năng khiến tôi vô thức lùi lại khi hắn đưa tay ra.
Để hắn không nghi ngờ, tôi giả vờ thẹn thùng:
“Anh Vân Giang, em cũng nhớ anh. Đây là bản kế hoạch dự án tiếp theo của Phó Vân Xuyên.”
Yue~ Vì mục đích, tôi đành nhịn nhục.
“Bảo bối của anh giỏi quá.”
Hắn vui vẻ nhận lấy USB, thuận tay nắm lấy tay tôi.
Hiện giờ người nắm quyền ở Phó thị là Phó Vân Xuyên, còn Phó Vân Giang chỉ là trưởng phòng, dù được Phó lão gia cho điểm xuất phát cao.
Phó Vân Xuyên lúc mới vào công ty phải bắt đầu từ tầng thấp nhất. Còn Phó Vân Giang luôn không hài lòng, kiếp trước khi chưa kết hôn, hắn hay than phiền rằng mình sống dưới cái bóng của anh trai, rằng cha mẹ thiên vị.
Mà tôi thì ngốc, còn cầu xin cha mình giao dự án Thẩm thị cho hắn, để hắn có cơ hội thăng tiến.
Giờ kiếp này không còn nhà họ Thẩm chống lưng, hắn chẳng là cái thá gì.
Nên bắt đầu nảy sinh tà ý — muốn mượn tay tôi để kéo Phó Vân Xuyên xuống.
Ngu ngốc. Ngoài mấy chiêu ti tiện ra thì chẳng còn gì hơn.
Vở kịch đã mở màn, dù khó diễn đến đâu, tôi cũng phải diễn trọn.
“Anh Vân Giang, tất cả những gì em làm với Phó Vân Xuyên đều là vì anh. Lần trước đẩy anh ra là vì khi ấy anh ấy đang nhìn. A Từ vẫn còn phải nằm vùng để giúp anh lấy tài liệu, anh sẽ không trách A Từ chứ?”
Nói xong còn cố vắt ra mấy giọt nước mắt.
“Ngày mai Phó Vân Xuyên sẽ ra nước ngoài ký hợp đồng. Anh có thể đưa em tới đây chơi một chút không? Em cũng muốn được vào thế giới của anh.”
Ánh mắt Phó Vân Giang lộ rõ vẻ hưng phấn, kiếp trước hắn cũng từng nói mập mờ chuyện này với tôi.
Tôi thì ghét những nơi như vậy, lần nào cũng từ chối.
Đến khi hắn mất kiên nhẫn, liền ép tôi đến đây, để thỏa mãn cái sở thích quái gở của hắn.
“A Từ à, con gái ngoan ngoãn thì đến bar làm gì? Mình đi chỗ khác chơi nhé?”
Đồ khốn, giả vờ đứng đắn cái gì.
“Em không còn nhỏ nữa đâu, nếu muốn chiều anh thì đến đây cũng được mà.”
“Cô bé hư lắm, mai anh dắt em tới. Đừng giận nữa nhé.”
Chờ đúng câu đó.
Tôi cúi đầu, đẩy tay hắn ra, không để hắn thấy biểu cảm chán ghét đã lộ rõ trên mặt mình.
“Em ra ngoài hơi lâu, Phó Vân Xuyên sẽ nghi. Em về trước đây.”
May sao hắn phối hợp, buông tay tôi ra.
“A Từ, có thể hôn anh một cái được không?”
Sắp đi rồi mà tên trơn nhớt này còn phải khiến người ta buồn nôn lần nữa.
Khóe miệng tôi co giật vài cái, sau đó miễn cưỡng nặn ra nụ cười:
“Anh Vân Giang à, nơi đông người thế này, anh cũng biết em ngại mà. Mai anh muốn làm gì thì làm, A Từ để mặc cho anh xử lý.”
“Mai anh đợi em.”
15
Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là rửa tay.
Bẩn… thực sự quá bẩn.
Tôi ra sức chà mạnh, hoàn toàn bỏ mặc việc tay đã rớm máu.
