Chiếc Két Tình Yêu - Chương 2
Phó Vân Giang nhẫn tâm, đem tôi dâng cho đám bạn hắn ta. May mà bạn thân tôi kịp thời đến cứu, lúc đó trên người tôi chẳng còn mảnh vải lành lặn.
Tôi lau mồ hôi rịn trên trán, một ý niệm trong đầu ngày càng rõ ràng — kiếp này, tôi nhất định phải khiến Phó Vân Giang nếm đủ mùi vị.
Nhưng chỉ dựa vào sức mình, không thể đối đầu nổi với nhà họ Phó. Nếu Phó Vân Xuyên chịu giúp tôi, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Đó cũng là một trong những lý do tôi vẫn lựa chọn kết hôn với nhà họ Phó ở kiếp này.
Tiếng sấm ngoài trời không ngớt.
Tôi chẳng còn buồn ngủ, lại thấy khát, liền xuống lầu rót nước rồi tiện thể dạo quanh biệt thự của Phó Vân Xuyên.
Tôi không ngờ, khi đi ngang qua phòng làm việc, lại thấy anh vẫn còn ở trong đó.
Qua khe cửa khép hờ, tôi thấy anh đang cầm một tấm ảnh, đôi mắt dịu dàng ngập tràn yêu thương.
Bây giờ đã bốn giờ sáng, không ngủ thì trời sáng mất rồi.
Dù thể chất tốt cũng không thể thức khuya như vậy được.
Thức khuya?
Tôi chợt nhớ đến kiếp trước, Phó Vân Xuyên chết vì ung thư gan, chẳng lẽ là do thường xuyên thức đêm?
Không kịp nghĩ nhiều, tôi đẩy cửa bước vào.
Tôi vội nói:
“Phó Vân Xuyên, anh mau đi ngủ đi. Thức khuya có hại cho sức khỏe.”
Anh bị sự xuất hiện đột ngột của tôi làm giật mình, vội vã lúng túng, gom hết đống ảnh trên bàn nhét vào két sắt.
Tôi nhận ra mình hơi đường đột, vội dịu giọng:
“Xin lỗi, ý em là… bây giờ đã bốn giờ sáng rồi, mai anh còn phải đi làm, nên nghỉ ngơi đi.”
Từ lúc xem ảnh đến giờ, khóe môi anh vẫn mang ý cười, lần đầu tiên tôi thấy anh cười một cách không hề che giấu:
“Ừ, anh cất xong mấy thứ này sẽ đi ngủ.”
Vừa nói, anh vừa cẩn thận đặt cả sổ đăng ký kết hôn của chúng tôi vào két sắt.
Tôi nhìn thấy chiếc két ấy — giống hệt chiếc trong kiếp trước.
“Trong két là thứ quý giá nhất của Phó tiên sinh trên đời.”
Lời trợ lý từng nói cứ vang lên không ngớt trong đầu tôi.
Tôi từng hỏi vì sao anh lại đồng ý cưới tôi — có lẽ, tôi đã biết đáp án.
Nhưng… rốt cuộc anh bắt đầu thích tôi từ bao giờ? Vì sao lại là tôi? Liệu tôi có xứng đáng với tình cảm đầy ắp trong anh không?
“Em đang nghĩ gì vậy? Sao lại tỉnh dậy? Bị tiếng sấm làm sợ à?”
Ba câu hỏi dịu dàng của Phó Vân Xuyên nối liền ba câu hỏi trong lòng tôi, khiến tôi bất giác thốt lên một lời đầy ám muội:
“Đúng vậy, em sợ… muốn anh ở bên cạnh em.”
7
Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn từ tôi, Phó Vân Xuyên không do dự:
“Được.”
Trên đường cùng anh quay về phòng, tôi thật sự muốn tát mình một cái vì đã ăn nói linh tinh lúc nãy.
Chính tôi là người đề nghị ngủ riêng, giờ lại là người đòi ngủ chung.
Không biết Phó Vân Xuyên sẽ nghĩ thế nào, liệu có cho rằng tôi là kiểu người không đáng tin, nay thế này mai thế khác, nói một đằng làm một nẻo.
Vừa bước vào phòng, tôi đã sững người trước sắc đỏ rực trên giường.
Trên đầu giường dán chữ “Hỷ”, bên cạnh là một bình hướng dương – loài hoa tôi yêu thích nhất.
Phó Vân Xuyên vậy mà đã trang trí căn phòng thành phòng tân hôn. Nếu tôi không bước vào, chẳng phải sẽ bỏ lỡ tấm lòng của anh sao?
Nghĩ vậy, lòng tôi dâng lên trăm mối cảm xúc, nhìn anh đầy phức tạp.
