Cha Đã Muộn Mất Rồi - Chương 4
20
“Mẹ gả cho cha con” Tôi sốt ruột : “Ông Ông với mẹ còn hại ch//ết còn đánh ch//ết Đào Tử cô cô Ông còn đánh mẹ đánh cả con nữa”
“Ơ con bé nhăng cuội gì thế” Đào Tử cô cô cau mày: “Biểu thiếu gia với tiểu thư nhà lắm gì mà đánh với ch//ết ở đây chứ Con bé chúng bụng hỏi cha mẹ ngươi ở ngươi đây ăn quàng xiên gì thế Tiểu thư sắp thành thân với biểu thiếu gia ”
Bất kể bọn họ đều tin
Điều đáng sợ hơn là tuy ngược về quá khứ nhưng quá khứ giống với quá khứ từ chỗ Đào Tử cô cô và mẹ
Hiện giờ mẹ vốn hề tới núi Phạm Tịnh Sức khỏe nhưng luôn tĩnh dưỡng ở nhà
Vả bọn họ còn cha đối xử với mẹ lắm Ông thường xuyên tới thăm mẹ tặng bà mấy món đồ chơi nhỏ tình cảm giữa hai
Tôi gấp quá tới lui: “Hai xin tin con ông thực sự phụ nữ khác ngoài ả tên là Tuyết Nương Tuyết Nương còn vu oan mẹ chính là mẹ là đã hại ả sinh non…”
“Em họ”
Một giọng nam cắt ngang lời
Tôi đầu thấy cha đang sốt ruột bước tới Khi thấy ông sửng sốt mặt
“Cha” Tôi gọi ông : “Ông hại mẹ còn đủ thảm Ông còn cưới mẹ nữa Tôi sẽ gi//ết ông Sư phụ của mẹ cũng sẽ gi//ết cả nhà ông”
Sắc mặt cha lập tức tái nhưng chỉ chớp mắt ông tỏ ngơ ngác: “Tiểu cô nương ngươi nhận nhầm ”
Ông đang dối Ông nhớ chuyện đời
Vậy Tuyết Nương của ông
tin tin bọn họ cũng coi là một con nhóc lừa đảo hiểu chuyện
Cha dịu dàng với mẹ : “Đi thôi đặt cho em một bộ trang sức lắm chắc chắn em sẽ thích”
“Sao ông dối Sao ông lừa gạt khác” Tôi òa : “Mẹ mẹ đừng gả cho ông Hu hu hu Ông Mẹ ơi mẹ chuyện mẹ hối hận nhất chính là gả cho ông mà Mẹ đừng gả cho ông Mẹ và Đào Tử cô cô đều ông hại ch//ết mà”
Tôi Đào Tử cô cô che miệng bế
Mẹ thì ngạc nhiên mày khẽ nhíu
21
“Bé thật sự dối chứ” Đào Tử cô cô chống nạnh mặt
Bốn phía xung quanh chúng ai thề thốt: “Con dối Đào Tử cô cô con thật sự tới từ tương lai cô cô thích làm bánh hoa quế nhất mẹ con thích ăn cà rốt Chu gia …”
Tôi tất cả những của Chu gia và Khương gia một lượt còn nhắc tới mấy thói quen của bọn họ
Đào Tử cô cô thì thầm: “Ta cũng thấy biểu thiếu gia phần kỳ quặc Từ khi từ Giang Nam về là ít thư cho tiểu thư thi thoảng cũng thấy tin từ hôn quãng thời gian đột nhiên biểu thiếu gia đối xử với tiểu thư lắm…”
“Ngày đó gì đặc biệt ạ”
“Sấm sét to lắm như đánh thủng cả trời đất vô cùng đáng sợ Mưa to như trút hạ xuống ba ngày ba đêm nhưng trong thành hề ngập lụt Tóm đủ mọi quái tượng xảy Sau đó biểu thiếu gia đột nhiên với tiểu thư một ngày một đêm trong mưa chỉ để gặp tiểu thư tất cả mọi quá thương yêu tiểu thư”
