Cha Đã Muộn Mất Rồi - Chương 2
7
Không ai mời đại phu cũng ai chịu giúp chúng đưa Đào Tử cô cô về Lãnh Trúc uyển
Mẹ run rẩy cõng Đào Tử cô cô bà lóc khe khẽ : “Đào Tử… đừng ngủ… Ta đưa em… về nhà… Đừng ngủ…”
Chúng trở Lãnh Trúc uyển Đào Tử cô cô gốc cây hoa quế
Tôi ôm chăn trải đất mẹ đặt Đào Tử cô cô lên lúc sắc mặt Đào Tử cô cô đã phần tái xanh
Cô cô gắng sức hoa quế và mẹ khẽ thì thào: “Tiểu thư chờ em… khỏi … cùng … làm bánh… hoa quế… Thật … về… núi… Phạm Tịnh… Nơi đó… mới là… nhà… của… chúng… …”
Đào Tử cô cô ch//ết trong tia nắng chiều cuối cùng
Mẹ tới khàn giọng luôn miệng thì thào: “Đừng ngủ đừng ngủ đưa em về nhà đưa em về nhà… Chúng cùng làm bánh hoa quế cùng đánh đàn hát ca chúng tìm sư phụ sư phụ chắc chắn cách cứu em…”
8
Mẹ ôm Đào Tử cô cô gốc hoa quế một đêm tựa bà hồi tưởng nhiều chuyện trong quá khứ
Lúc bệnh chỉ mẹ và Đào Tử cô cô ở bên chăm sóc
Đào Tử cô cô và mẹ tựa như chị em ruột mà còn thân thiết hơn cả chị em ruột thịt nữa
Có tối nôn ói dữ dội còn sốt cao hai gấp quá Đào Tử cô cô bèn gọi cha
cha ở trong viện của Tuyết Nương Nha của Tuyết Nương sỉ nhục Đào Tử cô cô một phen khiến cô cô chỉ thể một trở về
Tối đó mẹ và Đào Tử cô cô một cõng đốt đèn lồng tìm y quán phố gõ cửa nhà tới nhà nước cầu xin họ xem bệnh cho
Hai họ gầy lắm cõng mà thở hổn hển chỉ thể cõng một đoạn đổi khác cõng tiếp
Giờ Đào Tử cô cô mẹ sẽ thế nào Sau làm
Đám nô bộc trong nhà cao cửa rộng vốn quen thói nâng cao đạp thấp nếu nhờ bình thường Đào Tử cô cô cũng khá mạnh mẽ lẽ những thứ đưa tới viện chúng đều là đồ thiu thối mốc meo hết cả
Tới bình minh mẹ lấy củi trong sân hỏa táng Đào Tử cô cô Bà : “Đào Tử dẫn em về nhà đây”
cha tới
Ông trông h//ung ác lắm như thể gi//ết luôn mẹ con
9
Cha mắng mẹ : “Ngươi thật ác độc Vì tư lợi bản thân mà ngươi nỡ tay như thế với sinh linh nhỏ bé như ”
Mẹ chết lặng chỉ : “Ta từng làm gì”
Cha lời mẹ còn thô lỗ cướp lấy
Tay ông siết chặt khiến đau
Tôi òa
Ông quát: “Câm miệng”
Mẹ thét lên: “Ngươi định làm gì Chu Thành Hiên”
Cha chỉ lạnh mặt đáp: “Ngươi áp đau đớn thống khổ lên khác cũng ngươi tự nếm thử”
Cuối cùng mẹ phát điên liều mạng đánh cha : “Ta làm Ta làm Chính thị tự ngã xuống Bánh ngọt cũng chẳng vấn đề gì Tại ngươi tin Tại tin Tại giết Đào Tử Tại ”
Cha giơ tay đẩy mẹ Mẹ ngã xuống đất nước mắt giàn giụa khắp mặt trong giọng chứa đầy sự bi thương: “Thời tóc để chỏm vui vẻ ngươi trưởng thành sẽ cưới với nhưng giờ ngươi đối xử với thế đây ha ha ha ha”
