Chí Hướng Lăng Vân - Chương 4
11
Khi biết giao trận chiến mới nhất cho Sở Dục chỉ huy đại đường lập tức phun cả ngụm trà ngoài trong mắt đầy vẻ kinh ngạc
“Lăng Vân nhầm đấy chứ
Tên tiểu tử đó là của Sở gia Năm xưa chuyện của nhị thúc chúng ngoài miệng chứ trong lòng ai chẳng hận đến nghiến răng”
“Thế nhưng khổ nỗi… chúng gặp một vị bệ hạ như …”
Đại đường thì thào thất vọng
Ta siết chặt tay khẽ:
“Vậy thì… đổi mà trung thành”
Lần đại đường sốt ruột đến mức bật dậy lập tức đóng kín bộ trướng doanh
“Ngươi điên
Lời thể chơi ”
“Lăng Vân Tiêu gia đời đời trung liệt chẳng thể hủy hoại trong tay thế hệ chúng ”
Ta thẳng đôi mắt của
“Đại đường chúng còn đường lui ”
Ta kể bộ sự tình năm xưa bao gồm cả chuyện cao tăng đoán mệnh
Đại đường hiếm khi im lặng như thế
“Bệ hạ bao giờ ý để Tiêu gia sống sót Chỉ cần dân chúng một ngày còn nghĩ rằng vương triều thể vô vua nhưng thể thiếu Tiêu gia… thì Tiêu gia mãi mãi là cái gai trong mắt ”
“Bệ hạ cho đến biên ải… là định lòng quân là nhổ cỏ tận gốc”
Đại đường vẫn do dự quyết
Trái nhị đường xưa nay trầm lặng hiệu bảo tiếp tục
Lúc tung cú chốt cùng ánh mắt bùng lên đầy hận ý:
“Tỷ tỷ ở trong Đông cung đã nhiều năm phụ thân từng để cho hai tỷ một đội tinh binh ẩn thân quanh vùng Kinh thành”
“Cái chết của phụ thân tỷ tỷ đã điều tra rõ — là do long ỷ gây nên”
“Tiêu gia nắm trong tay ba mươi vạn binh mã một lòng trung thành với triều đình thế mà bệ hạ nghi kỵ đến thế Cớ gì chúng sai khiến”
“Biên cương dân chúng quanh năm sống trong loạn lạc còn Kinh thành tràn ngập rượu thịt ca múa sống phè phỡn an nhàn Hắn dựa mà làm vua”
Nắm tay đại đường siết chặt đôi mắt đỏ dần nghiến răng nghiến lợi:
“Phụ thân chết trận nhị thúc chết trận tổ phụ cũng chết trận Tiêu gia giờ chỉ còn bốn chúng ”
“Vậy mà còn chịu buông tha đúng là ép quá đáng”
Nhị đường để tâm đến chuyện khác hơn:
“Lăng Vân nếu chiến sự nổ … chịu khổ đầu tiên là bách tính”
Ta khẽ cong khóe môi đáp:
“Vậy thì… xem tỷ tỷ tay thế nào”
12
Trong ba năm ở quân doanh đã thu phục lòng trong Tiêu gia quân
Tỷ tỷ ở Đông cung đương nhiên cũng chẳng nhàn rỗi gì
Sở Minh Chương đã sớm thất sủng chỉ dựa thế lực bên ngoại và mối quan hệ với Hoàng hậu để tiếp tục hống hách trong Đông cung
năm thứ hai kể từ khi đến biên ải tỷ tỷ đã hạ sinh long tử
Khi trông thấy trưởng tôn hoàng thất bệ hạ và Thái tử mừng rỡ vô cùng ban thưởng cho tỷ tỷ ít
Lúc Tam hoàng tử bắt đầu sốt ruột
Hắn âm thầm gặp mặt tỷ tỷ
Ánh mắt chan chứa tình cảm kể lể bao năm qua luôn nhớ thương nguôi
Tỷ tỷ rơi lệ nhưng chỉ khẽ : thân bất do kỷ
Trong lúc xúc động nàng từng lỡ lời rằng — nếu Tam hoàng tử trở thành Thái tử thì Tiêu Lăng Vân tất sẽ ủng hộ
Tam hoàng tử vốn đã âm thầm chờ thời trong triều giờ nếu còn vùng lên vị trí sợ rằng chẳng còn đến lượt nữa
Hắn chớp lấy cơ hội cứu trợ thiên tai nhờ đó mà bệ hạ trúng
Bệ hạ mấy năm gần đây thân thể ngày càng suy yếu tính tình cũng sinh lòng nghi kỵ
