Cát Mã Đốn Châu - Chương 3
5
Hay lắm… lắm
Giang Thịnh từng với rằng năm đó khi kẹt núi là cảnh sát gọi điện cho ba
Ba vì lo cho nên mới lái xe xuyên đêm đường thì xảy tai nạn dẫn đến qua đời
Khi đau đớn tột độ quá tin tưởng Giang Thịnh nên chút nghi ngờ nào mà tin lời
Hóa — chính gọi cho ba
Thật nực
Nếu hôm nay lỡ miệng lẽ đến tận lúc chết cũng chẳng bao giờ biết sự thật
Giang Thịnh bước nhanh về phía :
“Anh cũng ngờ mọi chuyện thành như chỉ là… sợ ông lo lắng”
Tôi vớ lấy bình trang trí quầy bar ném thẳng về phía hề nương tay
Nước mắt như đứt dây mà trào
Anh thể… thể mặt dày đến mức dám mỉa mai còn nhà để về
“Anh biết Anh ngờ tới Hay thật đấy — ‘ biết’ ‘ ngờ tới’”
Mẹ Giang xông lên giáng thẳng một cái tát mặt
“Nếu cô cứ khăng khăng leo núi gặp nguy hiểm thì Tiểu Thịnh cần gọi cho ba cô Nói cho cùng thì chính cô đã hại chết ba oán trách Tiểu Thịnh làm gì”
Tôi nghiêng đầu
Phải còn thể trách ai
Giang Thịnh gọi điện vì lo lắng mà sai cuối cùng vẫn là
Tâm trí hỗn loạn thân tê dại
Một ngụm máu tanh dâng lên cổ họng nôn một búng máu
Giá như…
Giá như từng gặp Giang Thịnh thì biết bao
Lần nữa tỉnh đập mắt là trần nhà bệnh viện
Giang Thịnh nắm lấy tay bên cạnh giường:
“Em tỉnh Tất cả là của nhất định sẽ suy nghĩ ”
Tôi bình thản rút tay vui giận chỉ nhạt giọng:
“Giang Thịnh tha cho ”
Thời gian mê man càng lúc càng dài như thể chỉ cần ngủ thì tất cả từng xảy
Trong mơ ba vẫn dắt con ngựa con chờ giữa thảo nguyên
Tôi thấy ba —
Vẫn là gương mặt nhăn nheo đỏ au nhưng luôn rạng rỡ một nụ
“Cát Mã Đốn Châu của thảo nguyên cơn gió tự do của ba
Bảo bối của ba con là đứa trẻ Ban Đạt Lạp M độc thân phù hộ
Ba chỉ hy vọng con sống nhẹ nhàng
Thảo nguyên là nơi ba yên nghỉ”
Tôi đến thành tiếng
… nhưng mà con nhớ ba quá ba ơi
Cuộc sống nơi đây thật ngột ngạt những nơi … con chẳng thích một ai
“Về thảo nguyên
Về thảo nguyên uống với ba một ly rượu nhé
Giúp ba chăm lo cho thảo nguyên
Thân về thảo dã hồn quy thiên linh — ba mãi mãi ở đó”
Cơ thể theo nhịp xung điện co giật dữ dội
Bóng dáng ba mờ dần… dần tan biến
“Cát Mã Đốn Châu của thảo nguyên cơn gió tự do
Thảo nguyên rộng lớn thế giới bao la — thay ba cho rõ”
Khi mở mắt nước mắt đã lặng lẽ chảy dài má
6
Xuất viện xong hẹn gặp bác sĩ tâm lý
Kết quả trầm cảm mức độ trung bình cũng khiến ngạc nhiên chỉ im lặng phối hợp điều trị và uống thuốc
Giang Thịnh từng bận tối mắt vì công việc mà giờ dư bao nhiêu thời gian để chờ cửa phòng tư vấn tâm lý
Không buồn chỉnh trang râu ria lởm chởm thụp đất đợi :
“Đốn Châu sẽ đồng ý ly hôn em cũng chẳng thể ly Anh thể cho em thời gian ngoài tĩnh tâm nhưng nhớ kỹ — nhà của em là ở đây”
Tôi bật khinh bỉ:
“Đừng đây làm buồn nôn”
Tôi trở thảo nguyên
Vừa xuống máy bay gió lồng lộng thổi thẳng mặt lạnh buốt
Tê rát cả da thịt nhưng linh hồn nhẹ tênh
Giống như phần hồn đã chia cắt bấy lâu giờ cuối cùng cũng liền — như trở thành một con chỉnh
Ba đã sửa sang ngôi nhà thật kiên cố thật
Tôi mất mấy ngày liền mới dọn dẹp xong để căn nhà trở
