Biển và Anh - Chương 2
7
Chàng thiếu niên yêu quý ơi nhớ nhiều lắm
“Tô Vân Nghiễn em nhớ nhớ lắm nhớ lắm”
“Rất gặp một lần”
Tôi chằm chằm xuống mặt đất ướt át như tâm trạng ẩm ướt của
Bất chợt trong tầm mắt xuất hiện đôi giày thể thao màu trắng
Tôi từ từ ngẩng đầu lên mắt phản chiếu hình dáng đối diện
Anh cầm ô che đầu
Ánh mắt rung động nước làm mờ tầm
Đôi mắt thiếu niên là nỗi nhớ đã vẽ vẽ vô số lần trong cuốn sổ
Tô Vân Nghiễn Tô Vân Nghiễn…
Đầu ngón tay run rẩy chạm mặt nhưng sợ tất cả mắt chỉ là ảo ảnh hư vô nên dám đưa tay xuống
Anh nắm lấy tay đặt lên má ấm từ lòng bàn tay truyền thẳng tim
Anh : “Anh đến gặp em đây”
8
“Tô Vân Nghiễn”
Tôi gọi tên nước mắt đầm đìa
Cuối cùng cũng gặp biết em nhớ nhớ nhớ
Bảy năm qua ngày đêm tương tư vô số lần thức giấc giữa đêm ảnh mà
Chàng trai yêu suốt cả tuổi thanh xuân kịp bày tỏ tấm lòng đã biến mất khỏi thế giới của
“Em thích ”
Câu giấu trong tim lặp lặp vô số lần nhưng từng cho
Giờ phút gặp cảm xúc cuộn trào đáy lòng cuối cùng chỉ hóa thành một câu: “Em nhớ nhiều lắm”
“Anh biết” Anh đưa tay lau nước mắt mặt nhẹ nhàng ôm lòng
Tôi cắn chặt môi cảm giác đau đớn cho cảm nhận sự thật
Thích Tô Vân Nghiễn từ khi nào ngay cả cũng rõ
Có từ lúc nhỏ làm sai bài tập đánh tay thổi cho và mua cho coca đá là khi những đứa trẻ khác chế giễu là con bé mập khen dễ thương
Hay là năm cấp hai khi bố mẹ ly hôn trốn học bỏ nhà ở góc tường thì thấy khoảnh khắc dịu dàng đưa tay về phía
Anh với :
“Em đến nhà ăn cơm mẹ nấu ăn ngon”
“Ngày mai gặp em ở trường nhé”
…
Không biết từ lúc nào ánh mắt thể rời xa nữa
Cái tên Tô Vân Nghiễn con luôn là đại diện của sự xuất sắc
Làm việc gì cũng giỏi hơn khác như một ngôi tỏa sáng rực rỡ
Có lẽ là do duyên phận ưu ái từ tiểu học đến trung học và luôn là bạn cùng lớp
Để theo kịp bước chân đã học hành chăm chỉ trở thành một học sinh giỏi chỉ để gần hơn một chút
Ở cùng lớp hơn mười năm lần : “Em là gặp nhiều nhất ngoài gia đình”
Nụ của như gió mát trăng thanh khiến má đỏ ửng
Những năm thầm thích để tình cảm cứ lên men trong lòng từng
Tôi thuở thiếu niên trong mắt trong tim chỉ mãi đến năm thi đại học mới đủ can đảm cho một bức thư
trong thư cũng dám thẳng hai chữ “thích ” chỉ mơ hồ bày tỏ tâm ý
Tô Vân Nghiễn mỗi ngày nhận vô số thư tình biết mở bức thư đó vì đã nhát gan giấu nó giữa những lá thư khác tặng
Năm đó máy bay du học gặp nạn vĩnh viễn rời xa thế giới của những năm qua trong tim ngoài thể chứa thêm ai khác
