Cạm Bẫy Tình Yêu - Chương 4
11
Hạ Thần đưa đến đầu phố
Tôi lên taxi vẫy tay tạm biệt xong mới về nhà
lúc đó một bóng đen bất ngờ lao từ phía
Tôi giật theo bản năng định bỏ chạy
túi xách đàn ông giật lấy cả kéo mạnh đập tường
Vai va chạm dữ dội đau rát
Suốt 18 năm sống đời từng đối xử thế
Tôi cảnh giác đàn ông mặt
Ông trông khá lớn tuổi nếp nhăn mắt hằn sâu
Cổ áo và ống tay che kín để lộ chút da thịt nào
Tôi ép sát tường cố gắng che giấu sự bất an bằng giọng điệu mạnh mẽ:
“Ông là ai Muốn làm gì”
Người đàn ông lùi hai bước giơ hai tay lên
Như thể thể hiện rằng ông ý làm hại
khóe môi ông khẽ nhếch lên ánh mắt lạnh lẽo gắt gao khóa chặt lấy
“Đừng sợ Sam Sam Ta sẽ làm hại con
“Ta là cha của con”
Nói nhảm
Ba đã mất khi chào đời
Mẹ từng ông chết trong một vụ tai nạn xe thi thể nghiền nát đến mức thể nhận dạng
Chuyện luôn là một nỗi đau trong lòng mẹ
Vì sợ mẹ buồn ít khi nhắc đến ba ruột của
“Ông bằng chứng gì ”
“Ta…”
Ông trả lời
Tôi lạnh lùng khẩy
Lần rút kinh nghiệm giật mạnh túi xách quăng thẳng mặt ông
“Muốn làm chết đến thì cứ chết luôn ”
Nhân lúc ông đau lao về phía chạy trối chết dám ngoái đầu
Sau lưng vang lên tiếng chửi rủa tiếp đó là tiếng bước chân đuổi theo
Tim đập điên cuồng chân ngày càng nặng trĩu vì kiệt sức
Chết biết thế đã lời mẹ trốn tiết thể dục mỗi tuần
Cổ họng dâng lên vị tanh nồng của máu do vận động quá sức nhưng cố nuốt xuống
Ngay lúc hoảng loạn mũi giày vô tình vấp thứ gì đó
Cả mất thăng bằng ngã nhào về phía
cơn đau như dự đoán xuất hiện
Tôi một cánh tay rắn chắc đỡ lấy kéo về phía
Tạ Ký Tuấn chắn bảo vệ trong vòng tay
Tôi sợ hãi siết chặt vạt áo trong tầm mắt chỉ còn bóng lưng cao lớn vững chãi
Như một cây tùng cứng cáp che chở khỏi mọi bão tố đang ập đến
Người đàn ông đuổi theo chợt khựng khi thấy Tạ Ký Tuấn
Ông xung quanh cuối cùng đầu bỏ chạy
Căng thẳng suốt nãy giờ khiến thân rã rời lúc cơn đau mới trỗi dậy
Tôi buồn giữ hình tượng bệt xuống bậc thềm
Vai đau chân cũng đau đến mức nhúc nhích
“Hắn là ai” Tạ Ký Tuấn hỏi
“Một kẻ điên Hắn cứ khăng khăng là cha đã chết từ lâu của ”
Tôi giả vờ thoải mái trả lời
ngay cả chính cũng nhận giọng đang run
Tạ Ký Tuấn chịu hạ xuống bên cạnh
Tôi liếc chân chợt nhận điều gì đó:
“Chân … khỏi
“Ra ngoài cần dùng gậy nữa”
Đôi mắt đen nhánh của khựng một chút
“Vừa gọi cho em nhiều lần nhưng em máy
“Sợ em gặp chuyện vội quá nên quên mất”
Vừa khẽ nhíu mày như thể nhận cơn đau
Ra là
Tôi nhớ chiếc điện thoại mới bỏ trong túi xách
