Biển và Anh - Chương 3
11
Chuông điện thoại reo ngừng trong cơn mơ màng mở mắt và nhận cuộc gọi
“A Ngư mấy giờ mà vẫn đến chỉ thiếu mỗi thôi”
Bên tai là giọng gấp gáp của lớp trưởng mơ hồ nhớ là buổi họp lớp
Vội vàng rửa mặt xong xách túi mở cửa thì chợt thấy bối rối
Hình như thiếu mất điều gì đó nhưng nhớ
Khi đến địa điểm họp mặt đẩy cửa mọi đều vui vẻ chào đón: “Lạc Ngư nhanh đây”
Tôi xuống bên cạnh Mai Tử – bạn cùng bàn hồi cấp ba cầm cốc nước uống một ngụm quanh
Vô thức buột miệng: “Lớp còn thiếu ai đến ”
Không khí chợt im lặng một lúc mọi với vẻ mặt kỳ lạ
Không biết ai đó lên tiếng: “Thầy chủ nhiệm đến”
Mọi bàn lớn náo nhiệt lên
Cả nhóm kể về chuyện xưa về hiện tại Sau vài ly rượu Lương Tử đột nhiên dậy nâng ly rượu xin
“Lạc Ngư lần họp mặt sai làm vui xin và cũng… xin cả ”
Tôi phản ứng cho đến khi Mai Tử bên cạnh huých nhẹ hông nhắc nhở
Tôi mới gượng nâng ly đáp lễ
Tôi cau mày nhớ rõ cảnh cãi với Lương Tử trong buổi họp mặt lần
Quá lâu đã xảy chuyện gì mọi thứ thật mơ hồ
Mấy năm giữa đó luôn tham gia họp mặt lần gặp ai cũng túm lấy hỏi đông hỏi tây kiên nhẫn trả lời từng
Giữa chừng bạn cùng bàn Mai Tử kéo nhà vệ sinh
Trước gương ở bồn rửa tay Mai Tử nắm tay thôi: “A Ngư … vẫn còn nhớ ”
Tôi hiểu lời Mai Tử hỏi: “Ai cơ”
Mai Tử vẻ bất ngờ đó mang vẻ kìm nén và thương xót: “Cậu vẫn sợ nhắc đến cái tên đó ”
Cái tên
Tên gì
Mai Tử xong bất chợt rơi nước mắt cô ôm chặt lấy
Sao hiểu Mai Tử
Hiếm khi gặp nên vui
Quay chỗ mắt Mai Tử vẫn còn đỏ nhưng đã điều chỉnh cảm xúc
Buổi họp mặt kết thúc chào tạm biệt xong mọi đều tản về
Đi ngang qua tấm gương của nhà hàng thấy trang điểm cầu kỳ giày cao gót ăn mặc trưởng thành
Lúc qua gương thấy phía một nam sinh trung học mặc đồng phục qua
Tôi đột ngột chằm chằm bóng lưng của học sinh đó
Thật quen thuộc hình như thường một bóng lưng là ai
Tại trái tim như thiếu mất một góc trống rỗng
Là gì nhỉ
Tôi tìm thấy nó
12
Tôi luôn cảm thấy như đã quên một việc quan trọng nhưng nhớ
Mỗi lần ở bàn học vô thức tìm một cây bút vỏ trắng kéo ngăn kéo cùng
Bên trong đặt đầy những cuốn sổ bìa trắng ngón tay chạm bìa rụt về
Lúc nãy định làm gì nhỉ
Tôi quên mất
Ngăn kéo mở một lần nữa đóng
Tôi thói quen mỗi cuối tuần nghỉ ngơi sẽ vẽ tranh bên cửa sổ sát đất rừng cây xanh
Mỗi lần vẽ xong một bức tranh phong cảnh đều vẽ một bức chân dung nhưng đầu bút luôn dừng ở bước phác họa đường nét khuôn mặt
Tôi vẽ ai
Trong đầu hiện nhiều lần lượt phủ nhận
Không đúng
Tôi đặt bút xuống tìm thấy vẽ
Thời gian trôi qua nhanh mỗi ngày đều lặp lặp
Đi làm về nhà gặp gỡ bạn bè dạo phố nhưng mỗi khi ở một đều cảm giác mơ hồ
Trái tim trống rỗng trống rỗng đến
