Bỗng Chốc Thành Vương Phi - Chương 2
Nghiêm Tử Dung từ từ mở mắt ký ức cuối cùng khi mất ý thức là thân đau nhức lúc cảm giác đã trôi vô tung chỉ cảm thấy giống như một giấc ngủ ngon thể xác và tinh thần khoan khoái vô cùng
Cô phát hiện bản thân đang ở một cái giường cổ kính Cảm thấy kì lạ trở dậy cô mở to mắt cẩn thận đánh giác cảnh chung quanh cảm giác kỳ lạ càng tăng thêm vài phần
Giường cô là một gốc cây đại thụ đủ màu sắc còn bên cô cách đó xa một cái cầu nhỏ bên trái còn là một vùng xanh mướt đó đủ loại kỳ hoa dị thảo cô từng thấy qua hồ điệp nhẹ nhàng bay lượn từng đám mây đầu cô thì trôi bông bềnh
Tất cả chuyện khiến cô cảm giác như đang ở trong một đình viên bày trí kiểu cổ khiến cô cảm thấy kỳ lạ khó hiểu
Ông trời đây rốt cuộc là Chẳng lẽ mắt là ảo giác Còn cô đã chết
“Đây là chỗ ở còn thể gọi là đã chết”
Sau lưng Nghiêm Tử Dung đột nhiên vang lên một tiếng trả lời suy nghĩ của cô tiếng thanh thúy ngọt ngào khiến khác một cảm giác khoan khoái cô kinh ngạc đầu ngay lập tức ngây dại
Là một cổ nhân
Trên đầu búi tóc kiểu quả đào cột bằng hai dải ruy băng thân mặc đồ nhiều màu sắc tay áo dài rộng thùng thình váy lụa buông xuống chân giày thêu hiển nhiên như thể trang phục cổ của nha đầu Nghiêm Tử Dung xem qua trong TV mà lúc nha đầu đang bày nụ ngọt ngào cô
“Cô là ai Đây là chỗ nào ”
“Ta gọi là Khiết Nhi nơi là chỗ ở ’ Khiết Nhi trả lời
“Vì ở đây Là … ốm Cô là hộ sĩ” Nghiêm Tử Dung nghi hoặc hỏi xong lập tức phủ định suy đoán trong lòng Không đúng Sao hộ sĩ mặc trang phục cổ chứ
“À …ừm … việc chút khó nhưng sẽ tận lực cẩn thận ăn cho rõ ràng” Khiết nhi đột nhiên lộ vẻ hổ
“Cô ” Nghiêm Tử Dung hoài nghi nàng
“À sự tình là như ” Khiết Nhi chột liếc mắt dò xét Nghiêm Tử Dung một cái mới tiếp “Ta vốn là Tổng Tử sứ giả do Tống Tử nương nương phái xuống ngày thường phụ trách bàn giao nơi sinh của những đứa trẻ mới đời ” Nàng trộm liếc mắt dò xét Nghiêm Tử Dung một cái mặt hiện lên vẻ vô cùng hổ ‘ mà … Hơn mười ngày tiễn ngươi xuống thì ngờ là nhầm cùng với một đứa trẻ mới đời cho nên hiện tại ngươi mới ở chỗ ” Nói xong đầu của nàng đã rủ xuống đến ngực hai tay xoắn lắc lắc
“Ý của cô là đã chết mà ở đây là … thiên đường ” Nghiêm Tử Dung khó hiểu chau mày
“Không …” Khiết Nhi tràn đầy hổ thẹn cách nào trộm liếc mắt dò xét Nghiêm Tử Dung một cái dứt khoát xuống bắt đầu bứt tóc tự kiểm điểm miệng than thở “Dù cũng thể là vì phạm hại ngươi cùng nàng hai chỉ thể sống đến mười bảy tuổi hơn nữa còn…”
“Còn như thế nào ” Tai Nghiêm Tử Dung đã sớm rõ ràng ngay lập tức híp mắt nghiêm khắc hỏi
