Bóng Hình Mờ Nhạt - Chương 3
Cần kéo cô khỏi Cố Yến Kinh
Kéo cô khỏi tên đàn ông mà chỉ một củ khoai nướng cũng đủ lừa cô ngốc nghếch
khi Phó Tĩnh Chi thấy giọng thì trực tiếp tắt máy
Anh gọi cô chịu
Chu Thừa Lâm châm một điếu thuốc ngậm khóe môi
Anh gửi một tin nhắn cho Phó Tĩnh Chi: “Đừng ép trực tiếp tìm em”
Lần thứ ba gọi cô ngoan ngoãn máy
Chắc là đang trốn Cố Yến Kinh sợ thấy
Giọng cô như đang làm việc gì đó lén lút
Chu Thừa Lâm cảm thấy tim đập nhanh máu nóng như đang sôi sục thiêu đốt cả năm tạng của
“Phó Tĩnh Chi”
“Bây giờ em hãy với Cố Yến Kinh rằng em chỉ chơi đùa với trong giây phút bốc đồng”
“Em hề thích và cũng bao giờ thích ”
“Bảo cút về nước ngoài”
“Tôi sẽ coi như chuyện gì xảy ”
“Tha thứ cho em lần và cũng là lần duy nhất”
16
Đầu dây bên im lặng trong suốt nửa phút
Chu Thừa Lâm rõ cả nhịp thở thậm chí là nhịp tim của chính
Mấy chục giây dài đến mức khiến cảm thấy như nghẹt thở
“Đêm đó ở cảng thành lẽ là do bốc đồng”
“ bây giờ thì ”
“Hồi trung học em đã từng thích bây giờ thích chắc là điều bình thường”
“Còn nữa Chu Thừa Lâm chúng chỉ là bạn bè bình thường”
“Giữa bạn bè quyền can thiệp chuyện riêng tư của ”
“Khi em ở bên từng nhận sự công nhận từ ”
“Bây giờ em ở bên khác làm gì cũng cần tha thứ”
“Chu Thừa Lâm hãy tiếp tục bước tiếp chia tay trong bình yên”
Cô xong đợi trả lời lập tức tắt máy
Chu Thừa Lâm nắm chặt điện thoại mãi vẫn buông tay xuống
Anh thấy ngoài cửa sổ tuyết lớn rơi phủ khắp nơi
Năm ngoái cũng một trận tuyết lớn như thế
Khi đó Phó Tĩnh Chi ở trong nhà họ cùng nấu lẩu ăn
Sau khi ăn xong cô cuộn tròn sofa xem phim
Anh gối đầu lên chân cô ngủ
Khi sắp ngủ cô dường như đã lén hôn một cái
Lúc đó giả vờ như biết
trong lòng nảy sinh một chút ngọt ngào khó tả
Phó Tĩnh Chi giống mẹ cô
Là vẻ mà mọi đàn ông đều thích cưới về nhà
Lúc đó một bên ngừng cô hấp dẫn
một bên khác từ sâu trong lòng thể chấp nhận xuất thân và quá khứ tồi tệ của cô
Vì ngay từ đầu đã với cô rằng sẽ công khai và cũng thể công khai
Bởi vì những bạn lớn lên cùng chọc ghẹo
Mẹ Phó Tĩnh Chi đã dụ dỗ cha còn Phó Tĩnh Chi dụ dỗ
Hai cha con họ đều rơi tay mẹ con theo đó là điều đáng tự hào
Anh một bên thích cô thỉnh thoảng mê lối thoát
một bên khác tỉnh táo với chính rằng thể cưới cô
Anh nghĩ rằng đã kiểm soát mọi thứ
Dù thì gia đình Chu đã ban ân quá lớn cho cô
Vì cô luôn lời ngoan ngoãn
Ba năm trôi qua gần như đã quên
Phó Tĩnh Chi từng là cô gái thẳng thắn hoạt bát thể cầm lên cũng thể buông xuống
Cô cần nữa
Dứt khoát để đường lui
Như mong họ chỉ là bạn bè
Cả đời chỉ là bạn bè mà thôi
Chu Thừa Lâm nghĩ đến đây đột nhiên lấy từ trong túi áo chiếc hộp nhung lụa mà luôn mang theo bên
Chiếc nhẫn kim cương 118 carat vốn định tặng cô ngày sinh nhật của cô ngày mai
bây giờ nó trong hộp lấp lánh rực rỡ như đang chế nhạo
Chu Thừa Lâm đưa điện thoại và chiếc hộp cho phục vụ
“Cảm ơn đã cho mượn điện thoại”
“Chiếc nhẫn dùng nữa tặng nhé”