Cuộc sống như thiếu mất điều gì đó nhưng
Có lúc đang đường bỗng nhiên đầu trong tầm mắt chỉ đám đông xa lạ ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt thất vọng
Một đêm nọ mơ một giấc mơ
Hồi nhỏ nhận một món quà là bộ ghép hình hình ảnh chỉnh là một cánh đồng hoa
Tôi đã mất nhiều thời gian mới ghép xong bức tranh đó treo nó trong phòng trân trọng
Một ngày nó rơi xuống xáo trộn và ghép nhưng phát hiện thiếu mất một mảnh tìm nhiều ngày vẫn thấy
Tôi chỗ thiếu đó lâu cuối cùng dùng bút vẽ lấp đầy nó
Tôi một lần nữa treo bức tranh cánh đồng hoa lên mắt chằm chằm nó
Hình ảnh sai thấy chỗ thiếu mất
vẫn vui trong lòng một giọng bảo vẫn khác
Vẽ giống đến mấy vẽ thật đến mấy cũng là giả
Dù mắt thấy sự khác biệt đầu ngón tay vẫn luôn chạm tới
Mảnh ghép thiếu đó trống vẫn luôn còn đó
13
Tôi tỉnh giấc trong đêm tối bàn tay nắm chặt làn da nơi trái tim nước mắt rơi xuống
Mảnh ghép mất đó chỗ lõm mà đầu ngón tay chạm thật sâu sắc và chân thực
Nỗi buồn ngập tràn kìm tiếng nấc nghẹn ngào
Khóc mệt
Tôi mơ hồ nhớ rằng ngày mai là một ngày quan trọng gặp một
Khi trời sáng mở mắt khi chuông báo thức vang lên
Điện thoại nhắc lịch trình hôm nay nghĩa trang số 7
Nhìn ngày tháng và địa chỉ đó nghĩ mãi vẫn nhớ ai ở đó
Khi mở tủ quần áo cơ thể hành động não chọn một chiếc váy trắng trang điểm nhẹ nhàng
Soi gương xoay một vòng khỏi nhà
Đi ngang qua tiệm hoa thuần thục bước do dự chần chừ chọn ngay một bó hoa cát cánh trắng
Ôm hoa bước khỏi tiệm ngẩn một lúc
Tôi định
Một chiếc taxi dừng mặt tài xế hỏi vô thức trả lời: “Nghĩa trang số 7”
Hôm nay từ lúc thức dậy đến nghĩa trang mỗi hành động của dường như luôn điều gì đó cản trở
Trong quãng thời gian đó nhiều lần đột nhiên trống rỗng biết định làm gì
ý thức vẫn đang giãy giụa gọi thầm cơ thể theo thói quen vô thức làm một việc nào đó
Nhìn những bia mộ im lặng giống tuân theo ký ức bản năng của cơ thể từng bước từng bước đến nơi cần đến
Bước chân dừng một bia mộ ánh mắt dừng những chữ khắc và tấm ảnh đã cũ
Khóe mắt cay xè tầm trở nên mờ đục
Tôi mỉm tên : “Tô Vân Nghiễn”
Ngay khoảnh khắc ba chữ đó thoát từ miệng vô số hình ảnh ký ức lóe lên trong đầu
Những đầu ngón tay dừng bìa giấy trắng mở lớp giấy phủ bụi là những điều với mỗi ngày
Cây bút dừng khi vẽ đôi mắt cuốn sách phác họa khuôn mặt đã vẽ vô số lần trong nỗi nhớ
Giọng thốt khi thấy một bóng lưng quen thuộc phố là cái tên luôn nhớ mong gọi thầm
Mảnh ghép mất trong giấc mơ thay thế bằng màu vẽ là ký ức quý giá của
Tôi đã tìm thấy đã tìm thấy mảnh ghép đó
Tô Vân Nghiễn em đã tìm thấy
Ký ức của chúng em đã tìm
14
Tôi một lần nữa cánh cửa căn phòng màu hồng đó lần trong tay tấm thẻ
