Cha Đã Muộn Mất Rồi - Chương 3
14
Tôi mặc kệ mẹ lôi kéo mà sợ hãi bước sang bên đó
Rồi ngay đó nhanh chóng vung bột vôi trong tay lên mắt Tuyết Nương
Đây vốn là thứ mà Đào Tử cô cô bảo đừng đụng bởi nó thể gây tổn thương cho đôi mắt sẽ thành kẻ mù
Tuyết Nương đau đớn rít gào cha tới nữa
Lần bàn tay của ông đã đánh thẳng lên mặt
Đầu váng vất ù ù
Tôi khi lấy chút tỉnh táo chỉ thù hận trừng mắt với ông
Tuyết Nương mù
Người của Chu gia coi và mẹ là mối họa lớn nên khóa nhốt mẹ con ở trong Lãnh Trúc uyển
Và cho đồ ăn
Sau khi ăn hết đồ ăn ở trong phòng bếp mẹ với : “Sư phụ sẽ nhanh chóng tới cứu chúng thôi cố gắng kiên trì thêm”
kẻ tới sư phụ của mẹ là cha
Ông kéo mẹ phòng ngủ
Tôi thấy tiếng mẹ
Tôi trói cả tay chân ném phòng
Mãi thật lâu ông mới tới cởi trói cho
Tôi : “Tôi sẽ gi//ết ông”
Ông giơ tay cho một cái tát
Khóe miệng be bét m//áu
Mẹ quần áo xốc xếch trông như đã ch//ết
Bà ôm lấy gào
Ngày hôm khi tỉnh dậy mẹ đã đoạn khí
15
Hẳn là nửa đêm bà ôm về phòng
Trong phòng của bà bên giường đặt một chậu đón lấy m//áu chảy từ cổ tay bà Một chậu to đủ để soi cả mặt còn cả nước mắt treo mặt nữa chứ
Bà mặc y phục màu trắng mà Đào Tử cô cô hai thường mặc lúc ở núi Phạm Tịnh an tường giường
Thậm chí bà còn trang điểm cho Bà gầy tiều tụy nhưng thoa phấn son nên trông khí sắc cũng hơn đôi chút
Bà để một bức thư cho
Chữ là do bà dạy nên nhận nhiều từ
Bà : “Chi Chi cái ch//ết đau đớn đôi khi sống mới Xin hãy tha thứ cho sự ích kỷ của mẹ mẹ quá đau khổ hãy nhớ kỹ những gì mẹ đã với con”
Tôi cầm tay bà để bà vuốt ve mặt trong ngực bà hệt như bà thường ôm
Tôi biết bà khó chịu
Bà ch//ết mặt là vẻ bình thản an tường
Tôi ở với mẹ ba ngày
Có lúc một thềm đá trong sân gốc hạnh hoa khổng lồ Dưới tán cây hạnh hoa vẫn còn chiếc đu dây thi thoảng mẹ và Đào Tử cô cô đó cực kỳ vui vẻ
Tới ngày thứ ba cha dẫn một tới
Khoảnh khắc thấy mới biết quang phong tễ nguyệt mà mẹ là ý gì
Ngài mặc y phục màu trắng giống đồ mẹ mặc
Bồng bềnh trông hệt như thần tiên hạ phàm mà vẻ ngoài của ngài cũng
Trên mặt ngài là sự mệt mỏi do đường dài quầng mắt đã thâm quầng
Ngài chính là sư phụ của mẹ nhỉ
ngài tới quá muộn
Cha cau mày hỏi: “Mẹ ngươi ”
Trên ông còn vương mùi son phấn của Tuyết Nương
“Mẹ ch//ết từ ba ngày ” Tôi chỉ phòng của mẹ cho ông biết mà mặt đổi sắc
16
Cha phát điên
Ông di hài của mẹ lẩm bẩm: “Sao thể Sao thể như Sao thị ch//ết như thế”
Tôi để ý ông mà chỉ nam tử sắc mặt trắng bệnh với ngài : “Người tới muộn ”
Môi ngài khẽ giật nhưng nên lời nước mắt đã tuôn rơi
Người của Chu gia đều tới đây hết
Tuyết Nương dìu bà nội tới như chân thành lắm
Mắt ả giờ chỉ mọi thứ mờ nhòe ả sang đôi mắt rơi lệ nhưng miệng mỉm
Ả dùng khẩu hình cho biết ả sẽ gi//ết khoét lấy đôi mắt
Ông nội lắc đầu thở dài: “Con bé Mục vi chuyện cỏn con như nghĩ thoáng chứ”
Bà nội thì trách cứ: “Nhà ch//ết xui cỡ nào Sau khác nhà chúng thế nào đây”
Cha thì lẩm bẩm: “Không thị dùng mọi chiêu trò để gả cho ư Sao ch//ết ”
“Ai cho ngươi là nàng dùng mọi chiêu trò để gả cho ngươi”
Sư phụ của mẹ phủ lên mặt bà một chiếc khăn tay màu trắng trìu mến vuốt ve mặt bà nhẹ giọng thì thầm bên tai bà: “Vậy sẽ báo thù cho nàng”
17