Có lẽ giờ đã quăng nát mất
Phiền thật
Tôi phủi bụi váy dậy
Rồi vươn tay về phía :
“Đi thôi về nhà”
Tạ Ký Tuấn ngước mắt ánh mắt lướt qua gương mặt
Ngón tay nhẹ nhàng đặt lên tay
Lạnh lẽo
Rồi nắm lấy mượn lực để dậy
chậm rãi chịu buông tay
Tôi nhận điều gì bất thường
Thậm chí còn vỗ vỗ vai chủ động bảo tựa
“Chân còn đau để dìu về”
Tạ Ký Tuấn cũng khách sáo
Cánh tay đặt lên vai quá nặng nhưng khiến cảm nhận rõ sự hiện diện của
Trên thoang thoảng mùi chanh nhẹ nhàng
Làm tự chủ mà nhớ đêm hôm đó trong phòng tắm đầy nước
“Lần đừng máy của cũng đừng để tìm thấy em”
Giọng trầm thấp vang lên sát bên tai như thấm sâu tận xương tủy
Tôi nhạy cảm rùng cố gắng phản bác:
“Tôi cố ý ”
“Và cũng đừng ngoài với khác ban đêm nữa
“Không lúc nào cũng thể kịp thời cứu em”
Tôi im lặng
Một lúc thấp giọng đáp:
“Được biết mà”
12
Sau chuyện đó từ chối tất cả những lời mời chơi giờ học
Kể cả lời mời từ Hạ Thần
Chỉ một lòng một theo Tạ Ký Tuấn từng bước rời
Liên tục nửa tháng chuyện gì xảy nữa
Tôi bắt đầu vô thức nghĩ rằng mọi chuyện đã qua
Cho đến sáng hôm khi đến lớp
Tôi và Tạ Ký Tuấn bước cửa lớp gần như cùng lúc
Vô số ánh mắt ngay lập tức đổ dồn về phía
Rõ ràng ai lên tiếng nhưng ánh mắt họ ẩn chứa những lời bàn tán
Không biết ai là mở đầu một tiếng châm biếm vang lên
Không khí trong lớp ngay lập tức bùng nổ
“Bình thường cứ vẻ tiểu thư lắm ai mà ngờ chỉ là con gái của một giúp việc”
“Nhìn ngực cô mà xem chắc chắn đã sớm bò lên giường của Tạ Ký Tuấn ‘nuôi lớn’ từng chút một”
“ dạo cô theo đuổi Tạ Ký Tuấn mà là chạy theo Hạ Thần đúng ”
“Chắc Tạ Ký Tuấn chơi chán nên tìm thằng khác để dựa thôi”
“Tội nghiệp Hạ Thần biến thành kẻ đổ vỏ mà còn biết”
Cả run rẩy
Theo bản năng về phía Hạ Thần— cũng cuốn tin đồn
chỉ lặng lẽ cúi đầu sách vở
Không
Cũng hề lên tiếng giải thích
Một cảm giác chua xót tràn lên tận cổ họng
Tôi mím môi siết chặt mép váy đầu ngón tay siết đến trắng bệch
“Rầm”
Một tiếng động vang dội chấn động cả lớp học
Ngay đó là một loạt tiếng hét thất thanh
Tôi theo hướng âm thanh ngây
Tạ Ký Tuấn đang túm lấy cổ áo một nam sinh kéo lê sàn nhà
“Tạ Ký Tuấn mày điên hả”
Kẻ lôi sàn chính là Chu Thành
Cũng chính là đã từng vu oan Hạ Quỳnh ăn cắp đồ của
Bàn tay Tạ Ký Tuấn siết chặt gáy Chu Thành căng đến mức gân xanh cánh tay cũng nổi lên
“Rầm”
Đầu Chu Thành ấn thẳng thùng rác
Rác của ngày hôm qua vẫn dọn dẹp
Thức ăn thừa đã bốc mùi chua nồng ám đầy lên tóc và quần áo
