Cát Mã Đốn Châu - Chương 2
3
Không ngoài dự đoán Giang Thịnh đồng ý ly hôn
Tôi cũng chẳng mảy may quan tâm
Ngay lập tức về biệt thự Giang gia thu dọn đồ đạc
Ba để cho quá ít thứ ít đến mức chẳng thể mất thêm một món nào nữa
Mười một giờ đêm Giang Vọng Dã vẫn mặc đồ ngủ trong phòng khách gương mặt lạnh nhạt giống hệt Giang Thịnh
Thấy về vẻ vui mặt nó lộ rõ
“Mẹ mẹ đã lãng phí của con hai tiếng đồng hồ Thời gian của con quý giá mau lên sách cho con”
Tôi đứa con do chính sinh
Nó đến đời như một cơn gió chẳng báo
Lúc mới mang thai còn cùng một nhóm bạn leo núi
Về ba vì cứu mà mất mạng ngay tại chỗ Tôi xúc động mạnh đến mức suýt sảy thai đó sức khỏe cũng hồi phục nổi
Lúc sinh nó mất máu quá nhiều vì kiệt sức Nó sinh yếu ớt còn thì suy kiệt
Mẹ Giang vẫn luôn hài lòng với Vì tự tay nuôi nó đã bỏ việc ở nhà tâm ý chăm sóc con
Năm năm qua mọi chuyện từ lớn đến nhỏ của nó đều tự làm
Từ lúc nó bập bẹ tập đến khi mẫu giáo từng bỏ lỡ bất cứ khoảnh khắc nào
Giang Vọng Dã đúng là dòng máu nhà họ Giang bây giờ đã vô cùng xuất sắc đủ để khiến tự hào
“Xin thời gian của mẹ cũng quý để dành cho con”
Nó nghiêng đầu đầy thắc mắc:
“Mẹ công việc gì Mỗi ngày mẹ chỉ ở nhà làm gì tiêu tiền của ba thời gian như thì giá trị gì”
“Mẹ giá trị cuối cùng của mẹ chỉ là sách cho con thôi”
Mẹ Giang bước khỏi phòng ôm lấy nó đầy xót xa
“Sau đừng tùy tiện ngoài nữa khổ thân Tiểu Vọng đến giờ còn ngủ Con đã gả Giang gia thì biết giữ quy củ của Giang gia”
“Con gái nhà quê đúng là chẳng biết điều thật hiểu Giang Thịnh mù mắt chỗ nào mới chọn con May mà cái bụng còn biết sinh con tranh thủ tuổi còn trẻ sinh thêm vài đứa nữa cũng coi như uổng công Giang gia đầu tư con”
Phải
Dù bà chẳng ưa gì nhưng đối với Giang Vọng Dã thì nâng như nâng trứng
Mỗi ngày chạy chạy thăm cháu miệng thì luôn dặn dò nó về trọng trách của thừa kế Giang gia
Tôi đã buông bỏ
Mỉm :
“Bà cứ yên tâm quy củ của Giang gia thì để con dâu Giang gia tuân theo thì khỏi cần”
Rồi nghiêm túc với Giang Vọng Dã:
“Từ nay sẽ dì khác sách cho con Thời gian đáng tiền của mẹ cũng đáng để con chờ”
Nói xong thẳng phòng lấy hành lý
Thật cũng chẳng gì nhiều
Trước một chiếc vali nhỏ thể chứa hết đồ đạc của
Bây giờ một chiếc hộp nhỏ là đủ
Chiếc hộp chứa tất cả những gì ba để cho
Giang Thịnh ở cửa kéo tay cau mày:
“Nếu là vì mẹ và Tiểu Vọng hứa sẽ để chuyện xảy nữa”
Tôi
Tôi và Giang Thịnh là yêu thời đại học từng yêu say đắm
Trên bức tường ở trường vẫn còn ảnh chụp khi chúng bên
Đáng tiếc tất cả phim ngôn tình nên kết thúc ở khúc kết hôn thì hơn
Là biết lượng sức
Giờ xem như đã trở quỹ đạo
Tôi gỡ tay xách chiếc hộp bước thẳng ngoài
Tôi đã bán căn nhà mà ba mua cho bộ thủ tục ly hôn ủy quyền cho luật sư xử lý
Ba cho quá nhiều nhiều đến mức dẫu rời khỏi Giang gia vẫn lo cơm áo
Tôi lì trong căn hộ thuê ngủ li bì
