Chí Hướng Lăng Vân - Chương 5
15
A Sương tươi rói bưng trà nước và điểm tâm bước
“Hoàng hậu nữa Tướng quân chẳng đã bình an trở về ”
“Ngài biết từ lúc ngài biên ải đánh trận nương nương đêm nào cũng giật tỉnh giấc lo lắng đến mất ăn mất ngủ”
Lòng bỗng chốc ấm áp vô cùng nắm chặt tay tỷ tỷ buông
Tỷ chúng trò chuyện một lúc lâu nhưng điều quan trọng nhất… vẫn là chuyện tiếp theo
Hai vị đường chẳng bao lâu nữa sẽ dẫn quân hồi kinh mà với tính đa nghi như đúc từ một khuôn của bệ hạ và tiên đế chỉ e sẽ phân tán Tiêu gia quân làm suy yếu binh quyền
Tỷ tỷ lau nước mắt ánh mắt dịu dàng y như khi còn nhỏ
“Không khi kịp tay… chúng xử lý là ”
“Từ khi bệ hạ hạ chỉ lượng thuốc hạ đã tăng lên ít”
Hiện tại bệ hạ một sở thích vô hại — mê tín huyền học
Cao tăng từng đoán mệnh cho tỷ chúng đã viên tịch từ lâu bệ hạ liền chuyển sang tin tưởng vị đồ của đó
Chỉ là… hề biết vị đồ đã khác thế thân từ lâu và đó… họ Tiêu
Phụ mẫu từng là tướng sĩ trướng phụ thân ba năm tử trận sa trường chỉ còn sống sót
Nghe mới yên tâm
Nhân lúc còn giả trang làm cung nữ chơi đùa một lát với tiểu ngoại sanh
Tiểu Thái tử lớn lên giống hệt tỷ tỷ nghiêm túc nhưng vẫn năng ngây ngô đáng yêu vô cùng
Mấy ngày bệ hạ ở tẩm cung của Sở Minh Chương hề bước chân đến điện Hoàng hậu
Trái để chúng thời gian chuyện trò vui vẻ vài hôm
Tỷ tỷ nụ mang theo chút quỷ dị:
“Ta chỉ mong cứ ở yên đó mãi thôi”
Lúc vẫn hiểu tỷ là ý gì
Cho đến khi tin tức truyền : bệ hạ chết trong cung của Sở Minh Chương
Đêm đó đang ngủ ngon thì tỷ kéo dậy tỷ tươi rói:
“Đi nào Lăng Vân xem kịch”
Ta ngáp dài ngáp ngắn theo tỷ đến cung của Sở Minh Chương
Vừa đã thấy nàng đến lê hoa đái vũ còn hoàng đế thì đã bất tỉnh nhân sự
Thái y bắt mạch xong mặt mày xanh lét : hoàng đế khả năng là vì… quá sức lúc hành sự mà hôn mê sâu
Ta ngỡ ngàng thôi còn Sở Minh Chương thì hoảng loạn tột độ hét toáng lên:
“Không thể nào Làm gì bệnh như ngươi là lang băm Bổn cung sẽ cho giết ngươi”
Thái y liên tục dập đầu nhận tội khổ kể xiết
Tỷ tỷ bước lệnh cho mọi lui xuống lấy cớ “âm mưu hại thánh thượng” để bắt giữ Sở Minh Chương
Ta tặc lưỡi tán thưởng thầm nghĩ thiên hạ quả thật thiếu chuyện lạ
Tỷ tỷ sang sâu sắc:
“Thật mấy câu Sở Minh Chương … sai”
“Quả thực cái bệnh nào kỳ quặc như thế”
“ tội … để nàng gánh”
Tỷ khi hạ độc vốn cần quan tâm chuyện xảy ở
Ai mà khiến hoàng đế chết giường … thì kẻ đó xui xẻo
Mà giờ đây… kẻ xui xẻo là Sở Minh Chương
Sở gia cũng coi như… xong đời
16
Hiện nay triều đình thế lực phân tranh Sở gia chiếm giữ nửa giang sơn
Sở Minh Chương xảy chuyện như đương nhiên Sở gia chịu yên
Thậm chí còn lớn tiếng vu tội là tỷ tỷ bày mưu hãm hại nàng chỉ để đổ tội lên đầu Sở Minh Chương tâm địa lang sói dã tâm khó lường thật quá đáng
Triều thần cãi long trời lở đất nhưng đúng lúc hai vị đường đã dẫn tinh binh trở về kinh
Có điều hiện tại bệ hạ hôn mê bất tỉnh còn thể khống chế Tiêu gia quân
Mà kẻ cho là đã chết — Tiêu Lăng Vân hiên ngang bước lên triều đình
Đối mặt với sự nghi ngờ của các đại thần chỉ khổ:
“Chư vị đều tưởng đã chết thật thi thể đó may rơi xuống vách núi Ta chỉ là một mảnh vỏ quả mắc cổ họng trong lúc lăn lộn vô tình nôn ”
