Buông Bỏ Để Hạnh Phúc - Chương 5
11
Ba ngày và Tề Việt đến văn phòng công chứng để tất việc chuyển giao tài sản cuối cùng
Tề Việt trông tiều tụy thấy rõ quầng thâm mắt như lên rằng chẳng ngủ ngon chút nào
Chỉ điều giờ đây sống cũng chẳng liên quan gì đến nữa
Khi chính thức đường ai nấy Tề Việt dường như vẫn còn gì đó với
kịp mở miệng Bạch Noãn Noãn đột nhiên xuất hiện
Trên gương mặt cô còn vẻ dịu dàng giả tạo thường ngày thay đó là sự phẫn nộ và cam tâm:
“Tề Việt Cô đã mang thai con của khác còn cho cô nhiều như làm gì
“Tôi cứ tưởng chỉ cho cô một khoản phí chia tay thôi Sao ngay cả căn biệt thự tám mươi triệu cũng sang tên cho cô
“Anh đã bao giờ nghĩ đến và đứa con trong bụng ”
Tôi khẽ nhíu mày
Bạch Noãn Noãn lẽ biết những thứ Tề Việt đưa cho chỉ là phí chia tay đơn thuần
Từng thương vụ từng đồng tiền kiếm giờ đều phần của trong đó
Không ngày xưa làm của ngày hôm nay
Tôi chỉ đơn thuần lấy phần đáng hưởng mà thôi
Hơn nữa Bạch Noãn Noãn đúng là quá nôn nóng
Tề Việt là kiểu yêu mãnh liệt nhưng cũng nhanh chán
Vai diễn “ vợ dịu dàng” của cô sụp đổ quá nhanh chẳng dấu hiệu lành gì
“Thẩm Thu Ngộ cô đừng hòng chiếm lợi”
Bạch Noãn Noãn mất kiểm soát chỉ trích điên cuồng màng đến gì nữa mà lao thẳng lên
“Đủ ”
Tề Việt gầm lên chặn cô :
“Cô làm đủ Đừng làm trò ở đây”
Bạch Noãn Noãn quát đến cứng đờ đôi mắt lập tức đỏ hoe giận dữ ném mạnh chiếc túi hàng hiệu lên Tề Việt:
“Làm trò
“Sao thể mắng em Anh đã chia tay với cô vẫn còn bảo vệ cô ”
Người qua đường ngày càng tụ tập đông
Sắc mặt Tề Việt ngày càng khó chịu cuối cùng bùng nổ:
“Dù cưới Thẩm Thu Ngộ cũng sẽ bao giờ cưới cô”
Bạch Noãn Noãn chết lặng vì quát
Phải mất vài giây cô mới ý thức chuyện gì đang xảy hoảng hốt đuổi theo cố gắng nắm lấy tay Tề Việt
Tề Việt tỏ lạnh lùng mạnh mẽ hất cô :
“Tránh xa ”
Chính khoảnh khắc đó sự cố đã xảy
Bạch Noãn Noãn vốn thích làm kể cả khi mang thai cũng chẳng kiêng cữ vẫn cứ thích mang đôi giày cao gót da cừu tinh xảo
Cô thích dùng những thứ đó để thể hiện tình yêu của Tề Việt dành cho
cú hất mạnh của Tề Việt khiến cô loạng choạng mất thăng bằng trượt chân ngã lăn xuống bậc thềm
Cô ngã sõng soài đất khuôn mặt tái nhợt hai tay ôm bụng đau đớn cầu cứu:
“Con của em… Tề Việt bụng em đau quá…”
Thấy Tề Việt cũng hoảng loạn sắc mặt cực kỳ khó coi
Khoảng bốn năm giây từ giữa hai chân Bạch Noãn Noãn chảy một dòng máu đỏ tươi
Tôi mà lòng thắt
Trước đây đứa con của và Tề Việt… cũng đã mất như
Đây là ý trời
Kẻ lăng nhăng bạc tình thì tình thân cũng bạc bẽo
Hoặc lẽ đứa trẻ trong bụng cũng cảm nhận rằng cha yêu thương
Vì thế nó đã buồn bã mà rời
Dù thế gian đến nó cũng đến nữa
12
Vì vụ ồn ào của Bạch Noãn Noãn chuyện giữa và Hạ Yến Châu cuối cùng cũng truyền đến tai gia đình nhà họ Hạ
Ngày hôm ông nội của Hạ Yến Châu đã lệnh bắt trở về nhà cũ
Còn đặc biệt dặn rằng gặp