Suốt bao năm để phù hợp với lịch sinh hoạt của Giang Thịnh và Giang Vọng Dã luôn dậy sớm làm bữa sáng cho họ
Một lười như cũng từng ngủ nướng lần nào
giấc ngủ đêm đó chẳng bình yên mơ những giấc mơ lạ lùng đầy mảnh vụn ký ức
Tôi mơ thấy cưỡi ngựa con phi nước đại thảo nguyên ba chạy phía ha hả chạy la to: “Chạy chậm thôi”
Tôi mơ thấy Giang Thịnh thời đại học nắm tay chạy dọc con đường lá ngân hạnh rạng rỡ
Tôi còn mơ thấy Giang Vọng Dã hồi nhỏ đeo yếm nước dãi chảy ròng ròng
Tôi để ba ôm lấy nó một lần nhưng ba giận dữ hét lên bảo mau chạy
“Đừng——”
Tôi choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng mồ hôi đầm đìa
Cố gắng gượng dậy làm bữa sáng nhưng vô thức làm… sandwich
Giang Thịnh và Giang Vọng Dã thích ăn bữa sáng kiểu Tây
Còn thì
Tôi thích uống trà sữa mặn ăn bánh bột khô cứng nhai khúc xương lớn thuần phục những con ngựa hoang
Từ khi kết hôn Giang gia chê những món đó phong vị bắt đầu uốn nắn thành “ phụ nữ mẫu mực”
Phải học lễ nghi vì làm mất mặt Giang Thịnh
Phải học nấu ăn vì đó là việc của phụ nữ
Phải học cách quan tâm vì đó là trách nhiệm của vợ
Phải hiếu thuận với mẹ Giang vì đó là bổn phận của con dâu…
Kể từ khi cưới Giang Thịnh linh hồn như xé đôi
Một nửa mãi đắm chìm trong quá khứ tỉnh dậy
Một nửa như cái xác hồn sống lay lắt qua ngày
Cứ thế mãi đánh mất cả chính — một từng biết biết nghịch ngợm
Tôi ngơ ngẩn đĩa sandwich bàn bật nức nở
Từng năm đã sống thành cái dạng gì thế
Ba hãy về thảo nguyên thăm ông
thảo nguyên giờ đây chỉ còn là trống vắng lặng
Cát Mã Đốn Châu của thảo nguyên giờ đã còn nhà để về
4
Nhìn thấy một lớn một nhỏ cửa chẳng lấy gì làm bất ngờ
Tìm đến gặp với Giang gia mà chẳng đáng là gì
Giang Vọng Dã ba đó cúi với :
“Mẹ con xin con nên phủ nhận giá trị của mẹ”
Thực thằng bé chẳng giống chút nào
Ba từng hồi nhỏ hoang nghịch chẳng biết lễ phép là gì
Con ngỗng nhà bác Trát Tây nhổ trụi lông vì thế mà ông đuổi theo mắng suốt
Ba bảo ông cũng xem làm mẹ thì sẽ
Nghĩ tới đó bóng lưng nhỏ nhắn thẳng tắp của nó bất giác đưa tay xoa đầu nó
“ mẹ mẹ nên trốn tránh vấn đề Mẹ cũng xin con vì đến muộn Bữa sáng do dì giúp việc làm con thích con vẫn thích mẹ nấu hơn”
Ngón tay khựng bên hông —
Không giống thì cũng chẳng cần lưu luyến nữa
Giang Thịnh nhíu mày hiệu cho tài xế đưa thằng bé
Rồi ngang nhiên bước nhà :
“Mẹ sẽ chuyện Còn Giang Vọng Dã sẽ dạy dỗ cẩn thận Giờ thì em thể về chứ”
Tôi tựa quầy bếp thản nhiên hỏi :
“Anh hiểu tiếng Tôi là ly hôn”
Sắc mặt lạnh :
“Ly hôn Em ở nhà hầu hạ quen nên biết xã hội bên ngoài thế nào Em nghĩ ly hôn còn sống nổi cuộc sống của mấy bà phu nhân giàu sang Em tưởng thể về thảo nguyên Tỉnh ”
Nói xong giọng dịu xuống:
“Là của dạo dồn hết tinh lực công việc để ý em ở nhà chịu bao nhiêu uất ức Anh đảm bảo sẽ để chuyện như xảy nữa Chuyện học của em trai em sẽ sắp xếp thỏa Em ngoan ngoãn về nhà còn nhiều việc làm”
