Biển và Anh - Chương 4
16
Khi bước khỏi Ngôi nhà giấc mơ cảm thấy vạt váy kéo lạ
Cúi xuống là chú rùa nhỏ lúc nãy ở quầy nó cắn váy dài của
Tiểu Đường tới bế nó lên đặt trong lòng bàn tay: “Chú rùa nhỏ là linh vật của Ngôi nhà giấc mơ chúng nó thích cô”
Lúc để ý đến nó giờ kỹ phát hiện đầu nó một vết sẹo nhỏ
Có cảm giác quen thuộc
Chưa kịp nhớ điều gì cửa lớn đóng Ngôi nhà giấc mơ biến mất
Tôi đường phố đông qua vỗ tay : “Mua hoa ”
Tôi đối diện với một khuôn mặt đầy nếp nhăn một bà lão tóc bạc trắng chỉ sạp hoa của bà
Khuôn mặt đã gặp năm ngoái ở góc phố nơi Ngôi nhà giấc mơ xuất hiện đã chuyện với bà
Tôi hé môi định
Giây tiếp theo xuất hiện trong buổi họp lớp cấp ba tay cầm ly rượu
Chớp mắt nước trong ly biến mất
Cảnh tượng xung quanh liên tục thay đổi càng lúc càng nhanh
Tôi chữ vẽ tranh ở nhà gõ chữ trong văn phòng trong lễ nghiệp đại học…
Cảnh cuối cùng dừng ở hình ảnh nức nở khi biết tin Tô Vân Nghiễn gặp chuyện
Rồi thế giới chợt tối đen
Trong màn tĩnh lặng thấy giọng của Tô Vân Nghiễn:
“A Ngư …”
17
Tiếng chim hót líu lo ngừng bên ngoài cửa sổ
Tôi mở mắt trong giấc ngủ mơ màng lên trần nhà
Đầu đau trải qua một giấc mơ dài và kỳ lạ khi tỉnh dậy cảm thấy khó chịu đến
Lịch treo tường hiển thị ngày 1 tháng 8 vẫn đang trong kỳ nghỉ
Sao chỉ ngủ một giấc mà cảm giác như đã qua cả thế kỷ
Hôm qua đã làm gì nhỉ
Tôi xoa xoa thái dương dần dần nhớ
Tối qua ăn nướng và hát karaoke với bạn học về nhà lúc 1 giờ sáng Tô Vân Nghiễn đưa về
Tô Vân Nghiễn…
Nghĩ đến những hình ảnh trong giấc mơ ùa về khiến thấy khó chịu
Sao mơ thấy một giấc mơ may mắn như …
Xì xì xì
Trong lúc ăn sáng cứ mải suy nghĩ nội dung giấc mơ cứ ám ảnh
Vừa ăn xong liền chạy đến nhà Tô Vân Nghiễn Thấy tỏ ngạc nhiên trêu: “Dậy sớm ”
“Cứ tưởng ngủ đến chiều cơ”
“Sao thế Có chuyện gì tìm tớ ”
Tôi biết chẳng lẽ bảo vì mơ thấy một giấc mơ nên lo lắng mà chạy đến đây
“Tối qua ngủ ngon sáng dậy định mua bánh vừng nhưng muộn nên hết ” Tôi dối “Đi ngang nhà nên ghé thăm”
Nghe xong : “Vậy em đến đúng lúc đấy mẹ mua sáng nay còn thừa em ăn ”
“Được… ” Tôi chỉ định đại ngờ trùng hợp thế
Ăn bánh vừng Tô Vân Nghiễn đưa mấy lần định gì đó nhưng thôi
Lúc chuẩn về mười mấy bước gọi : “Anh… định chơi nước ngoài ”
“Hiện tại kế hoạch đó thế”
“Vậy nếu định nước ngoài…” Dưới ánh mắt nghi hoặc của trở nên căng thẳng năng ngập ngừng
“Thì… nếu máy bay chơi đó… thể… cho em biết ”
Nói xong lúng túng đã điều gì đó kỳ lạ
Chỉ là một giấc mơ thôi nghiêm trọng thế nhỉ
Tôi cúi đầu vân vê lòng bàn tay đây là thói quen vô thức khi thoải mái
Thấy động tác của Tô Vân Nghiễn đột nhiên tiến gần thẳng mắt : “Hôm nay em lạ đấy”
Khoảnh khắc chồng lên với hình ảnh trong mơ khi chặn mặt con đường hàng cây và hỏi “Đang nghĩ gì mà vui thế”
Tim đập lỡ một nhịp hoảng hốt lùi tai đỏ bừng: “Đừng đột ngột đến gần thế”
