Cả Đời Chỉ Yêu Một Người - Chương 1
1.
Tôi nhận được một cuộc gọi lạ. Là chồng cũ đã biến mất suốt 5 năm qua.
Anh ta dùng giọng điệu quen thuộc, dịu dàng gọi qua điện thoại:
“Vợ ơi, anh đang ở bệnh viện số hai.”
7h29 phút tối, tôi có mặt tại bệnh viện theo yêu cầu của cảnh sát.
Họ nhận được tin báo về một vụ tai nạn rồi bỏ trốn, nạn nhân không mang theo giấy tờ tùy thân, bị chấn động não và mất trí nhớ tạm thời. Anh ta chỉ nhớ được tên mình, địa chỉ nhà cũ và tên vợ.
Người bị thương, chính là chồng cũ tôi – người tôi đã không gặp suốt năm năm qua.
Khi tôi đến phòng bệnh, Lục Cảnh Thừa đang ăn cơm.
Trông anh ta thảm hại không tả nổi – đầu đội lưới băng, tay phải bó bột, đang cố gắng dùng tay trái để xúc cơm, nhưng chưa kịp đưa lên miệng thì đã đổ tung tóe ra áo.
Anh ta bực tức quăng cái muỗng đi, lấy giấy lau qua loa rồi ngẩng đầu lên – khi nhìn thấy tôi, mắt anh ta sáng rỡ như trẻ con gặp được mẹ:
“Vợ ơi!”
Tôi đứng ngay cửa, bất động nhìn anh ta.
2.
Lục Cảnh Thừa thực sự bị mất trí nhớ.
Trí nhớ của anh ta dừng lại ở năm đầu chúng tôi đăng ký kết hôn, cái thời anh từ bỏ gia đình quyền thế, đến thành phố nơi tôi sinh ra, cùng tôi bắt đầu cuộc sống mới giản dị nhưng hạnh phúc.
Anh là con nhà họ Lục ở Bắc Kinh, mất cha từ nhỏ, mẹ đi lấy chồng khác, chỉ còn ông nội là thương anh nhất.
Khi ông nội qua đời, anh ôm chặt tôi, vùi mặt vào vai tôi, những giọt nước mắt mát lạnh chảy dài theo xương quai xanh của tôi. Anh nói:
“Anh chỉ còn em là người thân.”
Ngày tôi mang thai, anh vui mừng cả ngày, mất ngủ cả đêm. Sáng hôm sau, anh lén hôn tôi, rồi hôn lên bụng vẫn còn bằng phẳng của tôi.
Anh bảo:
“Giản Khê, cảm ơn em. Em đã cho anh một gia đình trọn vẹn.”
Nhưng rồi sau đó, chính anh lại phản bội tôi, chạy theo một người phụ nữ khác, đưa cô ta đi chữa bệnh, cùng cô ta sang nước ngoài, để lại tôi với hàng chục cuộc gọi không ai nghe máy và một tờ đơn ly hôn lạnh lùng.
Tất cả những điều đó, Lục Cảnh Thừa bây giờ không nhớ gì cả.
Anh không hiểu vì sao tôi lại xa cách, khách sáo với anh như vậy.
“Vợ ơi…” – Lục Cảnh Thừa nắm lấy ngón út tôi, giọng nói đáng thương như đứa trẻ bị bỏ rơi – “Anh làm gì sai sao?”
Tôi cụp mắt nhìn xuống, ánh mắt rơi vào đôi bàn tay anh. Những ngón tay thon dài vẫn còn lấm tấm máu khô.
Trên mặt và người anh còn nhiều vết trầy xước, nhưng vẻ đẹp trai của anh thì vẫn chẳng hề bị tổn hại. Có lẽ mấy năm qua, cuộc sống của anh rất dễ chịu, nên năm năm trời cũng không để lại chút dấu vết nào trên gương mặt ấy.