Trên xe khỏi cảm thấy hồi hộp
Hạ Yến Châu an ủi rằng ông nội dễ tính
Tôi tin
Kết quả từ lúc bước cửa hàng lông mày của ông cụ từng giãn
Dù đã tám mươi tuổi chống gậy để nhưng ông vẫn toát khí thế uy nghiêm đậm chất bề
Ông nheo mắt dùng giọng cho phép từ chối:
“Quỳ xuống”
Giọng uy nghiêm vang khắp đại sảnh
Hạ Yến Châu một lời cởi áo khoác vest thẳng lưng quỳ xuống
Ngay cả phía cũng giật run lên
Chuyện … chẳng lẽ … … cũng quỳ
Tôi đầy thắc mắc
ngờ khi ông cụ thấy thái độ lập tức thay đổi 180 độ từ uy nghiêm chuyển sang hiền từ dịu dàng mỉm bước gần:
“Con gái đừng lo lắng mau xuống ông
“Ông chỉ thay con dạy dỗ thằng cháu hư thôi Con cứ sofa mà xem”
Tôi ngơ ngác bà quản gia nhà họ Hạ đỡ xuống sofa
Hạ Yến Châu liếc khóe môi cong lên hiệu đừng để tâm
Xem đã quen quỳ
Có lẽ đối phó
vẫn đánh giá cao quá
Bởi vì ngay giây đã thốt một câu:
“Ông nội Thẩm Thu Ngộ còn đang đó con cũng cần quỳ nữa chứ”
Không còn đỡ dứt lời ông cụ Hạ lập tức nổi trận lôi đình
Ngay đó ông hề nương tay giơ gậy quật thẳng lưng :
“Đồ nhãi ranh Còn dám cãi bướng Gia quy quên hết
“Hồi giới thiệu cho bao nhiêu cô gái tử tế cháu đều thèm gặp
“Cuối cùng ngủ với mới chịu nhận trách nhiệm
“Nhà đúng là may mắn”
Vừa mắng ông cụ sức vụt mạnh hơn
Tôi mà kinh ngạc đến nên lời
Thời đại nào mà vẫn còn dùng gia pháp cơ chứ
Hạ Yến Châu ngoài xã hội là nhân vật lẫy lừng hô mưa gọi gió mà về nhà ngoan ngoãn quỳ xuống chịu đòn
Tôi cố gắng xin xỏ:
“Ông nội Hạ thật chuyện của Hạ Yến Châu Lần đó là cháu uống rượu chủ động với …”
Chưa kịp hết ông cụ đã cắt ngang:
“Cháu đừng xin cho nó
“Cháu uống rượu còn nó thì Nếu nó ý đồ làm chuyện xảy
“Rõ ràng là thằng nhóc thối tha nhân lúc cháu tỉnh táo mà lợi dụng
“Để xem dạy dỗ nó thế nào”
Ông cụ Hạ đánh thật chứ dọa
Mười mấy gậy liên tiếp chiếc áo sơ mi trắng của Hạ Yến Châu đã lấm tấm vết máu
Tôi vội vã chặn cây gậy :
“Không thể đánh thêm nữa”
Ông cụ chịu còn định giật cây gậy
Trong lúc giằng co Hạ Yến Châu vốn đang ngoan ngoãn quỳ bỗng dậy chắn mặt :
“Ông nội ông thể đánh con nhưng đừng đẩy Thẩm Thu Ngộ Cô đang mang thai”
Lời dứt bàn tay của ông cụ đột nhiên khựng giữa trung
Ngơ ngác vài giây ánh mắt ông bất chợt sáng lên: “Thai Ý con là sắp chắt ”
Hạ Yến Châu ngẩn : “Ông đã gọi con về đánh đòn mà còn biết cô mang thai ”
Ông nội Hạ ngơ ngác lắc đầu
Hóa ông chỉ phong thanh vài chuyện biết rằng trong bụng đã con của Hạ Yến Châu
Lần đến nhà họ Hạ đã chuẩn tinh thần để bàn bạc về quyền nuôi con
Không ngờ khi xong mọi chuyện ông cụ trực tiếp hỏi bao giờ sẽ tổ chức đám cưới với Hạ Yến Châu
Tôi:
Ông nội chuyển thái độ nhanh quá
Tôi đành giải thích: “… Xin ông nội Hạ Tạm thời… cháu ý định kết hôn”
Nghe ông cụ im lặng một lát lập tức sang lườm Hạ Yến Châu với vẻ mặt tức giận:
“Thằng nhãi con mày làm cái quái gì thế Sao đến giờ vẫn theo đuổi vợ”
Nói câu đó mà chẳng kiêng dè chút nào