“Hơn nữa vận mệnh còn bếp bênh vô cùng” Khiết Nhi cô làm giật lập tức buột miệng
“Cho nên đã chết ” Cuối cùng cũng hiểu rõ Nghiêm Tử Dung tức thì thấy thoải mái ít Dù từ tới nay con chết sớm chết cũng đều khó thoát khỏi cái chết nếu đã chết cũng tính toán làm gì Nghĩ sắc mặt của cô cũng trầm tĩnh
“Không như thế ” Khiết Nhi quát to một tiếng “Ngươi vẫn thể tiếp tục sống hơn nữa còn sống lâu nữa cơ Chỉ là … chỉ là …” Nàng đột nhiên ngập ngừng ấp úng
“Chỉ là cái gì ” Nghiêm Tử Dung vui tiểu nha đầu mỗi lần chỉ một nửa “Này Cô vì dứt khoát một lần cho xong nhiều lời như thấy phiền chứ thẳng thắn chút ” Cho dù cô tính kiên nhẫn lớn nữa cũng bại bộ tay nàng
“Được Chỉ cần ngươi chịu cùng Cốc Thiếu Đình đổi chỗ là thể tiếp tục sống hai thân phận cảnh của các ngươi sẽ khác ” Khiết Nhi một lời hết
“Hả ”Có nhầm Như thế nào là khác ” Tia sáng trong mắt Nghiêm Tử Dung bắn thẳng đến
“À … thời đại khác ” Khiết Nhi quanh co
“Hả Thời đại gì ” Nghiêm Tử Dung nhướn mày
‘Đường Đường triều …’
“Đường triều ngươi là nơi trong sách lịch sử chứ ”
“À … đấy” Khiết Nhi nhỏ giọng trả lời
“Ngươi là do lầm lẫn đáng lý nên đem đặt ở Đường triều cùng một sinh ở thế kỷ 20 đó bây giờ chỉ cách mới thể tiếp tục sống nếu và cô xem như là chết ” Nghiêm Tử Dung hỏi những câu the thé giữa lông mày đã thoáng hiện lên vẻ tức giận Đây là cái loại ô long tống tử gì đem hai ở hai nơi xa như lầm lẫn
“À … Đại khái là đúng như thế” Khiết Nhi gật gật đầu
“Vậy … nếu chịu ” Nghiêm Tử Dung nén giận hỏi tiếp
“Chúng đành cho ngươi đầu thai lần nữa nhưng mà ngươi yên tâm lần chúng sẽ an bài ngươi ở trong một gia đình như những gì ngươi nên hết thảy đều đầy đủ” Khiết Nhi vội vàng giải thích cũng cực lực cam đoan
“Ở thế kỷ 20 ” Nghiêm Tử Dung chút hoài nghi hỏi
‘Đương nhiên ngươi vốn là ngươi nên sinh ở Đường triều cho dù đầu thai một lần nữa cũng là ở Đường triều ”
“Cái gì ” Nghiêm Tử Dung phát hiện cá tính bình tĩnh dưỡng thành mười năm nay đã biến mất thấy tăm cô hít sâu một nhưng vẫn kìm chửi ầm lên “Ngươi ngu Ngươi nhiều như cuối cùng vẫn đến Đường triều vì ngoan ngoãn lời ngươi Nói cho ngươi biết là thế kỷ 20 tới cái triều đại lạc hậu ngươi đừng hòng ”
Khiết Nhi sợ tới mức lui phía mấy bước mở miệng từ xa “ mà ngươi chỉ thể chọn một giữa hai Ngươi thực sự thể về thế kỷ 20”
“Vì ” Nghiêm Tử Dung phát tiết hết lửa giận khôi phục bình tĩnh ánh mắt lạnh như băng khẩu khí vui hỏi
