Chị Đây Không Cần, Xin Anh Tránh Ra - Chương 3
17
Người đàn ông khựng đó tự giễu
“Sở Nại Sở Nại chúng đối đầu bấy lâu nay ít nhất cô cũng nên nhớ mặt chứ
Để giới thiệu là Ôn Minh Trạch”
“Là ”
Cái tên Ôn Minh Trạch quen thuộc bởi vì là đối thủ đội trời chung của Cố Thành
Lần đầu tiên biết đến cái tên Ôn Minh Trạch là do Cố Thành than phiền với rằng hồi đại học rõ ràng là đầu khoa nhưng chuyện gì cũng rơi tay Ôn Minh Trạch – kẻ còn chẳng lọt nổi top 10
Sau hai cùng làm việc tại một viện thiết kế lớn
ở viện thiết kế các bậc tiền bối thiên vị Ôn Minh Trạch hơn
Sau đó viện thiết kế tách thành lập công ty con “Văn phòng Thiết kế Kiến trúc Ý Cảnh” rõ ràng Cố Thành lý lịch hơn nhưng viện thiết kế để Ôn Minh Trạch đến đó làm phụ trách
Cố Thành cam tâm lên án đây là bắt nạt nơi công sở lúc mới tìm đến cùng thành lập studio – Vô Cảnh
Tất nhiên đó đều là những gì Cố Thành tự
Vì chuyện mà còn đánh giá cao cho rằng khí phách
Vì lĩnh vực kinh doanh của Vô Cảnh trùng lặp nhiều với Ý Cảnh nên Cố Thành luôn coi Ôn Minh Trạch là đối thủ cạnh tranh lớn nhất
Để chiến thắng Ôn Minh Trạch cứ hễ dự án Cố Thành liền ép dốc bộ sức lực và sáng tạo để làm phương án thiết kế vì thường xuyên chỉ ngủ hai ba tiếng mỗi ngày
Nhân sự dự án đủ bèn tự khảo sát thực tế
Có lần khảo sát trượt chân ngã xuống sông ở vùng ngoại ô hoang vắng giữa mùa đông lạnh giá dòng nước lạnh thấu xương nhấn chìm cố gắng hết sức mới bò lên bờ
Tôi run rẩy mò mẫm xe gọi điện thoại cho Cố Thành đến đón
Đó là lần đầu tiên cảm thấy bất lực và sợ hãi như
Thế nhưng :
“Sở Nại dự án đang đến hồi gay cấn thể rời em cố gắng lên một chút ”
18
Từ đó về dù ốm đau viện cũng bao giờ tỏ yếu đuối mặt Cố Thành nữa
Giờ nghĩ bản thân đã mạnh mẽ như còn cần làm gì nữa
Chỉ trách lúc gặp Cố Thành đang ở trong thời gian yếu đuối nhất nên chỉ cần một chút dịu dàng cũng thể khiến chết mê chết mệt suốt bao nhiêu năm như
Lúc đó bố mẹ vì từ quê lên thành phố mừng sinh nhật nên xe đã gặp tai nạn đường cao tốc
Cả hai đều qua đời tại chỗ
Tôi thậm chí còn gặp mặt họ lần cuối
Tôi ép bản thân kìm nén nỗi đau lo liệu chu hậu sự cho bố mẹ
Lấp đầy thời gian bằng công việc và học tập cho phép bản thân nghĩ đến việc từ nay về chỉ còn một
Thời gian cứ thế trôi qua hơn nửa năm cứ ngỡ vết thương lòng đã lành lặn
khi ngang qua tiệm bánh thấy chiếc bánh giống hệt chiếc bánh mà bố mẹ đã chọn cho suy sụp
Tôi bệt xuống đất nức nở như một đứa trẻ bỏ rơi
Trước đây còn bố mẹ an ủi nhưng bây giờ thể lau nước mắt cho cũng còn nữa
Và Cố Thành đã xuất hiện lúc chậm rãi xổm xuống mặt kiên nhẫn đưa cho từng tờ khăn giấy
Chờ trút hết nỗi lòng mới nhẹ giọng an ủi: “Không mọi chuyện sẽ thôi”
Sau đó gặp Cố Thành vài lần vẫn dịu dàng và kiên nhẫn như
Ít nhất là trong hai năm đầu tiên bên chúng đã nhiều kỷ niệm
Cho đến khi chúng trở thành đối tác cùng thành lập studio thì dường như điều gì đó bắt đầu thay đổi
19