Nghe khẽ : “Được biết ”
“Nếu xa sẽ cho em biết”
Đã câu trả lời mong chào tạm biệt chạy
Chạy đến chỗ thấy nữa mới dừng
Mặt nóng bừng tim đập nhanh
18
Đã hơn mười ngày kể từ giấc mơ kỳ lạ đó từ ám ảnh đến dần dần nguôi ngoai
Từ nhỏ đến giờ đã mơ biết bao nhiêu giấc mơ đủ loại nhưng tỉnh dậy đều để tâm chỉ lần nghiêm trọng hóa
Thật sự là nghĩ nhiều quá
Trong những ngày nhàm chán lơ là dần quên giấc mơ kỳ lạ đó
Ngày 14 tháng 8 sáng sớm đã ngoài mua bánh bao và quẩy
Trên đường về gặp một nhóm trẻ con đang la hét tay cầm đá nhỏ ném gì đó
Tôi đến gần xem nhíu mày khó chịu
Trên nền xi măng một con rùa đang co rúm chân lũ trẻ tinh nghịch đang ném đá nó
Thấy đến gần chúng dừng
“Đây là rùa nhà ai ” Có lẽ vì sắc mặt giọng lạnh bọn trẻ co rúm gì
“Nhặt ở đường” Một đứa trẻ trả lời
Tôi nhặt con rùa lên cho chúng một bài học về đạo đức đến khi chúng nhận mới cho
Con rùa nhỏ từ nhỉ nơi cách biển xa quan sát nó và suy nghĩ xem nên xử lý thế nào
Suy nghĩ một lúc quyết định mang về nhà
Về đến nhà lấy một xô nhỏ đổ nước và thả nó một lúc nó mới thò đầu
Tôi khuấy nước một chút định dậy
Đột nhiên im vài giây khựng đột ngột chăm chú con rùa nhỏ trong nước
Đầu nó một vết thương giống hệt con rùa trong giấc mơ…
Giấc mơ và thực tại đan xen một cách rối loạn quái dị khiến tạm thời mất khả năng suy nghĩ thế giới im lặng đến mức chỉ còn tiếng tim đập của
19
“Ting—” Tiếng thông báo tin nhắn điện thoại kéo về thực tại
Lấy điện thoại khi nội dung trong hộp tin nhắn thân như rơi xuống hố băng tay kiểm soát run rẩy
“Anh chuyến bay nước ngoài lúc 11 giờ hôm nay quyết định gấp mấy hôm ”
“Bận quá nên quên với em giờ mới nhớ ”
“Đừng giận nhé”
Trong hộp tin nhắn Tô Vân Nghiễn vẫn đang soạn…
“Về sẽ mua quà cho em”
Giấc mơ đã quên bỗng hiện về con rùa đang bơi trong nước và nội dung trong hộp thoại nhớ ngày nhận tin dữ trong mơ là ngày 14 tháng 8
Giấc mơ và thực tại trùng khớp
Tôi gọi điện cho Tô Vân Nghiễn chạy ngoài
Chuông reo mãi mà Tô Vân Nghiễn máy
Rõ ràng nhắn tin mà điện thoại
Tôi chạy đến nhà điên cuồng đập cửa ai trả lời
Liếc giờ điện thoại bắt một chiếc xe về phía sân bay
Mỗi phút mỗi giây trong xe khiến cảm thấy vô cùng dài đằng đẵng điện thoại gọi vẫn ai
Lúc đèn đỏ lo lắng đến mức
Người tài xế dọa sợ liên tục an ủi
Tôi gì cả giọng khàn đặc cầu xin: “Trong điều kiện an thể chạy nhanh hơn ”
Tim đập kiểm soát nỗi đau buồn tê tái khi mất trong mơ lúc xâm chiếm từng dây thần kinh của khiến thở nổi
Làm ơn nhất định kịp nhất định tìm
20
Xuống xe chạy ngừng nghỉ
Sân bay rộng lớn đông đúc ánh mắt đảo khắp nơi mà thấy cần tìm
“Tô Vân Nghiễn” Tôi gọi to tên khách qua đường ngoái mắt tìm kiếm khắp nơi
Tôi gọi hết lần đến lần khác nỗi sợ hãi và bất an gần như nhấn chìm nghiêm trọng đến mức khiến bắt đầu khó chịu về mặt thể chất
Thế giới mắt trở nên đen trắng ù tai khiến rõ âm thanh xung quanh
