Cha Đã Muộn Mất Rồi - Chương 1
1
Mẹ và cha là em họ
Bọn họ vốn tình ý hẳn là thành hôn sẽ hạnh phúc
khi cha theo ông nội xuống Giang Nam ông đã đem lòng yêu một cô gái giặt đồ cứ đòi từ hôn mãi
Người lớn hai nhà đồng ý cô gái ép gả cho khác nên đã nhảy vực t//ự sát
Từ đó trở cha thành cái xác hồn
Ông vẫn cưới mẹ bởi ông báo thù mẹ
Ông cảm thấy là vì sự tồn tại của mẹ nên mới khiến trong lòng ông ch//ết mẹ xứng hạnh phúc ông tr//a tấn mẹ
Những điều là chính tai thấy ông thẳng với mẹ
Cha đối xử với mẹ tệ bạc lắm lạnh lùng châm chọc mẹ dùng đủ mọi cách gả cho ông thì tầm hoa vấn liễu nạp nhiều hầu vắng vẻ mẹ
Thật mẹ biết gì Bà vốn sức khỏe yếu ớt ông ngoại đưa lên núi Phạm Tinh bái sư học nghệ trở về thì chỉ một lòng gả cho họ thanh mai trúc mã của Bà vốn vui mừng nhưng chờ tới động phòng bà phu quân lời ác đ//ộc thái độ phu quân dành cho bà còn bằng một ả k//ỹ nữ lầu xanh
Mẹ từng giải thích thậm chí bà còn hòa ly với cha
lớn hai nhà đều đồng ý Ông ngoại và ông nội cần sự liên minh định vững chắc nên bọn họ cho phép ai phá hỏng vụ liên hôn
Mẹ định bỏ trốn nhưng phát hiện đã mang thai
Bà nỡ bỏ chỉ đành tiếp tục ở Đào Tử cô cô mẹ còn mặt mũi nào về tìm sư phụ của bà nữa
Khi lên ba cha dẫn về một nữ tử chính là cô gái giặt đồ gặp nạn nhưng ch//ết Cha yêu mến gọi thị là Tuyết Nương
Cha bình thường trở
Ông còn là gã đàn ông thường xuyên uống rượu cứ say khướt là tới chỗ mẹ nữa
Ông phân phát bộ hầu chỉ để một Tuyết Nương
2
Ông cũng uống rượu nữa mà bắt đầu chăm chỉ sách thi đỗ công danh
Người lớn trong nhà đều cảm thấy vui mừng Lúc biết tình cảnh mẹ gặp ông ngoại và mọi cũng từng mắng cha nhưng vô dụng mà bọn họ còn nhận mẹ về vì sợ mất mặt
Mẹ là thảm nhất bởi vì nhà mẹ đẻ cho bà về cha mẹ chồng thì ngoài miệng cha nhưng trong lòng vẫn hướng tới ông Thậm chí trong những lời bọn họ còn phần khinh thường mẹ do bọn họ cảm thấy mẹ bản lĩnh biết nắm lấy cha
Mẹ im lặng ít Kể từ khi ký ức cha gì mẹ chỉ chứ cãi nửa lời Chỉ khi cha nghỉ qua đêm trong phòng mẹ nửa đêm mẹ sẽ tới phòng ôm nức nở
Mẹ tưởng đang ngủ thật là
Bà nghẹn ngào kìm nén lần thấy bà thì thào: “Nếu ch//ết thì nhưng Chi Chi còn nhỏ thế mà ch//ết thì con bé sẽ ”
Tôi thật sự hận cha
Có điều vẫn đánh giá thấp cái hận dành cho ông
Kể từ khi Tuyết Nương tới đây mới biết gi//ết là như thế nào
3
Mẹ vốn ở trong một sân viện khá nhưng năm đầu Tuyết Nương tới đây thị cứ ho khan mãi là do sân viện đang ở quá lạnh bên phía mẹ là nhất
Ngày hôm cha lập tức sai tới dọn đồ đạc của chúng chuyển tới chỗ sân xa nhất
Từ khi sinh cha từng ôm dù chỉ một lần cũng từng dỗ dành chơi đùa với ông đây là mẹ dùng thủ đoạn để mang thai
Lúc thù hằn bọn họ mắng to: “Chúng Đây là chỗ ở của và mẹ”
Tiểu Hoàng mà nuôi sủa bọn họ cha để ý tới chỉ lệnh đám gia đinh khuân đồ
Ông bà nội thì giả chết để mặc cha sủng diệt thê
Tuyết Nương sợ Tiểu Hoàng nhu nhược tựa cha Cha dịu dàng ôm thị nhỏ giọng : “Sân viện ánh mặt trời khá chắc chắn bệnh thương hàn của nàng sẽ mau khỏi thôi”
Mẹ kéo bụm chặt miệng
Giọng Tuyết Nương nhu nhược như thể tự lo liệu gì: “Em sợ chó”
Cuối cùng cha mới liếc một cái ánh cực kỳ lạnh nhạt: “Quản lý chó của ngươi cho thì cho ném đấy”
Tôi lập tức òa
Mẹ ôm Đào Tử cô cô ôm Tiểu Hoàng tới sân viện xa nhất
Viện cũng lạnh lẽo lắm tên là Lãnh Trúc Uyển
4
Cha còn đến sân của mẹ nữa
mẹ vẫn vất vả Bà dậy sớm hầu hạ cha mẹ chồng còn thêu nhiều bình phong đóng nhiều đế giày đưa cho các phòng đây đều là theo lễ nghĩa làm