Bạn bè đều khuyên buông bỏ quá khứ để về phía hiểu sự lo lắng của họ
họ hiểu từ tuổi thơ đến tuổi thanh xuân trái tim đã tràn ngập hình bóng
Đối với những năm tháng ngóng Tô Vân Nghiễn chính là ánh sáng trong thế giới của
Là ánh sáng cố gắng giữ
Tôi tham lam đắm chìm trong vòng tay mắt thích thực sự đã trở về
Tô Vân Nghiễn đã trở về
9
Ngày mùng bảy tháng bảy hôm nay là lễ Thất tịch
Cơn mưa đột ngột đó kéo dài lâu đã tạnh ánh nắng xuyên qua kẽ mây rơi xuống đất
Người đường dần đông đúc khắp nơi thể thấy những cặp đôi nắm tay tình tứ
Tôi và Tô Vân Nghiễn đường hàng cây mãi mới nhận hôm nay là một ngày đặc biệt
Nhớ năm lớp 12 vì học sớm ngày Thất tịch đúng lúc ở trường sáng sớm chỗ của đã chất đầy quà của các cô gái
Anh với vẻ mặt khó xử đã dùng mấy túi lớn đựng quà mới dọn chỗ
Tôi phúc khí dồi dào bực búng trán
Những kỷ niệm về quá nhiều điều tươi chỉ một mảnh nhỏ cũng đủ làm mỉm
“Đang nghĩ chuyện gì vui ”
Tô Vân Nghiễn đột nhiên bước lên phía chặn đường cúi xuống thẳng mắt
Gương mặt mắt gì thay đổi so với trong ký ức khẽ ngẩn
Lúc bất chợt một bé gái bán hoa chạy đến tết hai bím tóc đáng yêu ngẩng mặt lên thật ngọt
“Mua hoa ạ Rất rẻ thôi”
“Anh ơi mua hoa tặng chị chị xinh thế cài thêm hoa sẽ hơn”
Tôi giỏ hoa của cô bé lên tiếng : “Không chỉ con trai mới thể tặng hoa cho con gái con gái cũng thể tặng hoa cho con trai mà”
Tôi đưa tay chọn một bó hoa cát tường trắng đưa tiền cho cô bé cô bé vui vẻ chúc phúc:
“Chúc chị mãi mãi bên ”
“Đẹp Tặng ” Tôi đưa hoa cát tường đến mặt Tô Vân Nghiễn
Hoa cát tường trắng tinh khiết là tình yêu trong sạch kiên định của dành cho cùng nỗi nhớ vô tận
Ánh mắt dừng những bông hoa một lúc lâu mới đưa tay nhận lấy: “Anh thích cảm ơn em”
Tôi mỉm mãn nguyện
Tôi đã tưởng tượng vô số lần nếu gặp một lần nữa sẽ gì với
Nói rằng em thích bày tỏ tấm lòng mặt để tiếc nuối
Hay là hỏi thích em những năm qua sự của với em phần nào là tình yêu
…
Những năm xa cách nhiều nhiều điều với trong ngăn kéo của một cuốn sổ dày trong đó đầy những lời với
Mỗi ngày những chuyện nhỏ nhặt xảy vụn vặt đời thường
lúc chẳng gì cả chỉ lặng lẽ tận hưởng thời gian ở bên cạnh
Chúng cứ qua con đường đã vô số lần thời học sinh
Con đường thay đổi nhưng qua nó luôn thay đổi
Nhìn dáng vẻ thiếu niên vẫn như xưa của Tô Vân Nghiễn bên cạnh bất chợt trở về thời trung học
Tôi và nhà xa đường học về luôn mong gặp
Dù chào hỏi chỉ cần lưng bóng cũng thầm vui
“Lạc Ngư chúng biển nhé”
Đi ngang qua một trạm xe buýt Tô Vân Nghiễn đột nhiên nắm tay kéo lên xe