Hai đứa con trai đối đầu mới là tình cảnh khiến yên tâm nhất
Vì Hoàng đế lạnh nhạt với Thái tử trái ưu ái Tam hoàng tử hơn càng khiến tham vọng của bành trướng
Những ngày Thái tử thất sủng tỷ tỷ ngày ngày an ủi bên cạnh thỉnh thoảng khuyên tạm thời ẩn nhẫn dẫn theo nhi tử đến trò chuyện chuyện nhà với Hoàng đế
Thái tử từ đó trở nên cung kính khiêm nhường hơn nhiều khiến bệ hạ càng thêm hài lòng
Cứ thế thế cục cân bằng kéo dài suốt hai năm chỉ đợi một cơ hội để phá vỡ
Cơ hội … chính là khi Sở Dục dẫn binh chiến thắng trong phe Thái tử dâng tấu xin bệ hạ ban thưởng công lao
Ai cũng biết Sở Dục là ngoại của Thái tử
Quân quyền nếu rơi tay trong tay cũng chẳng khác gì
Tiêu gia xưa nay trung quân còn Sở gia thì sớm chọn phe
Tam hoàng tử lúc lâm triều bèn lên tiếng: nên tạm gác chuyện ban thưởng dù chiến sự nơi biên cương là do con cháu Tiêu gia lập công lớn hơn mà cũng chẳng thấy ai đòi phần thưởng cả
Cuối cùng bệ hạ chấp thuận đề nghị của Tam hoàng tử
Thái tử ghi hận trong lòng cáo bệnh ở lì trong Đông cung mấy ngày liền
Bệ hạ những chẳng lấy làm đau lòng ngược còn ngày càng thân thiết với Tam hoàng tử ý Thái tử biết điều mà sửa sai
Trong tất cả chuyện tỷ tỷ chỉ làm một việc duy nhất
Chính là ngày ngày ở bên Thái tử nhẹ nhàng :
“Không dù gì thì Sở gia và Tiêu gia đều về phía Thái tử Dù quyết định điều gì chúng cũng sẽ ủng hộ ”
Thái tử chợt bừng tỉnh
Có sự ủng hộ của Tể tướng Sở và Hộ quốc tướng quân Hồ Quốc…
Vậy thì còn thiếu thứ gì để đạt điều
13
Ba tháng từ hoàng cung truyền đến tin bệ hạ bạo băng
Thái tử đăng cơ tỷ tỷ Tiêu Ảnh Tuyết trở thành Hoàng hậu
Mọi việc diễn thuận lý thành chương
Chỉ là… Tam hoàng tử nghi ngờ cái chết của Tiên đế điều mờ ám
Thái tử vốn còn nể tình chỉ đày canh lăng
Nào ngờ trong lòng đã sinh sát ý
Tỷ tỷ lập tức lệnh — giết Tam hoàng tử
Tân hoàng nắm tay tỷ tỷ giọng đầy thâm tình:
“Ảnh Tuyết… vẫn luôn biết cách giải ưu cho trẫm”
Tỷ tỷ mỉm đáp:
“Bệ hạ… từ nay sẽ còn phiền muộn nữa”
Cũng chính lúc biên cương biến động
Man tộc bất ngờ đại quy mô tiến công biên giới
Để bảo vệ trăm họ trong thành cùng hai vị đường liều chết tử chiến suốt bảy ngày thương vong hàng vạn mới đổi bình an cho biên ải
Thế nhưng truy sát tận cùng mà chủ động xin gặp vương của thảo nguyên để đàm phán nghị hòa
Một phen thành khẩn tương đãi cuối cùng đồng ý — mười năm xâm phạm biên cảnh hàng năm còn dâng ngựa và vật tư cho triều đình
Lúc bách tính quỳ xuống đồng thanh hô vang danh — Tiêu Lăng Vân
Họ là chiến thần trấn giữ biên cương nhờ Hộ quốc tướng quân biên ải mới yên như hôm nay
Ngay khi bệ hạ hạ chỉ triệu hồi kinh
Nói là Thái tử tròn năm tuổi là cữu cữu nên về sớm để mừng sinh thần
Mọi thứ… như đã sớm an bài
Ta lập tức thu dọn hành lý nào ngờ Sở Dục tìm đến
Từ lần phát hiện lợi dụng từ đó chịu chỉ huy thêm bất kỳ trận đánh nào
Gặp trong doanh trướng cũng chỉ bằng ánh mắt phức tạp