“Lừa đảo” Tôi tức giận mắng: “Chắc chắn ông biết những chuyện xảy trong tương lai Đào Tử cô cô xin cô cô đừng tin ông cô cô ông tung một cước đá ch//ết ông vì Tuyết Nương mà đánh mẹ con khiến mẹ con tự s//át”
Cuối cùng Đào Tử cô cô quyết định dẫn về Khương gia chờ tới tối chuyện
22
Buổi tối hai bọn họ ăn ngấu nghiến
Đào Tử cô cô với mẹ : “Tiểu thư tiểu cô nương đúng là trông giống tới sáu phần đó”
Mẹ dịu dàng hỏi: “Có con đã chịu nhiều đau khổ ”
Tôi lập tức rơi nước mắt nhào lòng bà: “ còn khổ nhiều hơn con”
Mẹ tìm cha bà : “Con cũng là họ tới từ tương lai ngày mai là hội ngắm hoa của Thẩm phủ sẽ tới Con tìm cơ hội dẫn tới bên phía núi giả Bên đó và Đào Tử núp ở một góc nếu lời con là thật chắc chắn sẽ lộ sơ hở ”
Tôi lau nước mắt: “Người tin con ư”
Sắc mặt mẹ nặng nề: “Ta luôn cảm thấy quên chuyện và quan trọng mà những chuyện xảy dạo gần đây quá kỳ dị khi con những chuyện cảm thấy sợ hãi mà trái như tảng đá đè nặng trong lòng tan biến cảm giác như kiểu hóa là Tra cho rõ chút cũng ”
Ngày hôm mẹ nhờ Thẩm tiểu thư đưa tới Thẩm phủ Tôi núp trong chỗ tối thấy cha thì giơ tay vẫy ông
Ông thấy bèn xung quanh một lượt đuổi theo
“Đứng Chi Chi”
23
“Cuối cùng ông cũng chịu thừa nhận là ông biết chuyện xảy trong tương lai Tại ông vẫn còn hại mẹ ”
Tôi biết mẹ và Đào Tử cô cô đang núp trong núi giả nhưng mẹ với là nay bà bệnh nên đến hội ngắm hoa
Cha với ánh mắt dịu xuống ông mặt giọng chua chát: “Chi Chi xin con… Cha vốn ma xui quỷ khiến… Cha biết tất cả mọi chuyện đều liên quan tới mẹ con cũng biết mẹ con hãm hại… Con thể tha thứ cho cha ”
Tôi chỉ phỉ nhổ ông một ngụm nước bọt nhưng biết thể cắt ngang
“Sau ông còn hại ch//ết mẹ nữa Rõ ràng ông đã ở với Tuyết Nương thế thì ông đừng quấy rầy mẹ nữa”
“Cha sẽ phụ bạc mẹ con nữa từ nhỏ cha mẹ lớn lên cùng cha vốn ma quỷ dụ dỗ nên mới trúng quỷ kế của Tuyết Nương cha yêu thương thật sự cha để ý thật sự là mẹ con”
Trên mặt ông xuất hiện vẻ mặt trông giống hối hận: “Thật lần đó cha tới thăm mẹ con khi đó nàng và sư phụ nàng … thân thiết với trong lòng cha ghen tị khi đó Tuyết Nương xuất hiện đúng lúc cho nên cha…”
Ông : “Con gái ạ chuyện lớn con hiểu nhưng cha thật sự biết sai cha thề lần cơ hội tái sinh chắc chắn là ông trời thấu tỏ sự hối hận của cha nên mới cho cha một cơ hội cha chắc chắn sẽ đối xử với mẹ con Con tin cha Con gái cha biết kiếp cha làm trách nhiệm của một phu quân lẫn một phụ thân thua thiệt mẹ con hai quá nhiều lần cha nhất định sẽ làm một phu quân một phụ thân ”