Tôi hổ đầu chỗ khác
bên tai thấy giọng khẽ của Hạ Yến Châu: “Ừm… là tại con ngốc quá Đang theo đuổi Sẽ cố gắng hơn nữa”
13
Tối hôm đó ông cụ Hạ sắp xếp cho chúng ở nhà cũ
Ông còn cố tình bảo rằng phòng đủ ép và Hạ Yến Châu ngủ chung một phòng
Ý đồ của ông cụ đã rõ ràng mặt
Phòng ngủ phong cách trang trí tối giản với tông màu đen trắng đã biết là phòng riêng của Hạ Yến Châu
Anh cởi chiếc áo sơ mi nhuốm máu bảo giúp thoa thuốc
Làn da trắng khiến những vết bầm tím và vết thương càng trở nên nổi bật
Tôi nhận lấy tuýp thuốc mỡ cẩn thận bôi lên vết thương đầu ngón tay khẽ chạm làn da nóng rực lưng
Nhiệt độ cơ thể chút cao
Hạ Yến Châu đột nhiên lên tiếng giọng khàn:
“Ông nội luôn mong kết hôn đôi khi quá nhiệt tình em đừng để bụng”
Tôi khẽ “ừ” một tiếng bày tỏ sự thấu hiểu
Người già mà luôn mong con cháu đông đủ
Bôi thuốc xong thở phào một tiện thể quanh phòng một lượt
Đột nhiên đôi khuy măng sét kệ tủ thu hút sự chú ý của
Sao trông quen mắt thế nhỉ
Như linh cảm bước tới cầm lấy nó trong lòng khỏi bàng hoàng:
“Hạ Yến Châu đôi khuy măng sét ”
Ánh mắt Hạ Yến Châu lướt qua đôi khuy măng sét dừng gương mặt
Anh im lặng vài giây đó khẽ hạ mi mắt:
“… Là em tặng ”
Tôi ngỡ ngàng :
“Sao thể Đôi khuy măng sét đã bán từ tám năm ”
Hạ Yến Châu cầm lấy đôi khuy hít sâu một như đã lấy đủ can đảm mới bắt đầu giải thích:
“Tám năm một cô gái bán ở cổng trường đại học cố gắng đẩy đôi khuy măng sét cho
“Đôi khuy sáu viên kim cương xanh trắng chi tiết tinh xảo thua kém bất kỳ thương hiệu cao cấp nào nhưng cô chỉ bán cho với giá tám trăm tệ
“Cô rằng đây là thiết kế của cô đồ hiệu đáng tiền
“Cô bán nó để gom tiền mua điện thoại mới cho bạn trai ”
Nói đến đây Hạ Yến Châu ngước mắt lên nở nụ tự giễu:
“Lúc đó thấy cô trông xinh xắn nhưng chút ngốc nghếch
“Khoảng thời gian thường ngang qua con phố đó luôn thấy cô bày bán đồ đạc
“Nếu vì cô bạn trai nhất định đã theo đuổi cô
“Sau cô nghiệp nước ngoài cứ nghĩ sẽ chẳng bao giờ gặp nữa
“ ngờ vài năm tác phẩm của cô xuất hiện trong buổi đấu giá trang sức cầu
“Sau đó cô còn mang thương hiệu trang sức của đến gặp
“Tôi cô từng bước tiến về phía cảm giác rung động tưởng đã nguội lạnh sống dậy
“Những năm qua lý trí luôn nhắc nhở rằng cô đã trong lòng tuyệt đối làm phiền
“Cho đến cái đêm đó cô đột nhiên lao lòng ngã nhào vì say rượu”
Bóng đêm dần buông
Trong phòng ánh đèn vàng nhạt dịu nhẹ hắt lên
Cơn gió đêm nhẹ nhàng thổi qua màn cửa mang theo chút lạnh
Giọng của Hạ Yến Châu ngày càng nhẹ:
“Đêm đó em chủ động hôn
“Thẩm Thu Ngộ em xem làm thể buông tay nữa”
Tôi ngây tất cả những điều đó
Đột nhiên Hạ Yến Châu đưa tay nâng khuôn mặt lên mạnh mẽ hôn xuống
14
Sau đó sinh một cô con gái đáng yêu hồng hào như một búp sen nhỏ
Hạ Yến Châu luôn ở bên chỉ là vẫn đồng ý lời cầu hôn của
Không vì lý do gì đặc biệt