Sau khi nhớ ký ức về Tô Vân Nghiễn mọi thứ xung quanh đều trở thành bóng mờ nó xuất hiện
Tôi đến nơi quen thuộc “Ngôi nhà giấc mơ”
Tôi đưa tay đẩy cửa Ngôi nhà giấc mơ nhưng mở
Hộp thư bên cạnh trống rỗng tấm thẻ
Tôi liên tục đập cửa gỗ mặt một lúc tiếng càu nhàu khó chịu và mở cửa:
“Ồn chết Hôm nay mở cửa ai ”
Cô gái tóc xõa với vẻ mặt giận dữ trong khoảnh khắc thấy cảm xúc chuyển sang kinh ngạc đôi mắt mở to môi hé mở
“Là cô ”
Sau vài giây mất bình tĩnh cô nhanh chóng điều chỉnh trở về dáng vẻ lần đầu gặp
Tiểu Đường nở nụ thương hiệu lịch sự và tử tế : “Chào mừng đến Ngôi nhà giấc mơ vui gặp cô cô Lạc Ngư”
Cô nghiêng cúi nhẹ làm một động tác mời
Bố trí trong Ngôi nhà giấc mơ y hệt như thấy một năm gì thay đổi chỉ thêm một chú rùa nhỏ quầy
“Tại mất ký ức về Tô Vân Nghiễn liên quan đến Ngôi nhà giấc mơ ”
Nghe câu đầu tiên Tiểu Đường ngạc nhiên
Cô đưa cho một tấm thẻ quen thuộc: “Cô thể những chữ đó”
Đây là những lưu ý khi mua giấc mơ mà cô đã đưa cho lúc đó lúc đó quá nóng vội và quá chắc chắn nghĩ rằng gì thể ngăn cản quyết tâm gặp Tô Vân Nghiễn của
Chỉ lướt qua nhớ nội dung đó
ngờ cái giá trả là sẽ quên quên những ký ức liên quan đến
Thì một năm khi rời nụ của Tiểu Đường là ý
Món quà số phận tặng đã sớm đánh dấu giá cả trong bóng tối và mất luôn song hành
15
Tôi nội dung tấm thẻ đến thất thần cho đến khi chú rùa nhỏ bò mặt bàn ngậm lấy nó
“Cái giá của việc đổi lấy giấc mơ là sẽ quên giờ nhớ xóa ký ức nữa ”
Tôi lo lắng sợ hãi lúc vẫn còn tim đập chân run
Nếu lúc đó biết cái giá trả còn chọn đổi lấy giấc mơ
Tôi chắc nữa…
“Khi gặp cô sửng sốt từng khách hàng nào bước Ngôi nhà giấc mơ ba lần”
Tiểu Đường giơ ngón trỏ lên với “Cô Lạc Ngư cô là đầu tiên đầu tiên phá vỡ quy tắc ”
“Nếu thể tìm ký ức khi xóa thì Ngôi nhà giấc mơ sẽ xuất hiện lần nữa để chào đón họ”
Lời Tiểu Đường khiến nảy một ý nghĩ: “Tôi thể mua giấc mơ lần nữa ”
“Mỗi trong đời chỉ thể giao dịch một lần với Ngôi nhà giấc mơ cô đã dùng nó ” Tiểu Đường lắc đầu “Điều ước của cô đã thực hiện Cô gặp một lần và đã gặp ”
Tiểu Đường nhấn mạnh lần nữa: “Một trong đời chỉ thể giao dịch một lần với Ngôi nhà giấc mơ”
Phải đã gặp nhưng vẫn gặp
Con sẽ trở nên tham lam phần vẫn nhiều hơn
Dù sợ cái giá trả là mất ký ức vẫn may mắn nghĩ rằng lần cũng sẽ nhớ
Như một con bạc chợt nhận thật sự là một kẻ điên
“ mà…” Tiểu Đường đột nhiên vỗ tay mắt cong cong “Đối với những khách hàng thể tìm ký ức Ngôi nhà giấc mơ sẽ vô điều kiện tặng một món quà”
“Món quà” Tôi chắc chắn hỏi “Món quà gì”
Tiểu Đường bí ẩn: “Đây là bí mật nhé”
Cô cho biết món quà là gì nhưng đoán chắc chắn liên quan đến Tô Vân Nghiễn