Mẹ vẻ mặt như điên cuồng: “Ngươi yêu kẻ khác khi gả cho ngươi hề biết ngươi thay lòng Ta nghĩ dù tình cảm vợ chồng thì cũng coi như xa lạ chăm con gái cũng thể sống qua ngày thật ngờ…”
Trong giọng của bà đầy những sự bi thương: “Cảnh ngộ con quả nhiên tiến ắt lùi tiến ắt lùi mà”
Cha dẫn bỏ
10
Tôi biết ông gi//ết để mẹ cũng nếm thử nỗi đau mất con
Tôi lóc ầm ĩ
Mẹ dậy thân hình lung lay
Bà cầm một con dao găm sáng loáng trong tay lao đến đ//âm thật mạnh hông cha
Ông ngây ngẩn xoay đầy khó tin
Trong mắt mẹ chỉ còn sự quyết tuyệt
Thậm chí bà còn nhanh chóng rút đâm thêm nhát nữa…
Tôi lập tức cắn thật mạnh lên tay cha Trước khi ông đánh mẹ ôm lấy thay chặn cái tát đó
Gia đinh tới cha khiêng còn và mẹ thì trói
Ông bà nội lao tới bà nội quăng cho mẹ một cái tát đau điếng
Mẹ chết lặng
Chúng giam phòng chứa củi đồ ăn cũng nước uống
Thi thoảng mẹ ôm với : “Là mẹ hại con và Đào Tử mẹ nên lời Đào Tử lúc dẫn cả hai rời nhưng khi đó…”
Ánh mắt bà chút mê mang: “Khi đó mẹ luôn nghĩ rằng nếu gả mà chạy trốn khác sẽ thế nào Sẽ đánh giá Luôn nghĩ con gả khác hỏi nhà mẹ đẻ chẳng lẽ con sẽ là mẹ con dẫn con bỏ trốn khỏi nhà của cha con ”
Những lời ca ngợi trinh tĩnh hiền thục khi xuất giá chính là sợi dây trói buộc chặt lên bà
Thế tục dùng những lời ca ngợi để đánh giá bà khống chế bà cướp sạch mọi thứ của bà hút sạch m//áu thịt bà
Bà hư như đang với như đang tự lẩm bẩm: “Hóa lúc ở núi Phạm Tịnh cũng kiêng dè nhiều thứ như thế Nếu từ hôn khác sẽ thế nào Nếu thật sự để ý tới luân lý thế tục mà ở bên sư phụ khác sẽ phỉ nhổ và sư phụ Ta luôn nghĩ rằng sư phụ phong quang tễ nguyệt thể vì mà gánh chịu bêu danh Ta nghĩ nếu hai mà sinh con con sẽ chịu bao lời nhạo báng…”
Mẹ một lúc : “ cuối cùng Đào Tử vì sự ngó của mà ch//ết con gái tuy sinh ở nhà họ Chu nhưng cũng chẳng hề vui vẻ thậm chí còn an Mà thì cuộc đời dường như đã chôn vùi ở nơi ”
11
Tôi ôm chặt lấy mẹ
Từ nhỏ mẹ đã dạy dỗ gia quy nghiêm ngặt
Cho dù tới núi Phạm Tịnh dưỡng bệnh vài năm bà vẫn là một tiểu thư khuê các tuân thủ nghiêm ngặt lễ pháp
ai quan tâm tới chính bản thân bà
Ông bà ngoại quan tâm bà sống chỉ để ý liên minh với Chu gia vững chắc thế nào
Ông bà nội càng quan tâm sự sống chết của bà bọn họ cần dâu hiền trong con mắt đời một kẻ luôn khom lưng uốn gối bọn họ
Vận mệnh mẹ hệt như gốc lục bình rễ
Hèn mọn nhỏ yếu đáng thương
Tới nửa đêm mẹ cố sức xé một mảnh vải cắn rách đầu ngón tay lên đó: “Sư phụ Mục Vi hối hận xin tới dẫn con gái của con nuôi nấng con bé khôn lớn”
Rồi bà đề tên là “Mục Vi Huyết Khấp”
Mẹ tên là Khương Mục Vi
Bà cố sức huýt sáo dùng gậy gỗ đón một con bồ câu trắng tuyết đáp xuống bên cửa sổ đã phong kín