Giọng khi hiếm khi bình thản và ấm áp
Người phục vụ vô cùng kinh ngạc từ chối
đã lưng mất
17
Vào ngày sinh nhật của đã hẹn với Cố Yến Kinh
Sau khi từ nhà họ Chu về sẽ cùng tổ chức riêng chỉ hai chúng
Khi tiễn mặc chiếc áo khoác len cashmere đen mà mua trông đặc biệt trai
Tôi thấy chút nỡ buồn bã
Tôi kiễng chân lên nhẹ nhàng hôn : “Anh ở nhà đợi em nhé chúng sẽ ăn lẩu”
Cố Yến Kinh gật đầu
ôm lòng và nhẹ nhàng hôn
Cho đến khi xe từ nhà họ Chu đến đón chúng mới luyến tiếc mà chia tay
Tôi lên xe xe xa
Cố Yến Kinh vẫn ở bên đường
Tuyết lớn bay lượn như phủ kín cả thành phố
Tôi dựa cửa sổ xe cho đến khi còn thấy nữa mới thu ánh mắt
Bữa tiệc sinh nhật mà nhà họ Chu tổ chức cho Chu Thừa Lâm đến
Trước đó chấm dứt với ngày sinh nhật của
Giờ thì cần nữa
Những lời qua điện thoại ngày hôm đó kiêu ngạo như tất nhiên thể nào cúi đầu thêm một lần nữa
Như cũng
Giống như gió qua mà để dấu vết trở trạng thái bạn bè thực sự
Khi xuống xe cảm thấy bầu khí trong nhà cũ của họ Chu gì đó
Rất yên tĩnh thậm chí thấy bóng dáng của mấy hầu
Bất giác trong lòng một nỗi sợ mơ hồ
Không hiểu nhớ đến khuôn mặt vô cùng u ám đáng sợ của bà Chu hôm đó
Tôi dừng bước bấm điện thoại trong túi
Gọi một cuộc cho Cố Yến Kinh
Gọi ba hồi chuông cúp máy
Đây là một tình tiết trong bộ phim mà chúng đã cùng xem cách đây vài ngày
Gọi ba hồi chuông cúp máy nghĩa là gặp yếu tố xác định hoặc tiềm ẩn nguy hiểm
Cố Yến Kinh chắc chắn sẽ hiểu và chắc chắn sẽ đến ngay lập tức
18
Người hầu đưa đến tòa nhà chính rời
Bà Chu mặc một chiếc sườn xám màu băng ghế sofa
Thấy bà mỉm và vẫy tay gọi đến uống trà
Khuôn mặt trang nghiêm và duyên dáng của bà vẫn toát lên vẻ hiền từ và ấm áp
Tôi thậm chí chút nghi ngờ rằng liệu đã quá nhạy cảm
Hoặc lẽ hôm đó đã nhầm
“Đến đây Tĩnh Chi cùng uống chén trà nào”
Nước trà xanh ngọc lan tỏa hương thơm thanh khiết
Tôi cầm chén trà nhấp từng ngụm nhỏ
đột nhiên bà Chu dậy: “Suýt chút nữa quên mất món quà đã chuẩn cho con con chờ chút nhé để lên lầu lấy”
Tôi vội vàng dậy theo nhưng chỉ cảm thấy một cơn chóng mặt cuồng
Bà Chu nhanh chóng đỡ lấy : “Tĩnh Chi con ”
“Nhìn sắc mặt con để đỡ con phòng nghỉ một lát nhé”
“Vẫn là căn phòng mà con đã ở lần … luôn dọn dẹp”
Tôi mở mắt cả mềm nhũn còn chút sức lực nào
Mơ hồ cảm nhận đỡ dường như đã thay đổi
Tôi cố gắng mở to mắt để rõ xem đó là ai
tầm luôn mờ mịt rõ
Cho đến khi một giọng quen thuộc vang lên
“Chú Chu”
Tôi như sét đánh sững
sự tỉnh táo ngắn ngủi đó một lần nữa dược lực nuốt chửng
Tiếp đó là một trận cuồng đã ai đó đẩy mạnh lên giường
Cánh cửa phòng ngủ đóng
19
Bà Chu thẳng lưng lầu chằm chằm cánh cửa phòng đóng chặt
Nhiều năm mẹ của Phó Tĩnh Chi Tần Chi
Cũng đã kêu la hét cầu cứu trong căn phòng
Cầu bà phát tâm từ bi cứu bà
cuối cùng bà vẫn lên
Khi đó nhà mẹ đẻ bà đã sa sút còn Chu Bỉnh Xương thì làm ăn lớn ngang tàng vô cùng
Ông để ý đến Tần Chi một bà mẹ đơn thân xinh yếu đuối dễ khơi dậy lòng chiếm hữu của đàn ông