“Con gái nhà bác Lạc Tang Ba cô gọi cô qua ăn cơm kìa”
Bên ngoài là tiếng vó ngựa đặc trưng của thảo nguyên và tiếng hô quen thuộc vang vọng giữa trời cao
Dù công nghệ phát triển đến nơi vẫn giữ nét thuần hậu thật thà
Đêm trở về cũng là bác Trát Tây gọi sang ăn cơm
Trên bàn là thịt cừu tươi ngon trà sữa nóng hổi còn cả món thịt ngỗng mà thèm thuồng từ nhỏ đến lớn
Bác Trát Tây hút thuốc lá khô im lặng lâu mới :
“Về là về là Bên ngoài sống thì về nhà”
Thím cứ liên tục gắp đồ ăn bát nước mắt rưng rưng còn hoạt bát như xưa xã hội bên ngoài độc ác quá
Những ngày “ăn trực” ở nhà bác bác Trát Tây giúp mua cả bầy dê cái và dê con
Đức Kỳ dạy từng chút một cách chăm sóc cách đỡ đẻ
Ở nơi dần dần tìm cái cảm giác hoang dại và bướng bỉnh của
“Đốn Châu Dê con của cô chạy Mau bắt”
Cả nhà bác Trát Tây cùng chạy khắp nơi bắt dê Đức Kỳ ôm con dê con cuối cùng đặt tay
Tôi đến gập cả :
“Đức Kỳ ôm dê như ôm con nít làm gì mà cẩn thận như thể con của ”
Cậu gãi đầu ngượng nghịu:
“Dê con của chị là nhất mẹ bảo hầu tụi nó như tổ tông ”
Tôi còn đang thì —
Giang Thịnh cùng Giang Vọng Dã lặng lẽ xuất hiện phía từ lúc nào
Anh gầy nhiều gương mặt hốc hác ánh mắt đầy tơ máu vì thiếu ngủ lâu ngày
Quỳ gối đất giọng khàn đặc cầu xin về
Nói rằng biết đã sai thể sống thiếu
Cuộc sống của Giang Thịnh bây giờ hề dễ dàng
Tập đoàn Giang thị là công ty niêm yết luôn lấy thực lực làm thước đo
Nếu vì thế Giang Thịnh đã chẳng chọn khởi nghiệp mới về tiếp quản Giang gia — startup đó chính là lễ vật mà dùng để bước chân Giang thị
Giang gia chỉ mỗi Giang Thịnh là con trai
Mấy chú em họ cũng đang nhăm nhe chiếc ghế tổng tài
Giới thượng lưu bí mật
Bề ngoài tỏ vẻ hòa khí sinh tài nhưng lưng — danh tiếng của Giang gia đã thối rữa từ lâu
Ép vợ đến mức trầm cảm bỏ bê công ty chỉ để cầu xin tha thứ
Họ coi thường Giang Thịnh
Chê tâm địa xa
Không và Giang Vọng Dã bữa nào cũng ăn chẳng ngon chẳng hợp miệng
Không căn nhà Giang gia tràn ngập hình bóng của
Chậu cây trong phòng là trồng
Sách giá là mua
Bộ bát đũa trong bếp là chọn
Chiếc gối ôm ghế sofa cũng là đặt làm
Từng ký ức đẽ ngày xưa giờ như từng lưỡi dao cùn cứa lòng
Giang Vọng Dã cũng còn ngoan ngoãn như suốt ngày lóc đòi mẹ
Mẹ Giang lắm lời khiến phiền não công việc thì liên tục mắc sai lầm trong quyết sách
Giang gia là cổ đông lớn nhất nhưng Giang thị —
chỉ Giang Thịnh mới vị trí
7
Giang Thịnh quỳ đất giọng khản đặc cúi đầu xin
“Xin em là của
Anh nên phớt lờ em cũng nên luôn kiểm soát em
Anh luôn một căn nhà ấm áp ánh đèn đợi về mỗi đêm bữa cơm vợ nấu một đứa con ngoan ngoãn đáng yêu bất cứ lúc nào về nhà cũng chờ
Muốn ba mẹ bình an vợ hiền dịu
… quên mất cảm nhận của em”
“Anh đã biết em tha thứ cho
Anh đã thay bộ thư ký nam hứa sẽ vì công việc mà lơ là cảm xúc của em nữa
Cũng tuyệt đối để mẹ can thiệp cuộc sống của chúng Em tha cho ”
Tôi chỉ thấy mỉa mai
Đấy đàn ông là biết —
Họ chỉ là biết mà thôi
Chỉ cần giả vờ biết thì thể thản nhiên hưởng hết mọi thứ