“Ngươi là ai” Bà nội tức giận : “Chẳng lẽ nhân ngãi của Khương Mục Vi ở ngoài Hừ nếu thị đã bất trung như thế nhà sẽ bỏ thị như thị coi là nhà nữa chết cũng liên quan tới nhà chúng ”
Sư phụ bật ban đầu là khẽ thôi nhưng đó là to sang sảng
Ngài đủ mới : “Tại hạ chính là sư phụ của đồ nhi vô dụng họ Cao tên Trạm”
Ông nội biến sắc mặt run rẩy hỏi: “Chính là chính là…”
“Gia phụ từng là đại tướng quân Cao Thạch của bản triều”
Ông nội như còn gì đó nhưng sư phụ của mẹ đã giơ tay hiệu dừng sang hỏi : “Chu gia còn ai với mẹ con nữa”
Tôi lắc đầu: “Đào Tử cô cô cũng đã ch//ết ”
Ngài giơ bàn tay với ngón tay thuôn dài vuốt ve gò má : “Sau sẽ chăm sóc con Ngoan nhắm mắt canh giữ bên mẹ con ”
Tôi thấy tiếng đao kiếm đụng thêm những tiếng kêu la thất thanh thể tin nổi của khi sắp ch//ết
Giọng Tuyết Nương đầy sợ hãi: “Đừng gi//ết Đừng gi//ết Tôi là xuyên những chuyện đều là số mệnh của các Các thể nào thắng Không thể nào Tôi sẽ ch//ết sẽ ch//ết là nhân vật chính các đều là vai phụ Là vai phụ”
Tôi thấy sư phụ của mẹ thản nhiên : “Khai báo hết bộ những chuyện ngươi đã làm ”
Tuyết Nương hoảng loạn : “Tôi đừng gi//ết thật sự chẳng làm gì cả từng giải thích với tiểu hầu gia chuyện sinh non cô làm hại nhưng ngài tin cũng bó tay mà là của Chu gia là bọn họ khắt khe cô nhốt cô chứ Tôi thật sự chẳng làm gì tráng sĩ hãy tha mạng”
“À ngươi sinh non”
“Bởi vì khi rơi xuống vách núi một nông hộ cứu bán cho lầu xanh uống thuốc hỏng đời khó khả năng thai… a…”
Tôi mở mắt Tuyết Nương đã ch//ết kiếm của sư phụ
Trên mặt ả là vẻ hoảng sợ cam lòng và tin tưởng nổi
Cha thì ch//ém đứt lìa một cánh tay đôi mắt đỏ vằn lên
18
Ông bà nội gia đinh bác cả chú út đều ngang dọc đất
Sư phụ hỏi cha : “Hối hận ”
“Một kẻ nhu nhược như ngươi đáng để nàng bỏ qua cứu ngươi ư Chỉ bằng ngươi mà cũng dám để viên bảo châu của phủ bụi trần Ngươi tưởng nàng gả cho ngươi ư Tất cả mọi chuyện là do hai nhà Khương Chu làm nhưng ngươi chỉ dám trút giận lên một nữ tử nhu nhược Ngươi thật đáng ch//ết”
Cha ngơ ngác nên lời
“Gi//ết ông ” Tôi
Cha mẹ lẩm bẩm: “Là với nàng”
Ngay đó ông nhặt kiếm tự v//ẫn
“Con nên ngủ một giấc ” Sư phụ của mẹ với
Tức khắc hôn mê bất tỉnh đầu vô cùng đau đớn…
19
Khi mở mắt lần nữa thì thấy đang một con phố ồn ào qua
Thời gian đảo ngược trở quá khứ
Lúc mẹ mười sáu tuổi
Dựa theo thời gian lúc mẹ sắp gả cho cha
Tôi định tìm mẹ thì phía vang lên một giọng gọi : “Này em bé emlại chạy lung tung một đường thế lớn nhà em ”
Giọng quen thuộc như thế vội đầu thấy mẹ và Đào Tử cô cô đang
“Đào Tử cô cô Mẹ Hu hu hu…”
Tôi ôm cổ bọn họ gào thảm thiết
Chờ khi đủ Đào Tử cô cô thì thầm với mẹ: “Tiểu nha đầu ăn vạ chúng Tiểu thư làm đây Biết thế ban nãy em nên lắm lời”
Bọn họ dẫn một trà lâu Trên bàn bày các món ăn bọn họ thì bên quan sát
Mẹ còn hơn bà trong ấn tượng của ở kiếp
Đôi mắt trong trẻo như nước hồ trong vắt thấy đáy khuôn mặt trắng nõn còn phảng phất nét thơ ngây của nữ tử khuê các
là một thiếu nữ vô tư lự
Đào Tử cô cô cũng thế Cô cô chung với mẹ mà như hai chị em trông còn rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời
Thật sự hơn cảnh chúng ôm lấy lóc khi xưa nhiều
“Ôi chao tiểu thư chúng nên nhanh chóng tới tiệm vàng gặp biểu thiếu gia thôi nên ở lâu”
Biểu thiếu gia