Từ bốn tuổi đã bắt đầu học cùng các chị em họ khác
Bọn họ biết dễ bắt nạt bởi mẹ chính là như Bà nội thường bắt mẹ Đào Tử cô cô luôn theo bên mẹ lập tức sụt sịt cho :
“Khi tiểu thư còn là khuê nữ lão phu nhân yêu thương cưng chiều lắm gặp ai cũng là luôn ngóng trông gả tới nhà chờ khi gả tới đúng là còn bằng heo chó Cô gia cũng chẳng gì chị em dâu của gì thì còn thể về lóc phu quân an ủi chí ít lão phu nhân còn kiêng dè chút Tiểu thư thì Còn hắt hủi còn tiểu tiện nhân chế nhạo số tiểu thư khổ quá…”
mẹ thì chẳng gì với cả Lúc thật sự quá khổ bà chỉ híp mắt cây cối hoa cỏ trong sân đó ôm dịu dàng với : “Chi Chi mẹ hát cho con một bài nhé”
Tôi biết nhiều khi bà ở bên mà là bà cần ở cùng
Có lần học xong về viện thấy Tuyết Nương đang ở trong viện của mẹ
Thị đỡ hông bụng gồ lên
Tôi ở cửa sân thị tự ngã nhào xuống đất ôm bụng kêu gào
Sau đó như một cơn gió lướt qua bên cha chạy tới như mẹ ông sắp khuất núi ôm Tuyết Nương lập tức bỏ
Theo ông là nha đầu của Tuyết Nương mà nha đầu đang tỏ đắc chí lắm
5
Tôi thấy Tuyết Nương đắc chí dẩu môi với mẹ ôm bụng kêu tiếp
Cha với giọng lạnh lùng với mẹ: “Nếu Tuyết Nương xảy chuyện gì ngươi chôn cùng”
Trên váy Tuyết Nương đầy những m//áu
Tất cả mọi cảm thấy thị ăn bánh trong sân của mẹ vờ vịt mẹ đẩy một cái nên mới sảy thai
Sắc mặt mẹ tái nhợt
Bà ngơ ngác cha và Tuyết Nương cánh môi rung rung nhưng cuối cùng chẳng lời nào
Cha cũng chẳng cho bà cơ hội giải thích ông ôm Tuyết Nương bỏ
Tôi ở cửa viện ông đụng ngã lăn xuống đất đau lắm
Ông cũng chẳng thèm liếc
Tiểu Hoàng vội chạy tới cọ
Lần mẹ tới dỗ mà bà lấy khăn tay bụm mặt chạy phòng ngủ
Đào Tử cô cô ôm cho biết chắc chắn là Tuyết Nương cố ý tới gây sự
Đào Tử cô cô : “Tiểu thư biết con các thiếu gia tiểu thư ở viện khác bắt nạt là vì cô gia yêu thương con tiểu thư sợ tương lai của con còn dài vì yêu thương nên nhà gả bừa cho kẻ khác cho nên mới lấy lòng tiểu tiện nhân ngờ tiểu tiện nhân đó chơi một vố”
Lúc Tuyết Nương chạm mặt mẹ bèn kể mẹ là thị đang mang thai nên thèm ăn mẹ bèn làm bánh ngọt mời thị tới ăn
Nay Tuyết Nương sinh non mẹ hết đường chối cãi
Chủ yếu là sẽ chẳng ai tin tưởng bà cả
6
Đại phu vì Tuyết Nương ăn thuốc quá mạnh những sảy thai mà thể thai nữa
Cha giơ tay đánh mẹ
Ông vung một cái tát lên mặt mẹ khiến trán bà đụng góc bàn suýt nữa thì ch//ết ngay tại chỗ
Tôi lóc nhào mẹ che mặt bà cầu xin cha : “Con xin cha hu hu đừng đánh mẹ nữa… Hu hu… Đừng đánh mẹ con nữa…”
Đào Tử cô cô cũng lóc: “Thiếu gia thiếu phu nhân làm thiếu phu nhân thật sự làm gì mà…”
Cha chúng với đôi mắt vằn đỏ đầy oán đ//ộc Đột nhiên ông tung chân đạp thẳng lên ngực Đào Tử cô cô
Cha biết võ công nên cú đá khiến Đào Tử cô cô hộc m//áu thân nhanh chóng rũ xuống hệt như lá rụng mùa thu
Lần đầu tiên mẹ thất thanh gào ngay mặt
Trán bà chảy máu một bên mặt sưng vu tóc tản rối bù
Một vốn thường đoan trang như thế nay như một bà đ//iên lóc ôm Đào Tử cô cô: “Đào Tử em tỉnh dẫn em xem đại phu em đừng ngủ đừng ngủ…”
Mẹ kêu gọi xung quanh: “Gọi đại phu gọi đại phu cầu xin các mau gọi đại phu …”
Không ai để ý bà
Tất cả mọi đều Tuyết Nương
Bởi Tuyết Nương ở gian trong đang suy yếu gọi
Toàn thân Đào Tử cô cô run rẩy gần như thành lời:
“Tiểu… Tiểu thư…”
Nước mắt mẹ rơi lả chã lên mặt cô cô
Đào Tử cô cô tiếp: “Em… Sắp… Không … Em em… đây … nhưng làm … À tiểu thư bé nữa… Làm bây giờ… Nếu… Tiên sinh… Trở về… Sớm chút… Thì … Tiểu tiểu thư em… nỡ bỏ… mà…”