Cạm Bẫy Tình Yêu - Chương 1
1
Lần thứ ba lấy cớ mang sữa cho Tạ Ký Tuấn nhưng thực chất là để quyến rũ ký ức về thân phận của chợt bừng tỉnh trong đầu
Trong nguyên tác là con gái của một giúp việc trong nhà họ Tạ
Từ nhỏ mẹ đã nhồi nhét đầu tư tưởng bám víu lấy hào môn trèo cao bằng mọi giá
Và mà thể bám nhất chính là Tạ Ký Tuấn – sống cùng một mái nhà với ngày ngày chạm mặt
đáng tiếc trong mắt chỉ là một kẻ ngực to não bé chẳng đáng để bận tâm
Ngược nữ chính Giang Khuê – cô gái kiên cường tự lập – là ưu ái hơn cả
Vì thế chướng mắt Giang Khuê liên tục gây khó dễ cho cô
mưu kế của quá vụng về lần nào cũng vạch trần
Cuối cùng đuổi học một cách thảm hại theo mẹ rời khỏi nhà họ Tạ và biến mất khỏi thế giới của họ
Vậy chẳng là còn kịp nghiệp cấp ba
Trong thời buổi bằng cấp ngày càng quan trọng thế mà nổi bằng cấp ba thì đến quán trà sữa cũng chẳng ai nhận làm nhân viên
Vậy nên kết cục của đơn thuần là đuổi khỏi nhà họ Tạ mất hút
Mà là đói đến chết trong một căn phòng trọ cũ nát ai đoái hoài tới
Nghĩ đến đây lạnh cả sống lưng
Đâu còn dám mơ tưởng gì đến Tạ Ký Tuấn nữa
đúng lúc cánh cửa mặt mở
Tạ Ký Tuấn cửa đôi mắt cụp xuống vẻ mặt chán ghét như thể đã quá quen thuộc với những trò lố bịch của
“Có chuyện gì”
Tôi giật tay run lên một chút
Chiếc cốc thủy tinh tay rơi xuống vỡ tan mặt đất tạo nên âm thanh giòn tan
Tôi kịp lo lắng về chiếc váy ngủ sữa đổ ướt lập tức cúi xuống thu dọn
Ngay khi đầu ngón tay sắp chạm mảnh vỡ cổ tay đột nhiên một bàn tay mạnh mẽ kéo
“Không giữ bàn tay nữa ”
Giọng lạnh như băng
Tôi hoảng sợ rụt tay
Tạ Ký Tuấn vẫn buông
Tôi ngẩng đầu hoang mang
Lại phát hiện ánh mắt đang dừng chính giữa ngực
Không đúng
Tối nay cố tình chọn một chiếc váy ngủ mỏng nhẹ để quyến rũ
Lớp vải vốn đã mỏng manh nay sữa thấm ướt trở nên gần như trong suốt
Anh thấy gì… đã quá rõ ràng
Tôi giật mạnh tay khỏi bàn tay
Hoảng loạn ôm lấy ngực lắp bắp rõ câu từ:
“Tôi… … lát nữa sẽ dọn dẹp”
Tôi chạy thẳng về phòng vội vàng thay một bộ đồ khác
Bộ đồ ngủ dài tay quần dài kín mít từ đầu đến chân
Sau đó mặc kệ ánh mắt đầy thất vọng của mẹ nghiêm túc dọn sạch mảnh vỡ và vệt sữa cửa phòng Tạ Ký Tuấn
Sau khi làm xong ngước mắt lên
Nhìn cánh cửa phòng đã đóng chặt âm thầm hạ quyết tâm
Nhất định tránh xa Tạ Ký Tuấn giữ mạng là quan trọng nhất
2
Buổi tối dọa sợ đến mức gặp ác mộng
Tôi ngủ ngon
Sáng hôm như dự đoán dậy trễ
Ngáp một cái vội vàng nhét miệng một miếng bánh mì phết mứt việt quất mang giày cúi đầu chạy ngoài