“Bởi vì sai sót cho nên ngươi ở thế kỷ 20 nhất định sống quá mười tám tuổi cho dù chúng châm chước cho ngươi trở về quá mấy năm ngươi vẫn sẽ chết do ám sát vô dụng như ”
“Tại ” Cô tin
“Nếu chúng cho ngươi trở về ngươi sẽ tỉnh và nhớ đã đẩy ngươi hại ngươi xảy tai nạn xe một khi ngươi hồi phục tâm tính sẽ đại biến áp dụng thủ đoạn trả thù từ đó về kết thành thù hận với đối phương chẳng bao lâu ngươi sẽ chết tay sát thủ do đối phương phái tới ”
‘Là như ” Nghiêm Tử Dung khiếp sợ nhưng cũng thể phủ nhân khả năng xảy
“Cho nên nếu ngươi chịu Đường triều ngươi thể một cuộc sống mới một lần nữa cũng cần tiếp tục chịu sự khống chế của Nghiêm Siêu” Khiết Nhi tiếp tục khuyên bảo
Tâm Nghiêm Tử Dung chút động nhưng trong lòng vẫn nhiều nghi vấn
“Vậy cô gái vốn nên đến thế kỷ 20 chẳng là sẽ thay chịu sự khống chế của Nghiêm Siêu”
“Đương nhiên sẽ khi hai đổi chỗ vận mệnh của cô cũng sẽ thay đổi tình huống tuyệt đối khác biệt” Khiết Nhi nhanh chóng giải thích
Nghiêm Tử Dung thấy ánh mắt Khiết Nhi chút sáng lên trong lòng vẫn còn hoài nghi
“Thật sự ” Nhìn ánh mắt đối phương hình như chút lảng tránh Nghiêm Tử Dung cảm thất tình hình thực tế xem đơn giản
“Thật sự thật sự” Khiết Nhi gật đầu như băm tỏi đó nàng cẩn thận hỏi “Vậy ngươi quyết định ”
“Chờ một chút hỏi ngươi ngươi đổi chỗ với khác nhưng ngươi nghĩ tới bộ dạng hiện tại của tới Đường triều ai còn nhận chứ Người nhà đổi chỗ chẳng sẽ hù chết ” Có nhiều điểm đáng ngờ lắm
“Ai đương nhiên Hiện tại ngươi chỉ tồn tại ở trạng thái hồn phách thân thể thật cho nên khi ngươi trở Đường triều thì ngoại hình cũng như bây giờ ngươi hiểu Đây chính là thân phận cảnh khác mà lúc ”
“Nói đơn giản chính là Tá thi hôn ” Nghiêm Tử Dung nhướn cao mày
“Ngươi như cũng ” Khiết Nhi khi gật đầu đột nhiên lắc đầu “Không như thế nương nương thân thể vốn là của ngươi chỉ là bên trong … … trang phục khác thôi” Thần sắc của nầng chút hoang mang
Nghiêm Tử Dung khó mà tin lên Khiết Nhi đang năng lộn xộn cô nhịn mở miệng hỏi : “Này Sư phụ ngươi là ai Sao thể dạy dỗ một tống tử sứ gia mơ hồ đần độn như ngươi”
Khiết Nhi mặt đột nhiên hiện lên thần sắc hổ “À kì thực vốn là đủ tư cách nhưng nương nương thông cảm cho khụ … đây chút thiếu sót cho nên hãy để đảm nhiệm công việc … À nhưng mà đã thực sự nghiêm túc làm việc thật sự ”
Nghiêm Tử Dung thấy bộ dạng nàng ngập ngừng ấp úng trong đầu đột nhiên lóe lên linh quang “Khiết Nhi chuyện lần là nhiệm vụ đầu tiên ngươi nhận đấy chứ ” Nàng cần tang chứng vật chứng a lên
“À đương nhiên ” Khiết Nhi lập tức phản bác ‘Là lần thứ hai”