Khi đến biển tia nắng cuối cùng của hoàng hôn tắt trời chuyển tối
Đây là một bờ biển du lịch đã phát triển lẽ vì là ngày lễ nên nhiều quầy hàng tụ tập các cặp đôi cũng ít
Tô Vân Nghiễn kéo về một con đường nhỏ khuất:
“Hồi nhỏ đến đây ở đây một con đường ít biết thể xuống biển”
“Chỗ đó ít cảnh cũng hơn”
Tôi xong bật trời tối thế thì gì
Đến bờ biển đích đến bất ngờ cách một đám đá lớn lổn nhổn ánh đèn từ bờ biển du lịch bên cạnh lờ mờ thể thấy
Anh dẫn leo lên một tảng đá lớn lúc leo lên thở dốc tim cũng đập nhanh hơn
Nghe tiếng sóng biển bên tai hít thở gió biển cảm nhận sức sống lâu ngày
Anh dẫn leo lên một tảng đá lớn khi leo lên thở gấp tim đập nhanh hơn
Nghe tiếng sóng biển bên tai hít thở làn gió cảm nhận sức sống mãnh liệt đã lâu
Tôi như đã lâu lâu cảm giác “đang sống” như thế tâm hồn tê dại quá lâu giờ mới thức giấc trong giây phút
Tôi về phía chạm đôi mắt của
Đôi mắt dù bao nhiêu lần vẫn rung động
10
Ngày xưa già thường rằng đêm Thất Tịch nếu may mắn sẽ thấy dải Ngân Hà
Tôi ngước đầu lên bầu trời khao khát thấy Ngân Hà chứng kiến cuộc gặp gỡ của Ngưu Lang và Chức Nữ
Cho đến khi dải Ngân Hà xuất hiện cảnh tượng trời lấp lánh rơi tầm mắt mặt đã ướt đẫm nước mắt
Trong tầm xuất hiện một bông hoa cát cánh Tô Vân Nghiễn cầm cành hoa lắc nhẹ
“Em còn nhớ bức thư em cho ”
“Em em thích hoa cát cánh trắng đã đặc biệt tìm hiểu ý nghĩa của nó”
Giọng trai trong trẻo hòa cùng tiếng sóng biển đập tim trở nên căng thẳng vì câu đó của
“Đó là tình yêu thuần khiết và kiên định”
“Anh đó cũng là câu trả lời của dành cho em” Anh thẳng mắt nở nụ dịu dàng
“Em hỏi mùa xuân cùng ngắm hoa Tiếc là bây giờ mùa xuân đã qua nhưng chỉ mùa xuân mà cả mùa hè mùa thu mùa đông đều sẵn lòng cùng em”
Thì đã bức thư đó việc nhắc đến hoa cát cánh là tâm tư nhỏ của
Anh từng chỉ ngắm hoa với cô gái thích nên ở cuối thư đã hỏi cùng ngắm hoa mùa xuân năm
Anh đều biết cả
Nước mắt kìm biết là xúc động buồn
Những lời đã đợi nhiều năm tâm ý tưởng rằng sẽ bao giờ nhận hồi đáp giờ đây đã câu trả lời đáng lẽ nên
đây chỉ là một giấc mơ cuối cùng vẫn sẽ mang theo khoảnh khắc đẽ ngắn ngủi biến mất lần nữa
Tô Vân Nghiễn vén vạt áo lau nước mắt cho khẽ thở dài: “Anh làm em vui mà vẫn khiến em ”
Tôi chằm chằm mặt nước mắt càng tuôn rơi dữ dội
Tôi biết giấc mơ dài bao lâu nhưng biết nó hạn
Thời gian thể dừng ở khoảnh khắc sợ bình minh đến
Đêm đó dựa vai những vì trời thanh thản và buồn ngủ nhưng dám nhắm mắt
Tôi sợ nhắm mắt mở sẽ biến mất