“Chào Ôn vui gặp cảm ơn đã giúp đỡ ” Tôi lịch sự chìa tay bắt tay
Ôn Minh Trạch hiền hòa: “Cô Sở gặp cô quả thực dễ dàng”
Người đấu thầu dự án thường là Cố Thành còn vì quá mệt mỏi khi thành phương án thiết kế nên thường sẽ nghỉ ngơi luân phiên với các thành viên khác khi phương án chốt
Vì ít khi cơ hội xuất hiện mặt khác và gặp gỡ các đồng nghiệp khác
“Hôm nay Anh Ôn đến đây chỉ là để tặng hoa cho thôi chứ”
Ôn Minh Trạch trả lời câu hỏi của chậm rãi bước đến bên cạnh chống một tay lên giường bệnh cúi mắt buông lời cám dỗ: “Sở Nại là cô thử đến với xem ”
“Bị Cố Thành đá chọn đến với lòng tự tôn của cần thỏa mãn đến thế ”
“Sao cô biết là thật lòng”
“Anh thật lòng thì nhất định chấp nhận ”
“Chẳng lẽ cô trả thù Cố Thành”
“Muốn nhưng hàng ngàn cách để trả thù còn cái cách tìm một đàn ông khác để chọc tức căn bản trong phạm vi cân nhắc của là như thế nào chắc cũng biết thích tự giải quyết mọi chuyện”
Ôn Minh Trạch vẻ như ngờ như
Một lúc lâu mới khẽ thở dài: “Là đánh giá thấp cô ”
Nói xong Ôn Minh Trạch định rời
Lần chủ động lên tiếng gọi : “Ngài Ôn tuy hứng thú yêu đương với nhưng… hứng thú với công việc trong tay ”
Ôn Minh Trạch chút kinh ngạc đầu
“Ý Cảnh cần ”
“Sao cô biết Ý Cảnh sẽ nhận cô”
“Bởi vì phương án thiết kế của đã cướp mất của các ba dự án”
Ôn Minh Trạch bật lần là nụ chân thành bước nhanh đến bên giường bệnh của chìa tay bắt tay : “Cô Sở hợp tác vui vẻ chờ cô về nước nhận chức”
20
Vì phẫu thuật ruột thừa cấp tính nên đành dời lịch về nước
Trong thời gian ủy thác cho luật sư Chu giúp làm thủ tục nghỉ việc
Cố Thành thay phiên đổi mấy số điện thoại gọi cho nhưng đều chặn hết
Cuối cùng báo cảnh sát ép cảnh sát gọi điện thoại cho yêu cầu chuyện rõ ràng với
“Sở Nại em dám nghỉ việc Anh đồng ý” Cố Thành còn đợi cảnh sát hết câu đã giật lấy điện thoại hét lên
“Cố Thành quên là cổ đông của studio nhân viên cấp của làm gì cần sự đồng ý của ”
“Dù là cổ đông cũng thể tự ý nghỉ việc như …”
“Có luật nào quy định như ”
Cố Thành chặn họng đến mức nên lời mãi một lúc mới ấp úng :
“Trong quy định nghỉ việc của studio ghi rõ nhân viên nộp đơn xin nghỉ việc một tháng”
“Nội quy công ty hiệu lực pháp lý”
“Em nhất định Tại Anh đối xử với em còn đủ Dự án lớn nào của studio cũng giao cho em phụ trách”
Nghe Cố Thành xong cuối cùng cũng nhịn
Thì con thể vô liêm sỉ đến mức
“Tại biết Anh thể bỏ rơi ngay tại lễ đường để chạy theo khác ai biết ngày nào đó ôm tiền của studio chạy trốn đá đường ”
“Anh…”
Tôi cho Cố Thành cơ hội giải thích trực tiếp cắt ngang lời : “Còn về chuyện các dự án lớn của studio giao cho phụ trách mà là chỉ mới thể phụ trách bởi vì là một kẻ hèn nhát
Anh sợ bản thân phụ trách sẽ thất bại dám thua nên mới dồn hết áp lực lên thành công là do lãnh đạo phương pháp thất bại là do năng lực của hạn nhưng Cố Thành – năng lực hạn chế là
Đừng tự dát vàng lên mặt nữa đối xử với khinh”
“Em”