Chu Bỉnh Xương vài lần gặp bà đã nảy sinh ý định
Không Tần Chi dụ dỗ ông mà là ông đã cưỡng ép bà
Tần Chi là một phụ nữ đặc biệt nhút nhát yếu đuối
ban đầu bà cũng đã chống cự thậm chí tố cáo Chu Bỉnh Xương
Tần Chi một cô con gái mà bà yêu thương như báu vật là Phó Tĩnh Chi
Chu Bỉnh Xương đe dọa bà bằng vài lời về Phó Tĩnh Chi và bà dám nữa
Còn bà mắt thấy chồng ngày càng mê Tần Chi
Bà từng hận từng oán từng từng quậy
cuối cùng chỉ thể nuốt lệ mà chịu đựng
Người lái xe của nhà họ Chu là một thân xa của bà
Cái chết của Tần Chi là do bà một tay dàn xếp
Sau Chu Bỉnh Xương lẽ đã nhận điều
Trong cơn giận dữ ông đã vài lần tay với bà
cuối cùng vì sự tồn tại của Chu Thừa Lâm ông nội nhà họ Chu đã lệnh
Cuộc hôn nhân thể tan vỡ nhưng hai họ cũng trở thành đôi oan gia
Tần Chi đã chết
Vì thể diện của nhà họ Chu và danh dự của mặt con trai sự thật đã bóp méo
Người hại trở thành phụ nữ biết liêm sỉ
Kẻ giếc dù đã chịu án tù nặng nhưng gia đình nhận một khoản tiền khổng lồ đủ để tiêu xài cả đời hết
Kẻ chủ mưu rũ tay áo rời khỏi Bắc Kinh tiếp tục sống trong nhung lụa cao sang
Bà nhận nuôi con gái của Tần Chi Phó Tĩnh Chi
Đối xử với cô như con gái ruột
Những gia đình thân thiết biết chuyện đều khen ngợi bà báo oán bằng đức đức hạnh cao cả
Con trai bà cũng đồng cảm và tôn trọng bà
chỉ bà biết trái tim bà đã vặn vẹo từ lâu
Bà đã sớm trở nên điên loạn
Bà nuôi dưỡng Phó Tĩnh Chi lẽ là vì ngày hôm nay
Bà cảm thấy rằng tiếng kêu thảm thiết của con gái Tần Chi nhất định sẽ dễ hơn tiếng của Tần Chi năm xưa
Bà hiểu đời mẹ con biết liêm sỉ như thế
Người mẹ thì dụ dỗ chồng bà
Người con thì đến dụ dỗ con trai bà
Ban đầu bà nhắm một mắt mở một mắt Chu Thừa Lâm chơi đùa cũng thôi
Và ban đầu quả thật là như
Ba năm trôi qua cô vẫn chỉ là một món đồ chơi đáng kể chẳng bao giờ thể công khai
bây giờ Chu Thừa Lâm ý định cưới cô
Ngay cả Chu Bỉnh Xương cũng từ bỏ ý định
Vậy thì đừng trách bà
Là Phó Tĩnh Chi… tự tìm cái chết
20
Tiếng phanh xe chói tai đột ngột vang lên khắp sân
Bà Chu giật tỉnh giấc lập tức
Cố Yến Kinh và Chu Thừa Lâm gần như đồng thời lao cửa chạy lên lầu
Cửa phòng ngủ đẩy mạnh mở
Chu Bỉnh Xương hoảng sợ lăn từ giường xuống quần áo xộc xệch mặt và cơ thể đầy vết thương
Khi cửa mở Chu Thừa Lâm đột nhiên dừng
“Cố Yến Kinh đưa cô đến bệnh viện ”
Anh ngoài cửa xoay trong phòng
Cố Yến Kinh chút bất ngờ nhưng bước chân dừng
Anh nhanh chóng bế Phó Tĩnh Chi ngoài
Cô vẫn bất tỉnh Cố Yến Kinh dùng áo khoác bọc chặt cơ thể cô
Chu Thừa Lâm chỉ liếc một lần mặt
Bàn tay của Tĩnh Chi thõng xuống từ trong áo khoác
Anh thấy vết thương cũ ngón áp út của cô
ngoài vết thương đó còn những vết thương mới loang lổ
Thậm chí một ngón tay gãy móng máu chảy đầm đìa
Anh dám lần thứ hai
Trong nhà yên tĩnh
Là sự yên tĩnh chết chóc
Như thể tim những sợi chỉ dày đặc quấn chặt
Chu Thừa Lâm biết đã xuống cầu thang như thế nào
Bà Chu liên tục gọi tên vài lần nhưng như thấy