Không ngờ ngay cổng biệt thự đâm sầm Tạ Ký Tuấn
Bộ đồng phục học sinh phát cho trường nhưng khi khoác lên mang một dáng vẻ khác hẳn
Cổ áo ủi phẳng chiếc huy hiệu kim loại màu bạc áo khoác xám ánh lên ánh mặt trời càng làm nổi bật vẻ ngoài lạnh lùng cao quý của
Nhìn thấy nhiều chỉ lạnh nhạt lệnh:
“Lên xe”
Tôi lùi nửa bước
Không đúng tình huống giống như tưởng tượng
Tôi lớn lên trong nhà họ Tạ theo mẹ làm con của giúp việc
Không thể là tình cảm đặc biệt gì với họ nhưng vì miệng ngọt còn nhỏ tuổi phu nhân Tạ cũng phần ưu ái
Nhờ sự ưu ái đó mới thể cửa để học chung trường với Tạ Ký Tuấn – một thiếu gia con nhà giàu thực thụ
Mẹ càng nước lấn tới còn chủ động yêu cầu để học chung xe với Tạ Ký Tuấn mục đích chỉ để thêm cơ hội quyến rũ
đáng tiếc là một tảng băng nghìn năm bao giờ tan chảy
Dù dùng hết mọi chiêu trò vẫn hề động lòng
Tôi vốn định nhân cơ hội trễ lần để tách ngờ đợi
Tôi do dự mở miệng nhưng lời từ chối còn kịp đã ánh mắt ép chặt nuốt xuống
“Nhanh lên sắp trễ ”
“…Ừm”
Tôi dám cãi lời ngoan ngoãn lên xe
Suốt cả quãng đường dán sát cửa sổ cố gắng tránh xa Tạ Ký Tuấn hết mức thể
Sắp thành công chỉ cần một chút nữa là tới trường
Tôi nắm chặt tay âm thầm cổ vũ bản thân
Đột nhiên xe xóc mạnh một cái
Không kịp chuẩn mất thăng bằng cả lao thẳng về phía Tạ Ký Tuấn
Bốp
Trán đập mạnh vai
Đau đến mức mắt tối sầm suýt chút nữa thành tiếng
Tôi đưa tay ôm trán tay còn mò mẫm tìm điểm tựa để đẩy trở vị trí
ngờ tay trượt một cái…
Tôi ngã nhào lên Tạ Ký Tuấn lần nữa
Lần rốt cuộc cũng rõ
Nơi bàn tay chống xuống là đệm ghế mềm mại
Mà là… đùi của
3
Xong đời
Nếu tài xế dừng xe kịp thời lẽ hành động của đã xem như nhảy khỏi xe
Tôi dám biểu cảm của Tạ Ký Tuấn chỉ cắm đầu chạy thẳng lớp học
Có lẽ nhờ sự hổ và bối rối tốc độ di chuyển của tăng vọt
Tôi trễ
Ngược Tạ Ký Tuấn bước lớp một cách ung dung đúng lúc chuông báo học vang lên
Lúc mới thấy may mắn
May mà đây khi đề nghị chung bàn đã từ chối thẳng thừng với lý do quen bên cạnh
Nếu với tình cảnh hiện tại chắc chắn sẽ như đống lửa thậm chí thà bỏ học còn hơn
Suốt cả buổi sáng thay đổi thái độ còn bám lấy Tạ Ký Tuấn nữa
Thậm chí ngay cả ánh mắt cũng dám chạm
Tiết học gần cuối là thể dục
Ánh nắng giữa trưa chói chang lười biếng tựa gốc cây duy nhất sân thể dục bóng râm để tránh nắng
Không vì lý do gì đặc biệt
Mà là do mẹ sợ đen da
Bà từng :
“Đàn ông đều là động vật thị giác Da con trắng trẻo mềm mại căng bóng đến mức thể véo nước con chẳng cần với họ họ cũng xem con như tiên nữ mà tôn thờ