“Còn hỏi tại nhất định ở để giúp các thăng tiến Tôi Bồ Tát”
“Sở Nại em đừng quá đáng”
“Mau ký đơn ly hôn nếu sẽ cho thấy thế nào mới gọi là quá đáng Ngài Cố cũng để khác biết tình hình tài chính thực sự của studio khi chúng chia tay chứ”
Nói xong trực tiếp cúp máy
Tôi biết cuộc hôn nhân Cố Thành ly hôn cũng ly hôn
21
Tôi ngờ rằng đầu tiên gặp khi về nước Cố Thành mà là Tô Dung Dung
Rõ ràng đã chặn cô mọi mặt trận mà cô vẫn thể tìm đến
Cô hẹn gặp mặt ở lầu bệnh viện câu đầu tiên khi gặp là:
“Tôi mang thai con của Cố Thành”
Từ ngày tổ chức đám cưới đến nay cũng chỉ mới hơn hai mươi ngày Cố Thành miệng thì kết hôn nhưng sớm lăn giường với Tiểu Thanh Mai của thật sự là ghê tởm đến mức thể ghê tởm hơn
“Vậy Chúc mừng nhé cần đặt lịch hẹn với khoa hậu môn cho hai ”
“Cái… cái gì” Tô Dung Dung hiểu
Tôi lạnh một tiếng: “Tra nam tiện nữ đồ lòng lang sói sinh con nhớ kiểm tra xem hậu môn đấy”
“Cô” Tô Dung Dung tức giận đến mức mặt mày đỏ bừng
“Tự tìm đến để mắng chửi mà cũng chuẩn tâm lý còn mong cư xử lịch sự với cô Cô là loại gì mà tự trọng đến thế”
Ngực Tô Dung Dung phập phồng dữ dội nhưng tìm lời nào để phản bác
Cuối cùng cô chỉ thể nghiến răng nghiến lợi : “Dù cô tin bao giờ chen chân cuộc hôn nhân của hai ”
“Chẳng lẽ cô còn chờ đến khi chết để nuôi con cho hai Tôi cứ tưởng cô chỉ là tự trọng hóa là tâm địa độc ác”
“Sở Nại Có cô cho rằng bản thân giỏi giang Giỏi giang như tại giữ nổi một đàn ông”
“Đồ mới đáng để giữ còn thứ giữ đều là rác rưởi bố thí cho cô đấy”
“Cô…”
“Tô Dung Dung tuy biết rốt cuộc cô tìm để làm gì nhưng khi thấy cô thể khẳng định cô thật sự đáng thương”
“Tôi đáng thương Tôi gì đáng thương Bây giờ Cố Thành yêu thương tha thiết cũng sẽ yêu thương con của chúng dù chết trong lòng cũng mãi mãi ”
“Cô hỏi bác sĩ Muốn sinh đứa bé cô trả giá bằng cái gì”
Sắc mặt Tô Dung Dung bỗng chốc tái nhợt hiển nhiên cô biết đứa bé thể khiến cho sinh mạng vốn dĩ đã chẳng còn bao lâu của cô càng ngắn ngủi hơn
“Cô luôn miệng Cố Thành yêu cô nếu thật sự yêu cô thì sẽ để cô mang thai cho dù cô quyết định phá bỏ sinh đứa bé chịu khổ cũng chỉ cô mà thôi Sự yêu thương nhớ nhung của đáng giá bao nhiêu tiền”
“Cô hiểu”
“ là hiểu dùng đàn ông và con cái mới thể khẳng định giá trị của bản thân rốt cuộc cô xem thường bản thân đến mức nào
Thay vì tin tưởng đàn ông chi bằng tranh thủ lúc còn sống mua cho con một cái bảo hiểm nhân thọ bởi vì… ai biết phụ nữ nào khác ngủ với yêu của cô đánh đập đứa con bảo bối của cô ”
Khi rời khỏi bệnh viện Tô Dung Dung vẫn thất thần ghế dài lầu bệnh viện hồi lâu vẫn hồn
Nói thật rốt cuộc Tô Dung Dung tìm để làm gì
Thôi quan trọng nữa
Cũng cảm ơn cô mới đúng
Không lâu khi rời khỏi bệnh viện tấm bằng khen mà đặt đã gửi đến
Trên nền vải nhung đỏ rực dòng chữ vàng nổi bật: “Cảm ơn cô Tô Dung Dung đã xả thân cứu dũng cảm thu phục tra nam”
Chủ tiệm còn tâm lý treo thêm một băng rôn cổng bệnh viện là tặng kèm cho