Cho đến khi cánh cửa phòng tắm vang lên tiếng gõ.
“Tiểu Từ, em làm gì trong đó vậy?”
Là Phó Vân Xuyên. Tôi không ngờ hôm nay anh lại về sớm như vậy.
Làm sao đây… Phó Vân Xuyên là người cực kỳ tinh tế, anh nhất định sẽ lo cho tôi.
Tiếng gõ cửa lại vang lên gấp gáp hơn. Nếu tôi còn không ra, cánh cửa này chắc không trụ nổi.
“Không sao, em ra ngay đây.”
May mà vết thương không lớn, chỉ cần không để lộ thì sẽ không bị phát hiện.
Nhưng Phó Vân Xuyên lại quá hiểu tôi. Anh luôn có thể phát hiện tôi không ổn, rồi tìm ra nguyên nhân.
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, cúi đầu thổi thổi vào đó.
Như thể làm vậy có thể giảm đi cảm giác đau — mà thật ra… cũng hiệu quả thật.
“Là hắn làm?”
Tôi biết ngay, Phó Vân Xuyên chắc chắn biết tôi đã đi gặp người đó, nên mới về ngay sau tôi.
Tôi cúi đầu, không dám nhìn vào mắt anh:
“Không phải… là em tự làm.”
Phó Vân Xuyên hít sâu một hơi, rồi lại tiếp tục thổi nhẹ vào tay tôi.
Tôi rón rén ngẩng đầu, muốn nhìn sắc mặt anh.
“Anh không muốn hỏi… tại sao em đi gặp anh ta sao?”
Trong mắt anh, nụ cười mơ hồ hiện lên:
“Bởi vì anh tin em. Anh hy vọng em có thể dựa vào anh, kể cho anh nghe những gì đã xảy ra… để anh cùng em gánh một nửa.”
Nghe thấy từ “dựa vào”, tôi không kìm được nữa, nước mắt trào ra như vỡ đê.
Từ lúc trọng sinh tới giờ, tôi vẫn luôn căng chặt thần kinh, sợ bước sai lại giẫm vào vết xe đổ, sợ để lộ sự yếu đuối, sợ một lần nữa bị bỏ rơi.
Mỗi lần tôi sắp rơi xuống vực sâu, đều là Phó Vân Xuyên kéo tôi lại, thì thầm bên tai một câu:
“Bám lấy anh, anh đưa em ra ngoài.”
16
Tôi kể hết mọi chuyện cho Phó Vân Xuyên — từ việc mình đã trọng sinh, chuyện kết hôn với Phó Vân Giang, cho đến việc suýt bị cưỡng hiếp.
Trước đây tôi từng do dự, sợ nói ra những chuyện tổn hại danh dự ấy, anh sẽ chán ghét tôi.
Nhưng giờ, tôi chỉ muốn để anh biết toàn bộ con người tôi — cả phần tốt lẫn phần xấu. Tôi tin… anh có thể bao dung tất cả.
Nghe xong, Phó Vân Xuyên vừa dỗ tôi đừng khóc, vừa đỏ hoe cả mắt.
“Xin lỗi… là anh đã không dũng cảm hơn, không sớm thổ lộ với em… khiến em phải chịu tổn thương.”
Tôi khẽ dùng đầu ngón tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt anh.
“Cảm ơn ông trời… đã cho em một lần làm lại, để chúng ta không bỏ lỡ nhau thêm nữa.”
Phó Vân Xuyên dường như nghĩ tới điều gì, trong mắt lóe lên sát ý:
“Phải dọn dẹp nhà cửa rồi. Anh sẽ không cản em, nhưng phải nghe theo kế hoạch của anh.”
“Rõ.”
17
Hôm sau, tôi đúng hẹn tới điểm đã hẹn trước.
Trang điểm thật đậm, mặc đồ kín đáo nhất.
Cái tên Phó Vân Xuyên kia nhất quyết không cho tôi mặc váy, còn bắt tôi khoác thêm một chiếc áo khoác ngoài.