Trong lúc gần như tuyệt vọng đột nhiên một giọng quen thuộc vang lên từ phía : “A Ngư”
Như gợn sóng lan tỏa mặt hồ tĩnh lặng
Khoảnh khắc nước mắt tuôn rơi
Tô Vân Nghiễn khi thấy gương mặt quen thuộc đó thế giới xám xịt trở nên sống động màu sắc trong mắt trở âm thanh ồn ào tràn tai
Tôi thở hắt khí nghẹn trong lồng ngực cả mềm nhũn xuống đất
Tô Vân Nghiễn chạy đến mặt xuống vẻ mặt lo lắng gấp gáp: “A Ngư em ”
“Sao em ở đây”
“Chỗ nào khỏe ”
“Đừng nữa”
Nhìn trai chân thật đang ở mặt vội vàng nắm lấy áo
“Tô Vân Nghiễn hủy chuyến đừng ”
“Đừng máy bay đừng nước ngoài đừng hôm nay”
Tôi gấp gáp nhanh
Tôi biết giải thích thế nào chỉ thể lặp lặp yêu cầu hủy chuyến
“A Ngư bình tĩnh đã cho biết rốt cuộc chuyện gì” Tô Vân Nghiễn nắm vai giọng dịu
“Tại chạy đến yêu cầu hủy chuyến cho biết ”
Nhìn ánh mắt bình tĩnh và an ủi của can đảm và : “Em mơ thấy máy bay của gặp nạn hôm nay”
Đó là một giấc mơ ngày hôm nay vẫn luôn nghĩ đó chỉ là một giấc mơ mà thôi
hôm nay sự xuất hiện của con rùa nhỏ chuyến đột ngột của và ngày 14 tháng 8
Tất cả những điều đó đều đang với rằng đó chỉ là một giấc mơ
Có lẽ nó đã thực sự xảy và thể hiện tại đang sống
21
“Chỉ vì chuyện đó ”
Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Tô Vân Nghiễn cúi đầu xuống biết nghĩ điên
“Lần em bảo xa báo là vì giấc mơ đó ”
Tôi gật đầu những giọt nước mắt vốn đã kìm nén trào vì câu của Vừa tức ấm ức đấm mấy cái
“Sao quên Sao máy”
“Điện thoại để chế độ im lặng trong ba lô” Tô Vân Nghiễn lấy khăn giấy lau nước mắt cho xin : “Xin đã làm em sợ”
“Anh đừng nữa ” Tôi nắm lấy tay đang lau nước mắt cho đòi trả lời
“Em biết bây giờ em kỳ quặc thể nghĩ em thần kinh”
“ mà thật đấy tin em một lần ”
Trong mắt Tô Vân Nghiễn thấy vệt nước mắt khô mặt và ánh mắt vẫn còn sợ hãi
Anh đôi mắt trong veo đầy xúc động và đau lòng
Tiến lên một bước ôm lòng dịu dàng : “Anh nữa đừng sợ”
Câu đó khiến tảng đá đang treo lơ lửng trong lòng từ từ hạ xuống đưa tay ôm lấy
Qua làn nước mắt thấy một bóng dáng quen thuộc ở xa cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao mỉm với
Chớp mắt một cái kỹ thì thấy bóng nữa
…
Ngày hôm đó về nhà con rùa nhỏ trong xô nước biến mất tìm một hồi mà thấy bóng dáng nó
Sau đó bà nội với rằng một cô gái mang theo ảnh đến đón nó con rùa là của cô
Chuyến bay mà Tô Vân Nghiễn đã lên cũng đến đích an chuyện gì xảy
Tất cả như một giấc mơ hư ảo
Cô gái đó hẳn là Tiểu Đường
Vậy nên giấc mơ là thật là điều đã trải qua
Món quà từ Ngôi nhà trong mơ là cơ hội làm một lần nữa cho cơ hội cứu Tô Vân Nghiễn
May mắn thay đã cứu
Chàng trai thích sẽ tuổi hai mươi ba mươi…
Chứ dừng ở mùa hè năm mười tám tuổi
Ánh nắng rọi xuống bệ cửa sổ một bó hoa cát tường trắng tinh đang xòe cánh bên cạnh là tấm thiệp ghi một câu: “Mùa xuân năm chúng cùng ngắm hoa nhé”
Ký tên Tô Vân Nghiễn