Bà nhét mảnh vải ống trúc nhỏ bên chân bồ câu
Sau đó bà rưng rưng nước mắt bồ câu trắng vỗ cánh bay
12
“Mẹ đang làm gì Bọn họ sẽ gi//ết chúng chứ Mẹ đừng sợ con sợ ch//ết Con mà ch//ết dù hóa thành lệ quỷ thì cũng tới tìm bọn họ báo thù”
Mẹ ôm trong ngực nhẹ nhàng dặn dò : “Mẹ một sư phụ là duy nhất mẹ thể yên tâm gửi gắm con Chi Chi mẹ còn ở bên con nữa con tự chăm sóc chính …”
“Mẹ mẹ định làm gì” Tôi sốt ruột hỏi bà: “Có cha định gi//ết mẹ ”
Mẹ vuốt ve mặt dùng áo khoác bọc chặt lấy với : “Con gái ạ đời chuyện mẹ hối hận nhất chính là lúc cùng sư phụ chuyện hối hận nhất là gả cho cha con Mẹ luôn nghĩ sư phụ là sư phụ là vi phạm luân lý đạo đức huống chi mẹ và cha con đã hôn ước từ đã ước hẹn một đời với … Làm mẹ phản bội cha con chứ ngờ thật buồn …”
“Sau con đừng giẫm vết xe đổ của mẹ nữa đừng bao giờ để những luân lý trói buộc cũng đừng vì báo đáp công ơn nuôi dưỡng của cha mẹ mà làm theo ý của bọn họ Mẹ chỉ mong con thể ở bên thật lòng yêu thương gần nắm tay hết cuộc đời mà thê thảm như mẹ”
13
Tới ngày thứ ba cha ghế trúc khiêng tới xem mẹ con
Tôi và mẹ đã suy yếu tới mức mất nước Lúc khát nước mẹ cắn rách ngón tay cho uống m//áu của bà
Ánh mắt cha mẹ con lạnh đôi khi còn nghĩ rốt cuộc con ruột của ông
Cuối cùng mẹ con cho ít cháo hoa đưa về Lãnh Trúc Uyển tiếp tục nhốt
Mấy ngày Tuyết Nương tới chỗ mẹ con
Ả khẽ lạnh với mẹ con : “Ha ha ha Khương Mục Vi cô đúng là kẻ vô dụng thật một tiểu thư thế gia vọng tộc mà đùa ch//ết dễ dàng tới ư”
Mẹ chằm chằm ả: “Cô cố ý”
Tuyết Nương ngón tay nhuộm màu hồng của nhướng mày đáp: “Đương nhiên Năm đó chính hai nhà Chu Khương các vì liên hôn mà phá hỏng tình cảm giữa với tiểu hầu gia Hừ thể làm gì Chu gia và Khương gia nhưng thể mang cô để xả giận mà”
Ả cực kỳ sung sướng: “Thực đã thể sinh dục từ lâu dù mang thai cũng chỉ sinh non mà thôi cho nên mới tặng món quà lớn cho cô đấy”
Tuyết Nương tiếp: “Tôi đã cầu xin tiểu hầu gia bảo là cô cố ý ngài cũng hứa hẹn với là đời sẽ còn phụ nữ nào khác Còn con của thì thôi phiền cô sinh hộ nhé Ha ha ha ha Nghĩ thôi cũng thấy sướng ”
Móng tay mẹ đã bấu chặt trong thịt
Tuyết Nương ngước mắt trong mắt toát lên sự chán ghét nhưng sang với hầu: “Dẫn con nhóc tới viện làm việc Tiểu hầu gia mai sẽ cho nhiều đứa con để an ủi nỗi đau mất con của Con của mà chắc chắn là sẽ tới từ chỗ cô thôi”
Tuyết Nương sang hung hăng : “Tới đây Không thì tao đánh mày bây giờ Đi theo tao sẽ ăn ngon uống ngọt tiền đồ hơn theo mẹ sắp ch//ết của mày nhiều Tao khuyên mày nên nghĩ cho kỹ”