Khuôn mặt anh thoáng ửng đỏ, tay vô thức siết lấy vạt áo, giống như đứa trẻ bị phát hiện giấu bí mật:
“Chiều nay quản gia bày trí.”
Tôi không biết nên đáp lại thế nào.
Kết hôn với anh, một phần là vì cảm giác áy náy, phần còn lại là có mục đích.
Tôi không xứng với tình cảm của anh. Anh xứng đáng có người tốt hơn để đồng hành.
Phó Vân Xuyên thấy tôi im lặng thì có vẻ rối bời, cứ tưởng tôi đang chê anh.
“Em ngủ giường đi, anh ngồi bên cạnh canh cho em.”
Ngàn lời vỡ vụn trong lòng, cuối cùng chỉ thành một câu:
“…Cảm ơn anh.”
8
Một đêm được Phó Vân Xuyên chở che, tôi ngủ rất ngon. Hiếm hoi lắm mới không gặp ác mộng.
Khi tôi tỉnh dậy, trong nhà chỉ còn quản gia và một người giúp việc đang dọn dẹp.
Người giúp việc thấy tôi liền mừng rỡ:
“Phu nhân, cô ngoài đời còn đẹp hơn cả trong ảnh!”
“À?” Tôi hơi ngẩn người.
Quản gia đứng bên thì nháy mắt ra hiệu, như muốn cô ấy đừng nói nữa.
Nhưng người giúp việc chẳng thèm bận tâm:
“Tiên sinh từng cho bọn tôi xem ảnh của cô.”
Tôi ngại ngùng bật cười:
“Vậy à?”
“Chứ sao! Tôi thường thấy tiên sinh cầm ảnh cô cười một mình đấy, anh ấy thật sự rất yêu cô.”
Cô ấy còn tỏ vẻ đầy tự hào, quản gia bên cạnh thì nhắm mắt, như thể không nỡ nhìn tiếp.
Thấy cô ấy còn định nói thêm, quản gia vội đưa tay bịt miệng.
Nhưng chính ông lại buông ra một câu còn “gây sốc” hơn:
“Phía sau biệt thự có một vườn hướng dương rất lớn, là tiên sinh tự tay trồng. Tôi đoán chắc là vì cô thích nên cậu ấy mới trồng. Cô muốn ra xem thử không?”
Đây gọi là “đánh không lại thì gia nhập” chăng?
“Cảm ơn mọi người đã nói cho tôi biết.”
Nếu không có họ, tôi e rằng cả đời cũng chẳng hay biết. Bởi nếu tôi không chủ động hỏi, Phó Vân Xuyên cũng sẽ không bao giờ nói anh thích tôi.
Giống như ý nghĩa của hướng dương – tình yêu thầm lặng.
Từ lúc mặt trời mọc cho đến khi khuất bóng, hoa hướng dương luôn dõi theo ánh sáng ấy một cách lặng lẽ và kiên định. Đó là lý do tôi yêu loài hoa này.
Nhìn biển hoa trước mắt, tôi bất giác rơi lệ.
Có lẽ kiếp này… tôi đã gặp được bông hướng dương chỉ thuộc về riêng mình.
Tôi gọi điện cho Phó Vân Xuyên.
Vừa nghe máy, giọng tôi đã run lên:
“Phó Vân Xuyên… em muốn gặp anh.”
Giọng anh dịu dàng như mọi khi:
“Ngoan, anh về ngay.”
Ngoài tiếng anh ra, tôi còn nghe có người gọi:
“Phó tổng.”
Chắc hẳn anh đang rất bận. Vậy mà tôi lại còn làm phiền anh nữa…
Tôi vội lau nước mắt nước mũi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh hơn:
“Anh làm việc đi đã…”
9
Sau khi cúp máy, tôi ngồi một mình giữa biển hoa, ngẩn người.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Phía sau vang lên tiếng bước chân, tôi nghĩ chắc chắn là Phó Vân Xuyên đã về.
Tôi quay người lại trong niềm vui khấp khởi, nhưng khi nhìn thấy người trước mặt, nụ cười trên môi tôi cứng lại, phản xạ đầu tiên là lùi về sau.
“A Từ.”
Phó Vân Giang? Sao hắn lại xuất hiện ở đây? Nghe hắn gọi tên tôi, trong lòng tôi chỉ thấy buồn nôn, buồn nôn đến mức muốn nôn khan.
“Anh đến đây làm gì?”
“A Từ, tại sao em lại đột nhiên không quan tâm đến anh nữa? Là anh chưa làm đủ tốt sao?”
Vừa nói, hắn vừa đưa tay về phía tôi, định ôm lấy tôi.