“Còn nếu con chỉ đen một chút một chút thì dù liều mạng theo họ xuống tận hầm mỏ họ cũng bao giờ để mắt đến con”
Có đúng như
Tôi chắc
việc chạy nhảy đổ mồ hôi sân sẵn sàng đồng ý cả trăm lần
Buổi học thể dục nhanh chóng kết thúc
Tôi cùng mọi trở về lớp
Vừa cúi đầu xuống thấy một chiếc hộp trang sức mở toang vứt bàn
Bên trong trống trơn
Tôi sững một chút linh cảm gì đó quen thuộc
Còn kịp nghĩ kỹ
Một bàn tay đã nhanh hơn nhặt hộp trang sức lên
Là bạn cùng bàn của – Lương Y Huệ
“Tô Tô mất đồ ”
Giọng cô hề nhỏ ngay lập tức thu hút sự chú ý của nhiều trong lớp
Tôi chợt nhớ
Đây chẳng chính là lần đối đầu đầu tiên giữa và nữ chính trong nguyên tác
Trong nguyên tác tiết thể dục đã lén nhét sợi dây chuyền của cặp của Hạ Quỳnh định vu oan cho cô
kế hoạch chỉ thất bại mà còn mọi phát hiện rằng sợi dây chuyền của là đồ giả
Trong khi đã bỏ tiền thật mua nó
Nghĩ đến đây cũng nổi
lúc sợi dây chuyền của vẫn yên cổ
Thứ mất… là chiếc vòng tay Tạ Ký Tuấn tặng
Đó là món quà “tiện tay” ném cho ngày sinh nhật 17 tuổi rằng đáng giá bao nhiêu
Thế mà vui vẻ đeo nó ngay lập tức
bây giờ đã quyết tâm giữ cách với Tạ Ký Tuấn
Nếu nữ chính hiểu lầm vẫn còn ý đồ với chỉ vì một chiếc vòng tay…
Thì nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch
Vẫn là nên thu tay thì hơn
Tôi vội vã xua tay ngăn Lương Y Huệ tiếp tục làm lớn chuyện:
“Không chỉ là một chiếc vòng tay… đáng tiền mà”
ngờ khi câu Lương Y Huệ kích động hẳn lên
“Cậu gì Chiếc vòng tay luôn đeo mất ư
“Đó là đá Tô Kỷ còn là loại băng chủng màu hồng đào ít nhất cũng đáng giá hơn mười mấy vạn”
Mười mấy vạn
Tôi giật bật dậy
Bán là thể bằng tiền lương cả năm của mẹ đấy
Thì cái gọi là “ đáng bao nhiêu” của nhà giàu… chính là như
Tôi chớp mắt hai lần đầu óc chút trống rỗng
Lương Y Huệ thì tức giận mặt:
“Rốt cuộc là ai vô liêm sỉ đến mức ăn trộm đồ của Tô Tô Mau trả đây Đừng để đích thân lục từng cái cặp”
Cả lớp bắt đầu xì xào bàn tán
Không biết ai là khơi mào câu chuyện nhanh chóng xoay về phía Hạ Quỳnh
“Trong lớp ngoài Hạ Quỳnh còn ai nghèo đến mức ăn trộm ”
“Bảo ba mẹ cô dù bán sạch đồ đạc cũng nhất quyết đưa cô trường Chỉ cần ăn trộm một chiếc vòng tay thôi là thể kiếm vốn ”
Những tiếng chói tai vang lên dứt
Hạ Quỳnh tức đến đỏ cả mắt đôi mắt ầng ậc nước chỉ chực chờ rơi xuống
Lương Y Huệ thì chút do dự xông tới định lục cặp của Hạ Quỳnh
Nhìn thấy mọi chuyện sắp mất kiểm soát vội vàng ôm ngang eo Lương Y Huệ ngăn cô :
“Khoan đã”