Tôi nhẹ giọng hỏi:
“Anh biết rõ tình trạng hiện tại của mình chứ?”
Anh gật đầu mơ hồ.
“Bác sĩ nói trí nhớ của anh dừng lại từ sáu năm trước, lúc chúng ta vừa kết hôn.”
Tôi rút tay lại, nhét vào túi áo.
“Nhưng Lục Cảnh Thừa, bây giờ là năm 2023, và chúng ta đã ly hôn năm năm rồi.”
3.
“Ly… ly hôn?” – Anh sững sờ, “Em không cần anh nữa sao?”
“Tự anh đề nghị đấy chứ không phải tôi.”
“Không thể nào!” Anh lập tức phủ định “Trừ khi anh chết, còn không thì anh không bao giờ rời xa em!”
Ha, câu nói này… tôi từng nghe vào đêm tân hôn, khi hai người còn quấn lấy nhau, đầu môi kề tai.
Vậy mà chỉ cần nghe tin mối tình đầu của anh ta ly hôn, ngay hôm sau anh đã đưa tôi đơn ly hôn.
Anh ngồi trên sofa, hút thuốc, mắt không nhìn tôi, chỉ lạnh nhạt nói:
“Anh biết anh có lỗi với em, nhưng Giản Khê, có những người, có những chuyện, một khi đã bỏ lỡ sẽ là tiếc nuối cả đời.”
Dù tôi có quỳ gối cầu xin, van nài thế nào, cũng không lay chuyển được quyết định ra đi của anh.
Nghĩ lại mà tim vẫn quặn thắt.
“Đó là sự thật.” Tôi đặt một chiếc thẻ ngân hàng lên bàn –
“Tài sản anh để lại năm xưa, tôi đã kinh doanh đến giờ cũng coi như đủ đầy. Trong thẻ là phần ‘cảm ơn’ vì năm đó anh còn biết giữ chút tình nghĩa. Cứ thế đi. Đừng liên lạc nữa.”
Tôi quay lưng bỏ đi, không hề ngoái lại.
Lục Cảnh Thừa phát điên lao xuống giường, chạy theo sau tôi:
“Vợ ơi! Vợ ơi! Giản Khê!”
Sau lưng là tiếng y tá hét toáng lên:
“Anh ơi! Anh bình tĩnh lại đi!”
Anh bị mấy người giữ chặt, mắt đỏ hoe, cuống quýt gào lên:
“Giản Khê! Đừng bỏ anh lại mà!”
Y tá giận dữ quát tôi:
“Cô đang làm gì vậy? Người nhà đâu hết rồi?!”
Tôi khẽ nhếch môi:
“Tôi là vợ cũ của anh ta. Không còn liên quan gì nữa.”
4
Tôi không quay lại bệnh viện gặp Lục Cảnh Thừa nữa.
Sau khi nhận được cuộc gọi từ cảnh sát và nghe họ giải thích sơ lược, tôi đã từ chối can thiệp vào bất kỳ chuyện gì liên quan đến anh ta.
Thỉnh thoảng có số lạ gọi đến, tôi đều tắt máy và chặn số.
Tôi và Lục Cảnh Thừa vốn dĩ là người thuộc hai thế giới khác nhau. Rất lâu về trước, tôi từng ngu ngốc mà bước vào một giấc mộng đẹp.
Cái giá phải trả quá đắt, đến mức mỗi đêm mộng mị đều giật mình tỉnh giấc.
Giờ đây, tôi đã tỉnh mộng từ lâu, anh đi con đường rực rỡ của anh, còn tôi đi trên cây cầu độc mộc của riêng mình.
Chỉ là… Lục Cảnh Thừa dường như không nghĩ vậy.
Một tuần sau, tôi nhìn thấy anh ta ngay trước cửa nhà.
Trời mưa, bên ngoài sấm chớp không ngừng.
Anh ta ngồi dưới đất, dựa lưng vào tường nhắm mắt, tóc đen ướt lòa xòa, cánh tay vẫn còn bó bột.