dường như vẫn đủ để nguôi giận
Tạ Ký Tuấn đá mạnh một cú thùng rác
Chu Thành đá văng lăn sàn
Hắn cố gắng bò dậy canh súp còn vương tóc chảy xuống mặt
Nôn khan mấy tiếng ánh mắt tràn ngập oán độc
“Vì một con đàn bà mà mày làm đến mức ”
Lời còn dứt
Tạ Ký Tuấn cầm ngay chiếc ghế bên cạnh nện thẳng xuống đầu Chu Thành
“Rầm”
Tiếng hét vang lên khắp lớp học
Tạ Ký Tuấn tiếng ồn làm phiền đến mức khẽ nhíu mày
Giọng lạnh lùng từng chữ sắc bén như dao cắt ngang khí
“Kiếp nhớ đầu thai làm súc vật ”
13
Vụ đánh ầm ĩ đến mức kinh động cả trường
Tôi và Tạ Ký Tuấn cùng mời văn phòng hiệu trưởng còn gọi cả phụ
Phu nhân Tạ và mẹ vẫn đến
Hiệu trưởng chĩa ngón tay hết chỉ đến Tạ Ký Tuấn
Cuối cùng ông vẫn hướng mũi nhọn về phía :
“Tại ấn đầu bạn học thùng rác”
Tạ Ký Tuấn nở nụ tiêu chuẩn của một học sinh gương mẫu:
“Tôi thấy chuyện dơ bẩn nên tưởng rằng thùng rác chính là nhà của ”
“Khụ…” Tôi cố nhịn suýt chút nữa bật thành tiếng
“Hơn nữa chuyện liên quan đến bạn học Tô để cô về ”
Vậy nên tha một cách nhẹ nhàng
Dư âm từ trận đánh vẫn còn
Lúc lớp ai dám bàn tán về như lúc nữa
Vừa về chỗ phát hiện bàn ai đó dùng bút lông đầy những lời lẽ khó
Lương Y Huệ đỏ mắt cố lau nhưng tài nào xóa sạch
Lúc Hạ Quỳnh đưa cho một chai cồn tẩy rửa
“Dùng cái lau ”
Hai cô cầm khăn lau từng chút một xóa sạch những chữ bẩn thỉu đó
Tôi mỉm với hai họ:
“Để cảm ơn mời hai uống sữa dâu nhé”
Tôi ôm lấy vai hai cô mỗi bên một
Mua sữa dâu và bánh mì cùng lên sân thượng chia ăn
Lương Y Huệ cắn mạnh một miếng bánh tức tối kể :
“Không biết ai đã sự thật về thân thế của lên bảng đen
“Còn dán cả ảnh ở chung nhà với Tạ Ký Tuấn nữa”
“Tớ biết làm cả may mà Hạ Quỳnh đã lao lên xé ảnh xuống và lau sạch bảng”
Tôi nhấp một ngụm sữa dâu tít mắt:
“Cảm ơn nha Tiểu Quỳnh”
Hạ Quỳnh cảm ơn mà khựng :
“Lần đã hiểu lầm lần giúp xem như bù ”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu:
“Vậy bây giờ chúng thể làm bạn chứ”
Có vẻ như cô đồng ý
Bởi vì cô chấp nhận nửa thanh socola đưa
Ba chúng chuyện ăn vặt chờ đến khi Tạ Ký Tuấn khỏi văn phòng hiệu trưởng
Tôi chạy đến hỏi :
“Chuyện xử lý thế nào ”
“Những kẻ em đều đã đuổi học”
“Chỉ thôi”
Tạ Ký Tuấn vẻ hiểu sai ý gì đó
“Yên tâm sẽ để chuyện trôi qua dễ dàng như ”
…Cái gì với cái gì chứ
“Ý là đánh như gặp rắc rối gì ”
Ánh mắt khẽ động sâu trong đồng tử như ý thoáng qua:
“Em lo cho ”
“Ừ lo cho ”
Anh sững
Sau đó giơ tay lên xoa đầu
Giọng trầm thấp nhẹ nhàng như một cơn gió lướt qua:
“Không ”