Tôi hoảng hốt muốn vùng ra khỏi vòng tay hắn:
“Anh buông ra.”
Không để ý phía sau có một bậc tam cấp, chân tôi trượt xuống, cơ thể theo phản xạ nghiêng về trước, đổ thẳng vào người hắn.
Đúng lúc ấy, tôi trông thấy một bóng dáng cao lớn đang đứng từ xa nhìn về phía này.
Khi tôi đứng vững lại, bóng dáng ấy đã biến mất.
Tim tôi thắt lại – linh cảm chẳng lành.
Chắc chắn anh đã giận rồi.
Phía bên này, Phó Vân Giang vẫn không ngừng lải nhải:
“Em vẫn còn yêu anh đúng không?”
Hắn mà cũng xứng nói đến chữ “yêu”? Giờ tôi chỉ muốn băm vằm hắn thành từng mảnh.
“Cút đi! Tôi đã đăng ký kết hôn với Phó Vân Xuyên rồi, đừng đến làm phiền tôi nữa!”
Tôi đẩy mạnh hắn ra, mặc kệ cổ chân đau nhói, chạy thẳng về phía căn nhà.
Còn chưa vào đến cửa, đã nghe thấy trên lầu hai vang lên tiếng đổ vỡ ầm ầm.
Một người quen thuộc lập tức bước nhanh về phía tôi — là trợ lý của Phó Vân Xuyên, người tôi từng gặp trong kiếp trước.
“Phu nhân, cảm xúc của tiên sinh không ổn định, tôi đã gọi bác sĩ riêng đến rồi.”
“Xin phu nhân đừng sợ tiên sinh, cũng đừng đến gần, kẻo bị thương.”
Tôi lắc đầu:
“Anh ấy là chồng tôi. Tôi không sợ.”
Anh ấy nổi giận là vì tôi. Làm sao có thể làm tổn thương tôi được?
Hoặc phải nói rằng, chính anh đã cho tôi đủ niềm tin để tôi tin rằng… anh sẽ không bao giờ làm vậy.
Tôi đẩy cửa phòng bước vào, đập vào mắt là một mớ hỗn độn khắp sàn.
Chỉ có bình hướng dương ở đầu giường là vẫn còn nguyên vẹn.
Phó Vân Xuyên quay lưng về phía cửa, vừa nhấc một vật lên định ném về phía tôi, vừa gầm lên giận dữ:
“Cút ra ngoài!”
10
Vật trong tay Phó Vân Xuyên đã giương cung lắp tên, chỉ chực ném đi, nhưng đúng khoảnh khắc cuối cùng, bàn tay anh khẽ run, khiến món đồ sượt qua người tôi bay thẳng vào tường.
Tôi không bị thương, vậy mà Phó Vân Xuyên lại hốt hoảng.
Anh bước mấy bước dài đến trước mặt tôi.
Đưa tay định kiểm tra xem tôi có bị gì không, nhưng lại sợ tôi giận, nên lại buông xuống.
Đôi mắt anh long lanh, chăm chú nhìn tôi không rời, có phần đáng thương, trong ánh mắt phảng phất vẻ cầu khẩn và lo sợ bị ruồng bỏ.
“Anh nói đi, vì sao lại giận?”
Anh không nói gì.
“Vì thấy em ở cạnh Phó Vân Giang sao?”
Anh khẽ gật đầu.
“Vừa rồi hắn định động tay động chân với em, em né tránh, trượt chân ngã, bản năng nắm lấy hắn.”
“Nên… giữa bọn em không có gì cả, đừng nghĩ lung tung, được không?”
Anh lại nhẹ gật đầu, những đường gân xanh nơi cổ cũng dần dịu xuống, xem ra đã bình tĩnh lại.
Tôi xót xa nhìn anh:
“Sau này có gì thì phải hỏi em trước, đừng một mình ôm giận, được chứ?”
“Được.”
“Có bị thương ở đâu không?”
Anh giơ tay lên, giống như một đứa trẻ khoe vết đau:
“Đau tay.”
“Không được có lần sau nữa.”
“Ừ ừ.”
Ngoài cửa, bác sĩ gia đình và trợ lý ôm nhau sung sướng.
“Cuối cùng cũng có người trị được boss, từ nay khỏi sống trong lo lắng thấp thỏm rồi.”
“Phép màu y học thật sự! Có người còn hiệu quả hơn cả thuốc an thần!”
Tôi: “….”
11
Từ bác sĩ gia đình của Phó Vân Xuyên, tôi được biết anh mắc chứng rối loạn lưỡng cực – lúc trầm uất, lúc bộc phát giận dữ. Căn bệnh này là kết quả của những tích tụ tâm lý trong quá trình trưởng thành.