“Vất vả thoát nạn mãi mới tìm đường hồi kinh chẳng ngờ bệ hạ lâm trọng bệnh như thế”
“Ý là giờ cần tranh cãi thêm nữa Bệ hạ đang hôn mê Tiểu Thái tử còn quá nhỏ lúc nên làm là xử lý phản tặc hãm hại thánh thượng — Sở gia — đã tính tiếp”
Phụ thân Sở Minh Chương tức đến đỏ mặt tía tai quát lớn:
“Hoang đường Đến lượt ngươi — một tên tiểu tử ranh con — múa mép chỉ tay năm ngón ở đây ”
Ta ngạc nhiên lão:
“Tiêu gia quân là cánh tay trái của bệ hạ nay bệ hạ lâm nạn chúng đương nhiên nghĩa vụ trừ gian diệt loạn giữ gìn kỷ cương triều chính”
Vừa dứt lời rút kiếm thẳng tay chém xuống đầu Sở tướng
Khi mọi còn kịp phản ứng đầu đã lăn một vòng dừng ngay chân
Cùng lúc đó tin bệ hạ băng hà cũng truyền tới
Tỷ tỷ — Hoàng hậu — vẻ mặt tiếc nuối hết thảy nhẹ nhàng đưa tay lau hai giọt nước mắt… vốn tồn tại
“Bệ hạ gian nhân ám hại may mà Hộ quốc tướng quân kịp thời dẹp loạn giờ điều quan trọng nhất là nhanh chóng định triều chính”
“Bản cung xin tuyên di chiếu của bệ hạ từ hôm nay Thái tử đăng cơ bản cung phụ chính phong Tiêu Lăng Vân làm Nhiếp chính vương”
Vương thất suy vi đám đại thần còn chẳng ai hồn
Lúc đều là vẻ mặt kiểu “Ta là ai đang ở ”
Mãi cho đến khi đại đường của nhướng mày quỳ xuống hô lớn:
“Vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế”
Chúng thần bừng tỉnh đồng loạt quỳ xuống hành đại lễ
Ta và tỷ tỷ bốn mắt từ trong ánh mắt đối phương cùng thấy một ý thể che giấu
17
Sau khi hoàng đế qua đời tiểu ngoại sanh của lên ngôi trở thành tân hoàng
Tỷ tỷ trở thành Thái hậu
Ta từng hỏi nàng: “Vì làm nữ đế”
Tỷ mỉm đáp: “Ngày vẫn sống từng ngày đường cũng từng bước Nếu khi đòi làm nữ đế chắc chắn sẽ dấy lên máu tanh khắp triều đình thật chẳng may mắn chút nào”
“ nếu học thức tầm về quốc sách thua kém bất kỳ ai biết trọng nhân tài hiểu giỏi dùng … thì dù đám cam lòng đến cũng thể gì ”
Quả đúng như
Tỷ làm
Còn — cái danh Nhiếp chính vương thật chẳng tác dụng gì
Tỷ bảo: “Thân phận là để ngươi chơi cho vui thôi”
Biên cương chiến sự mang theo đội tinh binh đóng quân gần kinh thành suốt hai năm
Tỷ ngày ngày buông rèm chấp chính vị trí vững như bàn thạch
Kẻ lòng dị nghị — Sở tướng — đã chết những kẻ còn thì theo Sở Dự trấn thủ nơi tái bắc
Ta… còn chuyện gì để làm nữa
Vào một buổi sáng tinh mơ tỷ dặn thay y phục nữ tử
Chúng vốn giống như đúc nhưng giờ đây ai cũng thể phân biệt hai tỷ
Nàng ánh mắt trầm tĩnh thông tuệ minh
Ta đôi mắt sắc lạnh như chim ưng thần sắc kiên định gì lay chuyển
Nàng nên nơi cao đường
Còn nên là con ưng tự do tung hoành nơi thảo nguyên bao la
Trước lúc chia tay tỷ nắm tay nghiêm túc :
“Lăng Vân nay mọi chuyện đã kết thúc tỷ đến để thực hiện lời hứa năm nào”
“Về ngươi cần làm Tướng quân Tiêu cần làm Nhiếp chính vương… chỉ cần làm chính — Tiêu Lăng Vân là ”
“Trời cao biển rộng tùy ngươi chọn lựa”
Ta khẽ nắm tay nàng:
“Nguyện tỷ tỷ từng năm an thường xuyên tương phùng”
Ta rời cung du ngoạn khắp nơi nhiều năm
Nghe tỷ tỷ buông rèm chấp chính tám năm cuối cùng đăng cơ làm Nữ đế khôi phục thân phận nữ nhi vốn là của Nhiếp chính vương cũng là Hộ quốc tướng quân Tiêu Lăng Vân
Tỷ lập học viện dành cho nữ tử cho phép nữ giới bước chân triều đình
Trở thành một truyền kỳ nữ đế trong sử sách
— Hết