Hàng xóm gọi cho tôi cách đây mười phút, bà ấy bảo có một người đàn ông lạ mặt ngồi lì trước cửa nhà tôi suốt nửa ngày không chịu đi, còn nói mình là chồng tôi.
Bà ấy gửi ảnh cho tôi – người trong ảnh chính là Lục Cảnh Thừa.
Tôi bước đến trước mặt anh ta, lúc này Lục Cảnh Thừa mới mở mắt nhìn qua, vừa thấy tôi thì theo phản xạ nở một nụ cười.
Anh ta cố gắng đứng dậy, loạng choạng mấy lần mà vẫn không đứng nổi.
Tôi đưa tay ra, để anh ta mượn lực đứng dậy.
Lục Cảnh Thừa cao một mét tám sáu, nhưng lúc này đứng trước mặt tôi lại giống như một đứa trẻ phạm lỗi, vừa tủi thân vừa lúng túng:
“Anh không có nơi nào để đi.”
“Anh có thể quay về Bắc Kinh.”
“Về Bắc Kinh làm gì?” – Anh ta len lén thử nắm lấy tay tôi, vẻ mặt mệt mỏi, đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ, bất an không yên – “Anh đã từ bỏ mọi thứ ở đó từ lâu rồi, bây giờ chỉ còn lại em thôi.”
Tôi bật cười:
“Thái tử gia à, chỉ cần anh gọi một cuộc điện thoại về nhà là có thể phủ nhận hết mấy lời này. Anh và tôi đã sớm không còn liên quan gì nữa.”
“Đừng dây dưa nữa. Dù là trong tình huống nào, cũng chỉ càng thêm vô nghĩa thôi.”
Tôi rút tay lại, đang định mở cửa vào nhà.
Chợt nghe Lục Cảnh Thừa nói:
“Anh chỉ nhớ là lúc chúng ta vừa kết hôn, anh rất yêu em, và em cũng yêu anh.”
“Đừng đối xử với anh như vậy.”
“Giản Khê, nếu em không tin, anh sẽ lên sân thượng ngay bây giờ mà nhảy xuống.”
Tôi không nhúc nhích, chỉ nghe tiếng bước chân anh ta rời đi.
Do dự một chút, tôi vội vàng bước vào thang máy khác, vừa hay thấy bóng dáng anh ta đang bước vào thang máy đối diện, cửa vừa khép lại, thang máy đi lên.
Nếu là Lục Cảnh Thừa của trước kia, đúng là anh ta có thể làm ra chuyện điên rồ như vậy thật.
Không dám chần chừ, tôi lập tức đuổi theo bằng thang máy khác.
Cửa lên tầng thượng đang mở, bên ngoài gió mưa dữ dội. Tôi vừa chạy lên đã thấy bóng lưng Lục Cảnh Thừa đang bước đi trong mưa.
Trái tim tôi như bị bóp nghẹn:
“Anh đứng lại cho tôi!”
Anh ta không nghe, lao thẳng về phía rìa sân thượng.
“Lục Cảnh Thừa, anh thử bước thêm một bước nữa xem! Đến xác tôi cũng không thèm thu về đâu!”
5
Anh ta dừng bước, quay đầu lại. Mái tóc đen ướt sũng vì mưa dính bết lên trán, cả người lộ rõ vẻ tủi thân:
“Trước đây em đâu nói chuyện với anh như vậy.”
Tôi tức đến bật cười:
“Anh còn biết đấy là ‘trước đây’ à? Anh bây giờ là chồng cũ rồi, tôi đâu còn lý do gì phải chiều theo anh nữa? Lại đây!”
Anh ta đứng đó nhìn tôi một lúc, rồi đưa tay ra.
Ngực tôi nghẹn lại, tôi nén cảm xúc, lạnh mặt kéo anh ta xuống khỏi sân thượng.
