Chí Hướng Lăng Vân - Chương 3
8
Rời khỏi Đông cung, ta không quay về phủ.
Chỉ gọi theo tâm phúc, cưỡi ngựa ngày đêm, thẳng tiến biên ải.
Cả đời phụ thân ta chinh chiến sa trường, trấn giữ biên cương.
Mấy vị thúc bá đã sớm bỏ mình nơi chiến trận, chỉ còn lại hai vị đường huynh làm phó tướng, là cánh tay đắc lực của phụ thân.
Ta từng gặp hai vị đường huynh ấy thuở còn nhỏ.
Khi đó bọn họ còn chê ta ẻo lả, ngay cả đứng tấn cũng vất vả vô cùng.
Thấy ta đến, đại đường huynh thở phào một hơi, gương mặt cương nghị lộ vẻ mỏi mệt, nở nụ cười pha trò:
“Bao nhiêu năm không gặp, Lăng Vân cũng lớn thành nam tử hán rồi đấy.”
Hắn vỗ vai ta, rồi giản lược nói tình hình chiến sự hiện tại.
Phụ thân ta đột tử trên đường hồi kinh, khi tin truyền đến, hai vị đường huynh đều đỏ hoe mắt. Nhị đường huynh vì quá kích động mà phân tâm, bị địch nhân bắn trúng tim.
Sau vài phen nguy hiểm mới giữ được mạng.
Mấy ngày nay hai bên đều dưỡng sức, chưa phát binh.
Nay ta đến, vừa hay tiếp quản vị trí ấy.
Đại đường huynh lấy bản đồ ra cùng ta nghiên cứu. Kỳ thực bản đồ này ta đã xem không biết bao nhiêu lần.
Dù phụ thân chưa từng để ta ra trận, nhưng luôn lặng lẽ gọi ta vào thư phòng, nghiền ngẫm từng tấc bản đồ biên cương, cùng ta phân tích chi tiết.
Triều đình vốn giữ kín những cơ mật như thế, nhưng phụ thân lại chẳng hề để tâm đến cái gọi là “quy củ”.
Ông nói, làm gì có chuyện vì mấy thứ quy định chết cứng mà đánh mất mạng sống.
Không ai hay biết, trận phá vây chấn động toàn triều đình hai năm trước – trận chiến nghìn quân đánh phá đại cục ấy, thật ra là ta cười hì hì đưa ra ý kiến với phụ thân.
Lúc đó ánh mắt phụ thân sáng lên:
“Con ta, quả nhiên thông tuệ!”
Ta đè nén chua xót trong lòng.
Phụ thân e là sớm đã lường trước kết cục xấu nhất.
Sau một hồi bàn bạc, tâm trạng bất an của đại đường huynh cũng vơi bớt, mỉm cười nói:
“Không hổ là nhi tử của Hộ Quốc Đại tướng quân, chẳng thua kém phụ thân ngươi chút nào.”
Ta đáp lại bằng một nụ cười:
“Việc cấp bách hiện nay là thu hồi thành trì, để bọn man di biết được uy phong của quân Tiêu gia!”
Tình thế trong kinh chẳng mấy lạc quan, Tiêu gia đang lúc hiểm nguy.
Quân Tiêu gia là do phụ thân ta đích thân huấn luyện. Nếu chẳng phải vì cái chết đột ngột của ông, sao có thể sơ suất đến mức đánh mất thành trì?
Đêm xuống, ta cùng đại đường huynh khao thưởng ba quân, doanh trại náo nhiệt vang trời.
“Chỉ cần ta – Tiêu Lăng Vân – còn sống một ngày, nhất định kế thừa chí phụ thân! Quân Tiêu gia quyết không tan rã! Bảo vệ biên cương, giữ vững thái bình!”
Bao năm ở kinh, ta đã luyện được một thân bản lĩnh.
Giờ chính là lúc để dùng đến rồi.
“Huynh đệ các ngươi, ăn no uống đủ!
Chúng ta đoạt lại thành trì, khải hoàn trở về!”
9
Chiến sự chỉ chực bùng nổ.