Ông giơ tay định vuốt ve nhưng nhổ nước bọt lên mặt ông : “Ông dám hại mẹ sẽ gọi sư phụ của mẹ đến gi//ết sạch của Chu gia còn cả của Khương gia nữa Chắc ông quên chứ khi ông ch//ết bộ của Chu gia đều sư phụ của mẹ gi//ết hết ”
Sắc mặt ông tái : “Không con phát hiện ư Ở thế giới mẹ con sư phụ…”
“Vậy sẽ giết sạch của Chu gia”
Ông ôm cổ : “Con gái ạ lúc là phụ thân đúng phụ thân sẽ bồi thường cho con Ta thề thề đấy”
Nước mắt của ông nhỏ lên nhưng hung hăng cắn thật mạnh lên bả vai ông đẩy ông chạy tới chỗ mẹ
24
Mẹ ôm nước mắt hoen vành mi cứ thế cha
Cha đầu thấy mẹ thì lập tức hốt hoảng: “Em họ…”
Tôi vội : “Mẹ mẹ đừng để ông lừa Ông vốn dùng cái vẻ mặt như bây giờ với Tuyết Nương coi mẹ là chướng ngại vật đánh ch//ết Đào Tử cô cô hại ch//ết mẹ đánh con”
“Em giải thích thật sự…”
“Mẹ” Tôi hét lên một tiếng bởi mẹ đã ngất
Khi mẹ tỉnh dậy bà ôm lấy và Đào Tử cô cô gào
Khóc xong bà tỏ như việc gì cũng chẳng đề cập tới chuyện từ hôn
Cha tới thăm mẹ Mẹ cãi với ông ý mẹ là trách ông lén lút đứa con gái riêng là lưng bà
Tôi hiểu bà lắm gấp sức kể cho mẹ biết cha xa nhường nào nhưng gặp ai là bà đều tinh thần rối loạn
Bà vẫn chấp nhận chuyện cha một cô con gái thậm chí là con khi bà còn gả tới tất cả mọi đều bà hiền lương thục đức
Buổi tối lúc ngủ tức giận hỏi bà: “Sao mẹ tin tưởng con”
Bà và Đào Tử cô cô đang thêu thùa may vá trong tay là bộ y phục cũ rách
Nghe bà để ý tới chỉ tiếp tục vùi đầu may may vá vá
“Sao may ngân phiếu và trang sức trong quần áo”
“Suỵt”
25
Ngày hôm là đại thọ bốn mươi của bà nội
Tôi kể những lời bà nội khi mẹ ch//ết cho mẹ mẹ mặt đổi sắc
Mẹ dẫn tới chúc thọ bà nội Bà nội như bông hoa cải cũng từ ái với mẹ
Bà sờ mặt nhưng phỉ nhổ: “Lão yêu bà Bà ch//ết ”
Bà nội sầm mặt xuống
Mẹ bịt miệng kéo áy náy với bà nội
Cha bên răn dạy : “Không vô lễ”
Sau đó ông cầm bánh ngọt tới dỗ dành lập tức gạt tay ông : “Dối trá Giả mù sa mưa”
Khách tới chúc thọ đều là kẻ giáo dưỡng mẹ tới làm mẹ kế thì sẽ tha hồ chịu đựng
Cha thì cứ xoay quanh mẹ sợ bà nóng sợ bà lạnh sợ bà đói như thể bỏ đói chúng ba ngày ông
Mẹ một lát đầu óc váng vất cha tự đưa bà về phòng cho khách nghỉ ngơi còn đuổi tất cả hầu hạ
Sau khi cha Đào Tử ngó bên ngoài về với mẹ: “Không ai”
Mẹ ôm lấy : “Vậy thôi”
“Được” Đào Tử cô cô đốt chăn của phòng cho khách đảm bảo thể cháy mới vội vã cùng mẹ rời theo cửa
Nhà cửa Chu gia thiêu hủy quá nửa