Nghiêm Tử Dung than một tiếng lập tức câu tiếp theo của nàng làm cho kinh sợ mãi một lúc lâu mới hồi phục nhịn thầm than trong lòng “Người bệnh viện ngàn vạn lần nên đụng bác sĩ thực tập gặp ngay bác sĩ thực tập học năm nhất ngay cả tư cách trường cũng đủ” Cô thì thào lẩm bẩm
“Ngươi làm ” Khiết Nhi khó hiểu đưa tay khua mặt cô
Nghiêm Tử Dung để ý tới động tác nhỏ của nàng vẫn còn đang cân nhắc Dù chiều theo tình hình hiện tại tuyệt đối thể tiếp tục về thế kỷ 20 mà kỳ thực cô cũng tình nguyện làm như nhất là khi đó đang nghĩ tới làm thế nào để giải trừ một ít sự khống chế của Nghiêm Siêu đối với cô như thế cũng cần suy nghĩ trực tiếp bỏ chạy khỏi thế kỷ 20 xem như giải quyết chuyện dù cô cũng là ở lâu nên mến nơi đó bằng thuận theo tình thế đến cổ đại làm lần nữa
Nghĩ Nghiêm Tử Dung lộ vẻ tính kế chằm chằm khuôn mặt non nớt của “học việc” mặt tính toán hảo hảo “bàn” một ít điều kiện lợi cho với nầng đó cho nàng biết cố nén tự nguyện đến Đường triều
Khiết Nhi mơ hồi Nghiêm Tử Dung đột nhiên chuyển sang ánh mắt quỷ dị trong lòng điềm báo may hiện lên nàng tật giật nghĩ cô cái gì chứ
Nhìn thấy Khiết Nhi hiện lên vẻ cảnh giác Nghiêm Tử Dung tính giải trừ vẻ cảnh giác của nàng đó từ từ tranh thủ chút quyền lợi của
“Khiết Nhi ngươi thể cho biết bình thường ngươi ở đây làm những chuyện gì Còn nữa mấy hoa cỏ giờ từng thấy ngươi thể cho biết ”
Khiết Nhi nhất thời ngây dại ngàn nghĩ vạn suy cũng ngờ Nghiêm Tử Dung hỏi nàng điều “Hả … ngươi”
Nhãn cầu Nghiêm Tử Dung chuyển “Không thể Không nếu ngươi cho biết nếu đáp ứng cô đến Đường triều thân phận là gì Điều thể cho biết chứ ”
“Két” Khiết Nhi ánh mắt Nghiêm Tử Dung biến đổi cảm giác ánh mắt của cô vẻ gian gian nhưng cô yêu cầu vấn đề nàng thể thành thật đáp “Ừm chỉ thể cho ngươi biết ngươi ở Đường triều phụ mẫu đều mất chỉ một … ngoài thể nhờ chính ngươi’ Nói xong nầng trộm lè lưỡi
Nghiêm Tử Dung khẽ nhấc miệng Đáng đấy Còn thảm hơn so với ở thế kỷ 20 đây đến cùng là dạng gì đây
“Tình hình như thế là bởi vì sai lầm của ngươi tạo thành ” Cô hoài nghi kiêm bức cung chằm chằm mặt
“ a” Khiết Nhi lập tức hổ thẹn cúi đầu
Quả nhiên Xem cô thế nào cũng tranh thủ chút bảo đảm thỏa để đến Đường triều khá hơn mới nếu đến chẳng là mỗi ngày kêu trời thấu kêu đất chẳng
“Khiết Nhi a Ta đây thể hỏi ngươi một việc ” Nghiêm Tử Dung lộ bộ mặt gian thương tính toán bắt đầu lợi dùng sự hổ thẹn của Khiết Nhi để toan tính cho chính tranh thủ chút ưu đãi
“Hả …” Nhìn thấy khuôn mặt quang minh chính đại lộ vẻ toan tính của Nghiêm Tử Dung trong lòng Khiết Nhi kìm lo lắng …