Khi trước ta lên đường trước, bỏ Sở Dục lại phía sau. Đến lúc hắn tới nơi, ta đã suất lĩnh binh sĩ đoạt lại một tòa thành.
Tướng sĩ ai nấy mặt mày hồng hào, trại quân nổi lửa, nướng cả đùi dê để mừng chiến thắng. Đại đường huynh vỗ mạnh một cái lên vai ta, cười ha hả:
“Lăng Vân, không ngờ tiểu tử ngươi cũng có bản lĩnh! Mấy chiêu hạ độc thủ y hệt nhị thúc năm xưa!”
Quân y vừa băng bó vết thương cho ta xong, thấy động tác đó của đại đường huynh liền trừng mắt lườm một cái. Ta bật cười thành tiếng, ngẩng đầu lên liền thấy Sở Dục bước vào.
Sắc mặt hắn đen kịt:
“Bệ hạ lệnh ta và ngươi cùng ra trận. Tiêu tướng quân không chỉ không thông báo trước đã hành động, giờ còn thả lỏng như thế, cùng binh sĩ ăn uống linh đình. Còn ra thể thống gì?!”
Sở Dục vừa tới biên ải liền chạy thẳng đến đại doanh của ta. Với thân phận công tử thế gia, hắn vốn chẳng được quân Tiêu gia ưa gì.
Tự nhiên chẳng ai buồn nói cho hắn biết — chúng ta vừa mới đoạt lại thành trì đã mất.
Đại đường huynh nhướng mày, nhìn hắn chẳng khác gì nhìn tên hề nhảy nhót.
Ta suy nghĩ một chút, bèn nói:
“Ngươi lớn rồi, nhưng vẫn đáng ghét như lúc nhỏ.”
Sắc mặt Sở Dục liền biến, định tiến lên tranh luận.
May mà đại đường huynh cười tủm tỉm kéo hắn đi, lúc đi còn nháy mắt với ta một cái.
Hắn giải thích rõ tình hình cho Sở Dục, lại sắp xếp hắn vào một chức vụ rảnh rỗi không quan trọng, rồi mới quay về.
Nhị đường huynh thương thế đã khá hơn nhiều, cũng ra ngoài chung vui với mọi người.
Tiếng cười nói ồn ào vang khắp trại, ta ngẩng đầu nhìn bầu trời sao dày đặc, không khỏi thầm nghĩ: lúc này tỷ tỷ đang ở nơi nào, đang làm gì?
Còn nương, có được bình an không?
Ta thắng trận rồi… bọn họ hẳn không bị bắt nạt nữa chứ?
Từ kinh thành truyền đến tin tức: khi tin ta thắng trận truyền về, Sở Minh Chương kinh hoảng đến nỗi sảy thai ngay tại chỗ.
Tỷ tỷ đứng ngoài điện nàng ta mà khóc đến ngất, miệng không ngừng hỏi:
“Sở Minh Chương chẳng lẽ không chịu nổi khi ta thắng trận? Không chịu nổi cảnh biên cương yên ổn?”
Sở Minh Chương tức giận, lời lẽ ngày càng vô lễ, khiến Thái tử chán ghét.
Hắn liền lạnh nhạt với nàng ta.
Tỷ tỷ vì biến cố trong nhà, không còn vẻ ngạo nghễ xa cách thường ngày, trở nên dịu dàng, dè dặt.
Thái tử mấy hôm liền đều nghỉ lại chỗ tỷ tỷ, thứ gì tốt cũng sai người đưa đến điện nàng.
Vài tháng qua, sắc mặt tỷ tỷ còn hồng hào hơn lúc ở nhà.
Phụ thân mất trận, tỷ tỷ sảy thai, ta thì xuất chinh.
Còn nương… dường như chỉ qua một đêm đã già đi rất nhiều.
Nhưng từ lúc biết tin ta thắng trận, người lại bắt đầu ra ngoài, qua lại với các phu nhân thế gia.
Ta biết, lúc này người đang âm thầm mở đường cho ta và tỷ tỷ.
Chúng ta không ham quyền đoạt lợi, nhưng từng người một, đều đang cố gắng vì sự tồn vong của Tiêu gia.