Lục Cảnh Thừa đi sau lưng tôi, không nói một lời, mãi đến khi vào nhà mới nhẹ nhàng ôm tôi từ phía sau bằng một tay:
“Xin lỗi, Giản Khê.”
Anh xoay người tôi lại, mắt đỏ hoe:
“Anh nhớ rõ lúc chúng ta vừa kết hôn, là ngày Thất Tịch, làm thủ tục ở Cục Dân chính, vừa nhận được giấy chứng nhận còn chưa kịp ấm tay.
“Chúng ta còn bàn sẽ đi hưởng tuần trăng mật, sẽ đến đảo Hải Môn, sẽ leo núi Phượng Hoàng.
“Sao có thể chia tay được? Lúc anh rời khỏi nhà, anh còn đang hỏi em tối nay muốn ăn gì, em nói muốn ăn lẩu ở đường Dân Sinh.”
Tôi ngẩn người trong giây lát, ký ức như bị kéo về năm tháng cũ.
Anh còn định nói tiếp thì bị giọng trẻ con trong phòng cắt ngang.
“Mẹ ơi!” – Sao Sao cầm đồ chơi nhảy chân sáo chạy ra, vừa nhìn thấy người đàn ông lạ đứng sau lưng tôi thì lập tức sững lại.
Lục Cảnh Thừa cũng đơ người:
“Con bé là ai?”
“Là con gái tôi.”
Lục Cảnh Thừa buông tôi ra, ngơ ngác nhìn Sao Sao. Con bé rất giống tôi, hai mẹ con đứng cạnh nhau thì không cần đoán cũng biết là ruột thịt.
Nếu những gì anh ta nhớ là thật, thì lúc đó tôi còn chưa mang thai.
Tôi ôm Sao Sao vào lòng:
“Lục Cảnh Thừa, trí nhớ của anh dừng lại ở đâu không quan trọng.”
“Quan trọng là hiện tại, chúng ta đã không còn gì với nhau nữa rồi.”
Khuôn mặt anh ta tái nhợt, tự mình đoán ra một khả năng:
“Em… em tái hôn rồi sao?”
“Chưa.”
Anh ta khẽ thở phào, nhưng tôi tiếp lời:
“Nhưng sắp rồi.”
Sắc mặt Lục Cảnh Thừa lập tức cứng đờ, như thể tim anh ta vừa bị bóp nghẹt.
Tôi dắt con gái vào phòng, lúc quay ra thì anh ta vẫn đứng nguyên chỗ cũ.
Toàn thân anh ướt sũng, nước nhỏ từng giọt xuống sàn, không dám nhúc nhích, ánh mắt khó xử nhìn tôi.
“Ngồi đi.” – Tôi thở dài, kéo một cái ghế cho anh ta – “Tôi sẽ gọi người mang quần áo tới.”
Tôi hiếm khi thấy Lục Cảnh Thừa thẳng thắn như thế, cảm xúc hiện rõ trên mặt, không hề giấu giếm.
“Đứa bé là…?”
“Là con anh.”
Anh sững sờ một lúc, trong mắt bừng lên vẻ mừng rỡ.
“Anh biết, nhưng anh không cần nó.”
Lục Cảnh Thừa ôm ngực, hít sâu một hơi:
“Đừng nói gì nữa… cho anh bình tĩnh lại một chút.”
Sao Sao không giấu được tò mò, len lén hé cửa nhìn ra ngoài, hai cha con ánh mắt chạm nhau qua khe cửa.
Đây là lần đầu tiên trong đời họ gặp nhau.
Năm đó khi anh yêu cầu ly hôn, tôi đã mang thai sáu tháng. Anh ta kiên quyết ra đi, không điều gì có thể níu kéo được.
Giờ phút này, anh đứng trước mặt tôi, nhỏ bé đến đáng thương:
“Đừng đuổi anh đi được không? Chỉ một đêm thôi cũng được…”