Kết quả là, khi Phó Vân Giang nhìn thấy tôi, hắn như bị sét đánh:
“A Từ, em bị lạnh à?”
Tôi gượng cười:
“Em cảm rồi, sợ lạnh.”
Trong mắt hắn lướt qua một tia ghét bỏ — ai đi bar lại mặc áo thun trắng với quần jeans chứ?
“Không sao, vào trong là ấm ngay.”
Hắn rõ ràng đã nôn nóng, vội vàng khoác eo tôi kéo vào quán.
Tôi theo hắn băng qua ba hành lang, đến trước một bức tường. Hắn ấn mạnh đầu rồng khắc trên tường, liền có một cánh cửa bí mật hiện ra.
Rõ ràng, hắn đã tốn không ít công sức xây cái phòng ngầm này.
Không gian bên trong còn chói mắt hơn cả bên ngoài. Trên sofa có vài cặp đang ngang nhiên làm chuyện thân mật, thậm chí là vượt quá giới hạn.
Cảm giác ghê tởm ngày càng rõ rệt.
“Các anh em, đây là bạn gái tôi — thiên kim nhà họ Thẩm. Đẹp chứ?”
Nói xong, hắn đưa tôi một ly rượu.
Tôi tiếp tục diễn vai “bệnh cảm”:
“Anh Vân Giang… em đang uống kháng sinh, không uống rượu được đâu.”
Trước khi đến đây, Phó Vân Xuyên đã dặn tôi không được ăn hay uống bất cứ thứ gì. Đặc biệt là đồ hắn đưa.
Phó Vân Giang không dễ buông tha:
“Vậy uống nước trái cây đi.”
Không muốn bị nghi ngờ, tôi đành nhận lấy.
Sau đó nhanh chóng chuyển chủ đề:
“Họ có vẻ rất vui nhỉ? A Từ cũng muốn vui.”
Hắn chỉ vào ly nước trái cây trong tay tôi:
“Uống ly này, anh sẽ nói cho em biết.”
Hắn nói vòng vo, nhưng ý tứ quá rõ ràng — bên trong chắc chắn có thứ gì đó.
“Nếu không uống thì sao?”
Tôi lắc lắc ly, vờ như ngây thơ chẳng biết gì.
Phó Vân Giang không còn kiên nhẫn, ánh mắt trở nên dâm đãng:
“Thì bắt đầu luôn thôi.”
Hắn thô bạo đẩy tôi ngã xuống sofa, vội vàng cởi thắt lưng. Những người xung quanh thì cười hô:
“Phó thiếu! Nhìn là biết Thẩm tiểu thư cần được dạy dỗ rồi!”
“Hôm nay cho tụi tôi mở mang xem bản lĩnh của Phó thiếu đi!”
Lời lẽ ngày càng thô tục, Phó Vân Giang bị kích thích đến phát cuồng.
Mà tôi, thì vẫn tỏ vẻ chẳng sợ hãi gì, thậm chí còn cười như đang hóng chuyện.
Bởi vì — bạn thân tôi là cảnh sát, và Phó Vân Xuyên… đã ở ngoài cửa chờ sẵn.
18
Không ngoài dự đoán, nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới.
Một tiếng quát vang dội:
“Con mẹ nó, mày dám động vào người của bà đây!”
Tên đang đè lên người tôi bị đá văng vào góc tường. Lại thêm mấy cú đấm, Phó Vân Giang bị đánh đến mức không nhúc nhích nổi.
Lần này vẫn là bạn thân tôi xông vào cứu tôi đầu tiên.
Phó Vân Xuyên cũng xông thẳng vào sau đó, lao ngay tới chỗ tôi đang nằm trên sofa, bế tôi lên và siết chặt tôi trong lòng như muốn nghiền nát.
“Thẩm Từ, em cố tình đúng không?”
“Đúng đó. Em thích nhìn anh vì em mà phát điên.”