Chỉ vì là trưởng tử, từ nhỏ anh đã phải chịu sự rèn giũa nghiêm khắc từ các bậc trưởng bối trong Phó gia.
Gánh nặng gia tộc phần lớn đều đổ lên vai anh, còn Phó Vân Giang thì được tự do lựa chọn mọi thứ mình thích, nhưng là anh trai, anh thì không có quyền đó.
Kiếp trước, trước khi tôi kết hôn, mảng kinh doanh trong nước đều do Phó Vân Xuyên phụ trách. Sau khi kết hôn, anh ra nước ngoài, bắt đầu từ con số không, mở rộng thị trường quốc tế cho Phó gia.
Phó Vân Xuyên… từ đầu đến cuối, đều chỉ có một mình.
Nghe xong tất cả, nỗi căm hận trong tôi với Phó Vân Giang lại càng sâu. Tôi chỉ muốn lập tức lôi hắn vào tù.
Phải, là tống vào tù.
Theo như tôi biết, Phó Vân Giang từng nhúng tay vào không ít chuyện phi pháp.
Chỉ cần có đủ chứng cứ, chắc chắn có thể khiến hắn thân bại danh liệt.
Nhưng Phó gia nhất định sẽ bị ảnh hưởng, tôi không muốn Phó Vân Xuyên cũng bị tổn thương.
Vì vậy, tôi phải hỏi trước ý kiến của anh.
Tối đó, như thường lệ, sau bữa tối là buổi tản bộ quen thuộc.
Tôi lấy hết can đảm để hỏi:
“Vân Xuyên, nếu một ngày anh phát hiện người thân của mình làm chuyện xấu, anh sẽ làm gì?”
Anh đột ngột dừng lại, bảo tôi nhìn vào mắt anh.
Ánh mắt ấy, dịu dàng và bao dung, như muốn nói với tôi rằng – bất kể thế nào, anh cũng là chỗ dựa vững chắc của em.
Nhưng sợ tôi chưa hiểu rõ, anh nói thẳng:
“Em muốn làm gì, anh sẽ làm theo em.”
12
Hoàng hôn buông xuống, trong biển hoa hướng dương rực rỡ.
Vạn vật đẹp đẽ đến mức khiến tôi không nhịn được phải kiễng chân hôn lên môi Phó Vân Xuyên.
Hơi thở nóng rực, tôi quấn lấy bờ môi anh, từng chút từng chút trao đi tình cảm của mình.
Phó Vân Xuyên lúc đầu hơi cứng đờ, sau đó khóe môi khẽ nhếch, chuyển bị động thành chủ động.
Mạnh mẽ, bá đạo.
Phải rất lâu sau, anh mới buông tôi ra. Giọng khàn khàn, mang theo chút kiềm chế và khát vọng:
“Ngoan, đừng dày vò anh nữa… anh thật sự không kiềm được.”
Tôi đương nhiên hiểu ý anh, ngả vào lòng anh nũng nịu:
“Thật ra… chúng ta có thể lên phòng.”
Anh chẳng khác gì mãnh thú bị chọc trúng điểm yếu, lập tức bế bổng tôi lên. Hơi thở nóng bỏng phả bên tai tôi:
“Không được hối hận.”
Tôi cũng khẳng định rõ ràng lòng mình:
“Cả đời không hối hận.”
Một đêm quấn quýt, đến khi tôi tỉnh lại thì đã là trưa hôm sau.
Ngay cả Phó Vân Xuyên – người luôn dậy trước bảy giờ – vẫn đang nằm cạnh tôi.
Thấy tôi mở mắt, anh lập tức kéo tôi vào lòng:
“Đói chưa?”
“Đói rồi…”
MÃ SĂN SUPER SALE 4.4
– Mã ưu đãi độc quyền cho Fan của Laophatgia
– ÁP GẦN NHƯ TOÀN SÀN
– MÃ ĐÃ CÓ HIỆU LỰC NHAAAA
💥 Giảm 70K đơn từ 300K
1 🌿 https://s.lazada.vn/s.5vs91?cc
2 🌿 https://s.lazada.vn/s.5vs97?cc
3 🌿 https://s.lazada.vn/s.5vs5W?cc
4 🌿 https://s.lazada.vn/s.5vs5i?cc
💥 Giảm 50K đơn từ 200k
1 🌿 https://s.lazada.vn/s.5vsUn?cc
2 🌿 https://s.lazada.vn/s.5vsUD?cc
3 🌿 https://s.lazada.vn/s.5vsQM?cc
4 🌿 https://s.lazada.vn/s.5vsQF?cc