Cùng nhau giữ lấy một bí mật… mà ai nấy đều đã ngầm hiểu trong lòng.
10
Ta ở lại biên ải suốt ba năm trời.
Liên tiếp ba năm, ngày nào dây thần kinh trong ta cũng căng như dây đàn. Từ kẻ liên tục bị thương, đến giờ đã có thể nắm rõ từng tấc đất nơi biên cương, như phụ thân ta năm xưa.
Chỉ là trên thân… chẳng còn chỗ nào lành lặn.
Ba ngày trước, trong một trận đại chiến, ta bị thương nơi tim. Cũng may nhờ Sở Dục liều mạng cõng ta trở về đại doanh, mới vớt được một mạng.
Lúc quân y tới khám, sắc mặt tái xanh.
Lần nữa mở mắt, đại đường huynh há miệng định nói gì, nhưng lại không biết mở lời thế nào.
Nhị đường huynh đứng bên cạnh, hai người mắt đỏ hoe như mắt thỏ.
Ta cúi đầu nhìn qua, cũng đại khái hiểu được tình hình.
Ta đùa giỡn mở miệng:
“May mà chưa chết, không thì hai vị phó tướng này khóc mù mắt, Tiêu gia quân thật là lỗ to rồi!”
Đại đường huynh bị câu ấy nghẹn họng, vung tay to như cái quạt bổ về phía ta. Hắn thường hay vỗ vai ta như thế, mỗi lần vỗ đều đau như bị vả bằng móng gấu.
Ta đã chuẩn bị tinh thần chịu một chưởng ấy, nhưng bàn tay kia lại đặt xuống đỉnh đầu, theo sau là một tiếng thở dài nặng nề.
“Lăng Vân, sao ngươi không sớm nói với các huynh?”
“Tiêu gia dù có suy bại, cũng vẫn còn bọn huynh ở đây gánh vác. Con gái thì đã sao chứ? Nghĩ nhiều như thế làm gì?”
“Ngươi, cùng với Ảnh Tuyết, đều là muội muội của bọn huynh.”
Ta muốn nói vài lời, để các đường huynh đừng lo lắng nữa.
Nhưng lời chưa kịp ra miệng, nước mắt đã lặng lẽ rơi xuống.
Phụ thân ta – Tiêu Diễn – cả đời trung quân ái quốc, rốt cuộc lại chết thảm giữa đường.
Để lại nương, tỷ tỷ, và một ta là nam đinh duy nhất của phủ.
Phía sau chúng ta, vốn chẳng còn ai chống lưng.
Mãi đến hôm nay, lần đầu tiên ta nhận ra — phía sau chúng ta, vẫn có người.
Khối đá đè nặng trong lòng suốt ba năm rốt cuộc cũng được buông xuống.
Ta lại bắt đầu bận rộn, trên mặt cũng thường trực nụ cười nhiều hơn trước.
Trái lại, Sở Dục có vẻ khác thường, dường như cố ý tránh mặt ta.
Hôm đó hắn vào trướng, tay chân luống cuống đặt xuống một bình thuốc trị sẹo, rồi quay đầu toan rời đi.
Ta cả kinh, lập tức gọi hắn lại, khàn giọng quát:
“Ngươi làm gì vậy? Cố ý đến sỉ nhục ta sao?”
“Thân thể bản tướng đầy vết thương, đó là quân công chân chính! Còn đem mấy thứ bôi trét của đàn bà con gái đến, coi chừng ta hồi kinh sẽ dâng tấu vạch tội ngươi trước mặt bệ hạ!”
Sở Dục khựng lại, cười lạnh:
“Oh?
Thế thì cho phép ta hỏi trước bệ hạ một câu: Người phái ta đến biên ải làm quân sư, sao mà trận lớn trận nhỏ ta đều chỉ được ngồi nghe góp chuyện thế?”
Ta xoa cằm, cười tủm tỉm vẫy tay với hắn:
“Ai nói quân sư Sở chỉ được ngồi góp chuyện?”
“Chẳng phải cơ hội đến rồi đấy sao?”