Nghe mấy lời bật khẽ đó giơ tay tát thẳng mặt
“Giang Thịnh Anh đừng quên là ai từng cùng khởi nghiệp
Lúc đó khổ cũng chịu bây giờ càng chẳng cần chịu khổ nữa”
Nghĩ đến những chuyện đã qua một cái tát đủ tặng thêm một cái đối xứng
“Anh dám biết mẹ đối xử với thế nào Hả
Anh biết chứ
Chỉ là kẹt ở giữa cho nên giả vờ thấy mặc kệ sống trong cảnh giằng xé dồn ép
Cuộc sống của một ‘phu nhân giàu sang’ mà đó —
Tôi sống nổi cũng thèm sống”
“Giang Thịnh chẳng chỉ vì nghĩ chỉ một thân một sinh con chẳng việc làm nên buộc dựa mà sống
Anh tính toán đúng lắm nên mới dám ngang nhiên đối xử với như đúng ”
Vết tát in rõ mặt mắt đỏ hoe:
“Anh … Anh biết em ở nhà…”
Tôi bình tĩnh lạnh giọng:
“Anh biết
Anh thật sự biết ”
Anh nghẹn lời mặt dám nữa
Lúc mới kết hôn cũng là thời điểm hỗn loạn nhất
Ba mất dấu hiệu sảy thai lý do
Dù Giang Thịnh bận rộn thế nào tối đến vẫn đợi ngủ mới bắt đầu xử lý công việc
Khi sinh Giang Vọng Dã mất máu nghiêm trọng
Anh trong phòng sinh cả tay nhuốm máu đến nghẹn ngào quỳ xuống cầu xin đừng bỏ rơi
càng về càng về nhà muộn
Bên cạnh liên tục thay đổi mấy cô thư ký xinh cùng tiệc rượu
Mỗi lần cãi còn là thẳng thắn đối thoại nữa mà là ép cúi đầu
Bất cứ mâu thuẫn nào trong gia đình cũng đều là nhường nhịn
“Thông cảm một chút”
“Mẹ vất vả nuôi một cũng dễ dàng gì”
Tôi bắt đầu nghi ngờ chính tự hỏi làm đủ
Tôi cố gắng để bản thân lạc lõng cũng hòa nhập thế giới của
Tôi từng ngoài làm việc nhưng mẹ Giang châm chọc làm mất mặt Giang gia
Giang Thịnh thì bảo:
“Anh vất vả kiếm tiền bên ngoài là để em làm một vợ hiền trong nhà”
Vì thế nên cắn răng dự những buổi tiệc mà hề thích cùng thư ký rôm rả
Âm thầm gây áp lực ép cúi đầu
Hai từng yêu tha thiết mà giờ trở thành thế — đúng là mất mặt
“Giang Thịnh tìm lúc nào đó làm thủ tục Cuộc sống như thế chịu đủ ”
“Được thôi Ly thì ly Giang gia chúng chẳng thiếu gì càng cần một chổi như cô”
Giang Thịnh vội vàng ngăn làm bộ như đuổi bà ngoài
Bà hất tay Giang Thịnh quát lên:
“Lúc nếu vì ba cô chết mà cô đang mang cốt nhục của Giang gia thì cái dạng như nó bước chân cửa Giang gia á là mơ giữa ban ngày Ly thì ly Ly là phúc của nhà ”
“Giang gia chúng đầy giành gả ăn của nhà ở nhà bám víu như ký sinh trùng mà còn dám chê bai con trai ”
Tôi quét sạch mọi thứ quầy bar xuống đất
Tiếng kính vỡ vang lên loảng xoảng
Mảnh vỡ bắn tung tóe mảnh văng trúng chân mẹ Giang làm bà xước da chảy máu
“Biến hết cho Tôi mạng rách đừng đụng ”
Mẹ Giang hoảng sợ vội vàng nép lưng Giang Thịnh lùi liên tục:
“Cô đáng đời mất cha Không Tiểu Thịnh gọi điện thì ba cô cũng sớm muộn gì cô hại chết thôi”
Tôi lập tức ngẩng đầu ánh mắt sắc lạnh khóa chặt lấy mẹ Giang
“Bà gì Bà dám lần nữa xem”
Một phiên bản tiểu phong của đông cung khá hiện đại. I like it