Thực ra ngay khi tìm được căn phòng ngầm đó, tôi đã có thể phát tín hiệu cho mọi người hành động. Nhưng tôi cố tình trì hoãn — chỉ để Phó Vân Xuyên sốt ruột.
Bạch Du Du nhíu mày, trán sắp nhăn thành một đường thẳng:
“Èo ơi, hai người về nhà rồi tính tiếp nha.”
“Tạm biệt, Du Du.”
“Muốn cảm ơn thì sớm sinh cho tôi một đứa con trai hoặc con gái nuôi đi. Tôi phải đào tạo từ bé, rèn luyện từ nhỏ…”
Khung cảnh ấm áp chưa được bao lâu thì bị tiếng rên rỉ ở góc phòng phá vỡ.
Phó Vân Xuyên cau mày, giận dữ đá thêm hai cú.
“Cậu đã đánh mất thể diện của nhà họ Phó! Không đặt tâm vào công ty, lại đi làm mấy trò dơ bẩn như thế này.”
“Còn nữa, đừng tưởng tôi không biết mấy vụ cậu nhận hối lộ, trốn thuế, thông đồng với công ty khác. Tôi đã giao chứng cứ cho cảnh sát rồi, chuẩn bị đi bóc lịch đi.”
Phó Vân Giang cố ngẩng đầu lên:
“Ba sẽ giúp tôi!”
Nực cười. Tôi biết rõ Phó lão gia và phu nhân sẽ không bao giờ che giấu hắn. Nhà họ Phó bao đời sống trong sạch, duy chỉ có hắn là ung nhọt. Chưa nhổ bỏ hắn là còn nể tình lắm rồi.
Sắc mặt Phó Vân Xuyên lạnh như băng:
“Ba nhắn tôi nói lại: từ giờ, cậu không còn là người của nhà họ Phó nữa.”
Phó Vân Giang còn muốn nói thêm, Bạch Du Du đã bực, lập tức bảo người kéo hắn đi.
Kết cục tôi mong đợi bao lâu rốt cuộc cũng thành sự thật, tảng đá đè trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
Tất cả hạnh phúc giờ đây… vẫn khiến tôi thấy như không thật.
May mắn thay, tôi có một người chồng luôn hiểu tôi, yêu tôi như điên và biết cách biến điều không thật thành hiện thực.
“Vợ à, nhiệm vụ tiếp theo là gì đây?”
“Cử hành hôn lễ rồi sinh em bé.”
19
Hôn lễ đến đúng hẹn. Trước ngày tổ chức, Phó Vân Xuyên vẫn cố giấu tôi hết mọi chi tiết, không chịu hé răng nửa lời.
Cuối cùng, ngày trọng đại cũng đến.
Tôi khoác tay cha, đứng chờ trước cánh cửa đang dần mở ra.
Khúc nhạc cưới vang lên.
Toàn bộ hội trường được trang trí bằng hướng dương — đẹp như một bức tranh sơn dầu.
Khi nhìn thấy khung cảnh ấy — giống hệt trong ký ức kiếp trước — tôi liền hiểu ra: hôn lễ ở kiếp trước cũng là do Phó Vân Xuyên tự tay chuẩn bị.
Tôi không kìm được, bật khóc thành tiếng.
Trách tôi quá ngốc. Rõ ràng luôn được tình yêu của anh bao bọc, vậy mà lại chẳng hay biết.
Khi tới phần phát biểu trong lễ cưới…
Phó Vân Xuyên ánh mắt tràn đầy cưng chiều, không biết bị ai xúi mà hét lớn:
“Vợ ơi! Anh mong em cả đời bình an thuận lợi! Cả thế giới đều phải nghe thấy!”
Hành động trẻ con đó khiến tôi bật cười thành tiếng.
“Cúi đầu xuống, em chỉ muốn mình anh nghe.”
Phó Vân Xuyên ngoan ngoãn cúi đầu.
“Vậy thì — anh nhất định phải sống thật lâu, thật khỏe.”
-Hoàn Chính Văn-