lần … ánh mắt mang theo lo lắng và chần chừ hiếm thấy
Hồi lâu mới cất tiếng hỏi:
“Giờ biên ải đã yên … ngươi định làm gì”
Ta bật :
“Ta nghĩ gì Từ bao giờ đến lượt nghĩ”
“Bệ hạ bảo … thì nơi đó”
Sở Dục trầm mặc
Hắn mân mê vạt áo tựa hồ chẳng biết nên làm gì
Ta giả vờ như sự giằng co trong đáy mắt phá tan bầu khí kỳ quái :
“Ngươi đến chỉ để hỏi chuyện đó thôi ”
Sở Dục đột nhiên lưng giọng nhàn nhạt:
“Ta biết ngươi nam tử đây là tội khi quân Nếu ngươi chịu uống thuốc giả chết từ nay biến mất khỏi kinh thành … thể tha cho ngươi một mạng”
“Nếu hồi kinh… nhất định sẽ tấu bẩm lên bệ hạ—”
Chưa đợi xong đã lật tay rút từ trong áo một lọ thuốc nhướng mày như :
“Thứ … là thuốc giả chết ”
14
Sắc mặt Sở Dục lập tức biến đổi phản ứng luống cuống lắp bắp mở miệng:
“Đó là… là độc dược Nếu ngươi theo sẽ lập tức đầu độc ngươi”
Ta bĩu môi liếc từ đầu đến chân một lượt:
“Chỉ dựa ngươi”
Mặt Sở Dục đỏ bừng lập tức nhào tới định giật lọ thuốc
Ta nghiêng né tránh trực tiếp đổ … nuốt xuống
Sở Dục tái mét vội vàng hét lớn gọi quân y
những xung quanh đã sớm cho lui hết từ làm thể gọi ai tới
Mãi đến khi đổ gục xuống máu tươi trào nơi khóe miệng mới run rẩy đỡ lấy thân thể
“Ngươi… ngươi …”
Ta ghé sát tai khẽ thì thầm:
“Thật đáng tiếc… ngươi là của Sở gia”
“ cũng may… trông ngươi chẳng thông minh gì cho lắm…”
Nói xong phun một ngụm máu tươi bất động còn thở
Chuyện đó liền trở nên đơn giản hơn nhiều
Ta giống hệt phụ thân năm xưa “phát bệnh tim đột ngột” đường hồi kinh
Chỉ hai vị đường đưa thi thể trở về đường còn cố tình trì hoãn nhiều ngày
Sở Dục thì như kẻ mất hồn Sở gia đưa về phủ
Chuyện biết là lọ thuốc vốn dĩ là bệ hạ ban cho Sở gia
Giống hệt lọ mà phụ thân từng uống năm xưa
Bao nhiêu năm trôi qua vẫn là cái trò cũ mèm
Chỉ khác là lần vẻ như Sở Dục chịu cú sốc quá lớn về thì cãi một trận ầm ĩ với nhà
Hắn sớm… nên cũng chẳng trông thấy cảnh nửa đêm “quỷ hồn sống ” từ trong quan tài leo
Ta men theo đường tắt cưỡi tuấn mã Hãn Huyết dẫn theo một đội tinh binh âm thầm tiến về Kinh thành
Tin Hộ quốc tướng quân chiến tử truyền về kinh chấn động thành
Hoàng hậu tin chịu nổi mà thổ huyết tại chỗ Đế hậu đại cãi một trận rơi chiến tranh lạnh
Sở Minh Chương thừa thế mà sủng ái trở đắc ý vênh váo còn xúi con gái đẩy Thái tử ngã xuống ao khiến sốt cao liền hai ngày
Vì Thái tử Hoàng hậu bất đắc dĩ chủ động tìm đến bệ hạ hai tạm thời giảng hòa
Ta xong chỉ cảm thấy… đúng là kịch còn đặc sắc hơn cả mấy quyển thoại bản ngoài phố
Tỷ tỷ thoại bản… thực sự là đáng tiếc
Vì để tránh tai mắt thời gian qua từng liên hệ với nàng
Cho đến hôm cải trang thành cung nữ đổi cả diện mạo lặng lẽ tiến điện Hoàng hậu
Khi khẽ gọi một tiếng “tỷ tỷ” ánh mắt tỷ thoáng qua chút hoảng hốt khó tin ngay đó… là một niềm vui mừng to lớn
Tỷ lập tức cho lui tất cả cung nhân mà ôm chầm lấy
“Lăng Vân nếu ngươi đến… thật sự định thu dọn hậu sự cho ngươi đấy”