Chỉ đơn giản là ràng buộc bởi một mối quan hệ nữa
Chỉ khi thực sự từng bước lồng giam mới hiểu sự quý giá của tự do
Hơn nữa tình yêu và hôn nhân vốn dĩ là một
Tôi dám dễ dàng bước một vòng lặp khác
Con gái mang họ tên là Thẩm Tri Ý
Tôi đồng hành cùng Thẩm Tri Ý từ lúc bập bẹ tập đến khi bước trường học
Chẳng mấy chốc bảy năm trôi qua
Thế gian khi nhắc đến Hạ Yến Châu đều từ một tổng tài trẻ trung trai và đồn là gay đã trở thành một đàn ông “độc thân hoàng kim”
Hạ Yến Châu luôn lên tiếng thanh minh hết lần đến lần khác:
“Tôi gay cũng độc thân bạn gái
“Tôi còn con gái nữa
“Con gái xinh lắm”
Ông nội Hạ vẫn khỏe mạnh nhưng thỉnh thoảng vẫn tức giận trách móc :
“Ừ thì bạn gái con gái nhưng vợ Con gái còn gọi con là chú”
Hạ Yến Châu: “…”
Thẩm Tri Ý đương nhiên từ nhỏ đã biết Hạ Yến Châu là ba
Chỉ là con bé quá quấn lấy
Mỗi lần Hạ Yến Châu đến luôn cố tình bám lấy ngủ chung còn dính hơn cả con gái
Thẩm Tri Ý đành để bà ngoại dỗ ngủ
Thế nên con bé cố tình gọi là “chú Hạ”
“Bị chú Hạ” làm nũng mặt con gái tối đến Hạ Yến Châu uất ức chạy đến tìm
Anh ôm hôn hết lần đến lần khác giọng đầy ấm ức:
“Thẩm Thu Ngộ em đúng là vô tâm
“Khi nào em mới chịu cho một danh phận”
Tôi ôm chặt lấy eo lười biếng chọc cơ bụng săn chắc của :
“Xem biểu hiện tối nay của
“Và còn xem tâm trạng của ngày mai nữa”
Hạ Yến Châu lẩm bẩm rằng hứa suông
Ngay giây cúi đầu xuống hôn cuồng nhiệt hơn mạnh mẽ hơn…
15
Sau bạn bè kể rằng Tề Việt đã chết
Sau khi Bạch Noãn Noãn sảy thai cô cứ mãi quấn lấy Tề Việt chịu buông tay
Cô uy hiếp cưới chăm sóc cô cả đời
Tề Việt đã chán ngấy từ lâu đương nhiên chịu thỏa hiệp thậm chí còn sa thải cô khỏi công ty
Bạch Noãn Noãn dồn đến đường cùng dựa chức vụ trong công ty đem bí mật kinh doanh tiết lộ cho đối thủ còn lén lút đào bới ít vấn đề trong sổ sách kế toán
Tề Việt cô làm cho khốn đốn đầu tiên là mất mấy hợp đồng lớn đó chống đỡ nổi đứt vốn và công ty phá sản
Anh căm hận Bạch Noãn Noãn đến tận xương tủy
Trong một lần cãi vã kịch liệt trong cơn tức giận vô tình đẩy cô xuống lầu
Có lẽ vì quá tuyệt vọng và mất hết hy vọng tương lai cũng nhảy xuống theo
Nghe xong chỉ thản nhiên đáp:
“Vậy ”
Trong lòng gợn chút sóng
Nhiều năm đã qua cái tên “Tề Việt” giờ đây như một chuyện từ kiếp
Bạn vẫn cảm thán:
“Hồi còn học hai thân thiết biết bao
“Tôi còn nhớ Tề Việt ngày nào cũng mang cơm cho dạy học chẳng lúc nào rời xa
“Khi đó cả ký túc xá nữ đều biết yêu đến nhường nào
“Một như thế trở nên thối nát như ”
Tôi lặng lẽ lắng như đang kể về một xa lạ
“Mẹ ơi mẹ ơi mau đến chơi ”
Không xa con gái đang vẫy tay gọi
Hạ Yến Châu đang chơi ném đĩa bay với con gái và chú chó nhỏ
Tôi nhanh chóng cúp máy đón lấy chiếc đĩa bay từ tay con gái ném về phía xa
Chú chó vui vẻ chạy nhảy con gái giòn tan
Hạ Yến Châu từ xa
Ánh mắt –
Ôn nhu dịu dàng
Thời gian như dừng trong khoảnh khắc bình yên
(Chính văn )