Anh bước qua phòng khách ngoài sân Như một xác sống
Tuyết rơi nặng trĩu nuốt chửng cả thế giới
Chu Thừa Lâm cứ đó biết đã bao lâu Cho đến khi thân phủ đầy tuyết
Cuối cùng đầu gối mềm nhũn gục ngã trong tuyết
Hóa điều từng khinh bỉ mới là thứ đáng khinh bỉ
Hóa điều từ trong thâm tâm coi thường thì đáng coi thường chính là
Hóa thứ xứng đáng bước lên sân khấu là Phó Tĩnh Chi mà là và cả nhà họ Chu
Bây giờ mới thấy may mắn trong mắt đời cô bao giờ ở bên một như
Vì ngay cả cũng cảm thấy dòng máu chảy trong thật ghê tởm
21
Khi tỉnh dậy phát hiện đang ở bệnh viện
Còn Cố Yến Kinh thì cạnh giường
Thấy mở mắt đôi mắt đầy tơ máu của lập tức sáng lên: “Tĩnh Chi em tỉnh ”
Tôi nhẹ nhàng gật đầu
Cảm thấy cổ họng đau như thể nuốt một cục than
“Có uống nước ”
Cố Yến Kinh lập tức dậy pha nước mật ong ấm mang đến bên giường
Anh ôm lên để dựa lòng đút uống
“Một lát nữa uống thêm chút cháo nhé”
Cố Yến Kinh sờ trán tự nhiên cúi đầu hôn
Tôi theo phản xạ
Chưa kịp hỏi như đã biết hỏi gì “Không gì xảy cả đừng sợ”
Anh ngừng tiếp: “Thật lần cảm ơn Chu Thừa Lâm”
“Nếu chúng đã kịp đến nhanh như ”
Tôi dựa lòng chầm chậm mặt ngoài cửa sổ: “Tuyết vẫn đang rơi ”
“Tuyết đã ngừng ngày mai chắc trời sẽ nắng”
“Tĩnh Chi từ nay về mỗi ngày đều sẽ là ngày nắng”
22
Mọi chuyện đã lắng xuống
Tất cả những đáng trừng phạt đều đã pháp luật xử lý công bằng và nghiêm khắc
Lòng cuối cùng cũng thể buông bỏ
Cố Yến Kinh đã cùng thăm mẹ
Trước đây mộ của mẹ ở góc xa nhất của nghĩa trang
Vì khi còn sống bà tôn trọng khi chết cũng quá bi thảm
Mộ đó là do bà Chu mua cho bà
Năm đó thật sự biết ơn
bây giờ nghĩ cảm thấy vô cùng xót xa
Tôi đã chuyển tro cốt của mẹ khỏi nghĩa trang đó
Cố Yến Kinh đã mua một khu mộ mới
Vào ngày sinh nhật của mẹ chúng đã chuyển bà đến nhà mới
Ở đó núi xanh sông nhỏ những hàng cây xanh mát
Còn cả những cánh đồng hoa trải dài mẹ chắc chắn sẽ thích
Tôi đã quỳ mộ mẹ lâu
Sám hối về những lầm của
Vì đã từng oán trách mẹ khi còn trẻ
Vì đã từng hận mẹ trong lòng
Tôi quỳ bao lâu Cố Yến Kinh cũng quỳ cùng bấy lâu
Lúc đầu đó ôm bia mộ của mẹ mà
“Mẹ ơi bên cạnh con là Cố Yến Kinh”
“Anh thích con đối xử với con ”
“Mẹ suối vàng nếu biết hãy yên lòng nhé”
Cố Yến Kinh nắm lấy tay Anh nghiêm túc mà
“Dì ơi con chỉ thích cô Mà còn yêu cô nhiều”
Gió thổi qua cỏ xuân như sóng
“Con yêu cô nhiều”
Trái tim như một chiếc lông mềm mại chạm
Vừa chua xót cay đắng nhưng cũng ngọt ngào len lỏi
Tôi ngẩng lên khỏi mỉm trong nước mắt
Tôi với cầu nguyện mẹ
Anh ôm nhẹ nhàng hỏi: “Cầu nguyện điều gì”
Tôi mím môi nhẹ: “Những nguyện vọng cũ đã trả năm tới ước nguyện mới”
“Tất nhiên thể thì sẽ linh nghiệm”
Cố Yến Kinh từng chút một ôm chặt
Khóe môi và ánh mắt đều nở nụ nụ ngày càng đậm sâu
Mang theo một sự dịu dàng thể tan biến
Anh lẽ cũng nghĩ đến đêm ở cảng thành
Ánh trăng đêm đó và đêm đó
Đêm đó đăng lên mạng xã hội một câu
Bây giờ ở bên cũng nhẹ nhàng câu đó