Họ máu thịt nhưng xem nhẹ linh hồn
Giang Vọng Dã cũng cau mặt nhỏ giọng :
“Xin mẹ con nên như ”
“Cơm của dì giúp việc thật dở ai cùng con làm bài tập làm thủ công cũng chẳng ai đưa đón con học Mẹ mẹ con và ba sống dở tệ Bọn con biết sai về nhà mẹ”
Tôi hai cha con giống như đúc chậm rãi mở miệng:
“Không Không hai mẹ sống ”
Không còn những bữa ăn đúng giờ như dập khuôn sớm tối
Không còn ánh mắt khó chịu từ bà mẹ chồng
Không còn cảnh đưa tay xin tiền tự thấy nhục nhã
Ở đây chú ngựa con thuần phục
Có bầy dê nuôi nấng từng con
Có cơn gió dữ dội mà yêu
Và cả tâm huyết của ba
Tôi sống
Linh hồn đã chạm đất máu thịt đang sinh sôi mạnh mẽ
Giang Thịnh mỗi ngày đều mang bữa sáng xổm cửa đợi
Tôi chỉ thấy nực —
Cứ tưởng thời non nớt một lời xin rẻ tiền là thể cứu vãn tất cả
Thím ngang qua luôn nhổ hai tiếng “xì xì”
Ngựa của bác Trát Tây cũng thường xuyên “tiện thể” ị đúng chỗ Giang Thịnh quỳ
Tôi vẫn sinh hoạt như thường sớm về muộn
Thảo nguyên rộng nhưng dân mấy khá giả
Ngay ngày về đã nộp bản đề án xin đất
Được phê duyệt
Thông qua khoản vay ngân hàng và vốn góp của bà con gom đủ tiền
Tôi xây một trại chăn nuôi hiện đại đưa sản phẩm của quê khắp cả nước để thảo nguyên của ba thể thật xa
Tôi đã nghiên cứu chính sách địa phương theo lý thì hỗ trợ mạnh mẽ
Thế nhưng trong quá trình xây dựng gặp trắc trở liên tiếp:
Đơn vị thi công bất ngờ phá hợp đồng bên bán giống dê cũng từ chối giao dê con cho
Thím theo chạy vạy khắp nơi đến mức khóe miệng phồng rộp
Giang Thịnh nửa tháng canh cổng cuối cùng cũng sắp rời
Anh ánh mắt đầy cố chấp thể tan biến:
“Có chuyện gì khó khăn cứ với biết cách”
Tôi chợt đầu thẳng — chính là giở trò lưng
“Anh chịu để em về nhà thì em còn biết làm gì
Thảo nguyên hợp với em em vốn quen sống sung sướng hiểu thương trường hiểm ác
Anh biết mấy chuyện đó sẽ lặp nữa
Về nhà với thể sống thiếu em Tiểu Vọng cũng cần mẹ”
“Đốn Châu ai từ chối tiền cả
Chỉ cần em đồng ý về sẽ đầu tư ngay cho nơi giúp em thành ước mơ của ba
Không tiền em chẳng làm gì Về với sẽ cho em tất cả”
Tôi đá đổ vali hành lý của
“Giang Thịnh đúng là hạ cấp”
Anh nở nụ
Một nụ điềm nhiên tự tin như thể tất cả đều trong lòng bàn tay ánh mắt đầy sự hiểm độc thể che giấu
“Cả đời em chỉ thể ở bên
Chỉ cần em về nhà máy sẽ khởi công ngay Giang thị sẽ tiếp quản bộ
Đốn Châu kéo dài thời gian sẽ bất lợi cho nơi ”
Mắt đỏ ửng vì phẫn nộ
Giang Thịnh là một thợ săn giỏi
Anh chờ phê duyệt dự án canh đúng thời điểm lên kế hoạch thì tay
Nếu thể bàn giao đúng hạn tiền phạt hợp đồng sẽ đủ khiến phá sản
Mà trong đó là những đồng tiền bà con dành dụm cả đời
Gió thổi thẳng mặt khiến mắt cay xè
“Đốn Châu em gió của thảo nguyên
Em là đóa hồng nuôi dưỡng kỹ lưỡng rời khỏi môi trường thích hợp là sẽ héo tàn
Về với sẽ thay đổi chúng sẽ hạnh phúc như xưa”
Có lẽ… thật sự tệ
Việc gì cũng làm xong
Một bàn tay to thô ráp siết lấy cổ tay
Một bóng thấp bé chắn mặt
Một phiên bản tiểu phong của đông cung khá hiện đại. I like it