Biển và Anh - Chương 1
1
Tô Vân Nghiễn đã mất mùa hè năm 18 tuổi
Trên chuyến bay du học
Trước khi máy bay cất cánh kết quả thi đại học của đã
Như dự đoán đầu tỉnh
Tên treo cổng trường group chat lớp tràn ngập lời chúc mừng
Sự xuất sắc của ai cũng thấy rõ
Vậy mà thiếu niên tương lai rộng mở ví như con cưng của trời
Không một dấu hiệu báo đột ngột đã
Thật phi lý khiến khỏi xót xa
Khi tin mất truyền đến còn đang tra cứu múi giờ mạng định đợi máy bay hạ cánh sẽ nhắn tin cho
Trước màn hình máy tính điện thoại rung liên tục
Mở là tin tức về cái chết của ngập tràn
Tôi chằm chằm những dòng chữ đầu óc tạm thời trống rỗng
Trong tích tắc thế giới của mất hết âm thanh chỉ còn sự tĩnh lặng tuyệt đối
Tầm choáng váng cả như đang rơi xuống cảm giác mất trọng lực ập đến
Đùa …
Sao thể…
Ngày hôm đó khi hồn thụp xuống đất run rẩy úp mặt nức nở
2
Bảy năm trôi qua cái tên Tô Vân Nghiễn đã trở nên đen trắng
Mọi thứ về dần phai nhạt trong ký ức mọi
Thỉnh thoảng nhắc đến đều là những tiếng thở dài nuối tiếc
Anh giữ trong thời gian ở tuổi 18 độ tuổi nhất
thể quên
Tôi thể buông bỏ
Với tất cả về đều còn rõ nét
Tôi từng mơ thấy vô cớ tin rằng sẽ trở về
Bạn bè đều điên cứ coi như điên
Rồi sẽ sớm gặp thôi
3
Ba năm ngày giỗ của Tô Vân Nghiễn thăm mộ
Trên đường về lang thang định hướng
Trên con phố quen thuộc xuất hiện một cửa hàng mới một ngôi nhà màu hồng
Giữa những cửa hiệu nghệ thuật đơn giản nó nổi bật hẳn lên
Như một kẻ lạc loài
Trước cửa treo một biển hiệu to: “Nhà của Giấc mơ”
Tôi nhớ rõ khi đến đây nó hề tồn tại…
Tôi chặn một bà cụ bán hoa đường để hỏi:
“Chào bà xin hỏi cửa hàng màu hồng mở từ khi nào ạ”
Bà cụ bằng ánh mắt kỳ lạ:
“Có cửa hàng màu hồng nào trẻ tuổi mà mắt kém ”
Tôi ngỡ ngàng bà rõ ràng là nó ở ngay mắt mà…
Vô hình trung một sức mạnh nào đó thu hút bước về phía nó
Tôi thử đẩy cửa nhưng cửa hề nhúc nhích
Đang định bỏ hộp thư bên trái bỗng nhả một tấm thẻ màu bạc nhỏ đó là một tờ rơi
Nội dung đại khái như :
“Xin chào chào mừng đến với Nhà của Giấc mơ duyên cô Lạc Ngư”
“Cảm nhận nỗi nhớ sâu đậm từ tận đáy lòng của cô Nhà của Giấc mơ sẽ cho cô một cơ hội mua giấc mơ”
“Giá giao dịch tính bằng ‘điểm công đức’ khi tấm thẻ trong tay cô tích đủ công đức nó sẽ chuyển sang màu hồng và cánh cửa Nhà của Giấc mơ sẽ mở cho cô”
“Nhà của Giấc mơ sẽ thực hiện mọi giấc mơ cho cô mong gặp cô”
Tôi đờ đẫn tấm thẻ và tờ giấy trong tay biết đã bao lâu hai cô bé đeo cặp sách đến mặt
Vẻ mặt lo lắng: “Chị ơi chị chứ”
Tôi định thần đưa tờ rơi cho họ xem: “Các em biết Nhà của Giấc mơ ”
“Cái là gì ạ Là ký hiệu chữ ” Một cô bé tò mò tờ rơi
“Các em… ” Giọng trở nên khô khốc
Họ lắc đầu
Căn nhà ai biết chữ ai mà thấy hiểu…
Tôi nắm chặt tờ rơi trong tay như nắm giữ một tia hy vọng khó
4
Ngày mùng 7 tháng 7 trời âm u
Tôi nhận một cuộc điện thoại
“A Ngư ngày mai là họp lớp cấp ba mọi đều đã đồng ý đến chỉ còn mỗi trả lời nhất định đến đấy nhé”
Trong điện thoại lớp trưởng cấp ba dặn dặn bảo nhất định mặt
Những năm khi nghiệp mỗi năm mọi đều chọn một thời điểm để gặp mặt
Lớp chúng mối quan hệ vẫn luôn giữ liên lạc với
Buổi họp lớp chỉ đến duy nhất một lần năm đầu tiên những năm đó đến nữa
Trong buổi gặp mặt năm đầu tiên khi mọi nhắc đến Tô Vân Nghiễn đã phát điên đập vỡ ly
Tôi thể những từ “Tô Vân Nghiễn đã chết”
Không thể khác lấy làm đề tài trò chuyện
Buổi họp mặt đã tan trong vui vì đó đến nữa để tránh phá hỏng khí
“A Ngư ngày cưới tớ đến ngày mai mà đến nữa thì tớ giận thật đấy Trong số chúng vài sắp định cư ở nước ngoài gặp sẽ càng khó hơn”
“Hiếm khi mọi đều đông đủ thể vắng mặt Lương Tử vẫn luôn xin ”
Lương Tử là đã cãi với trong buổi họp lớp năm đầu tiên vì Tô Vân Nghiễn
Cậu Tô Vân Nghiễn chết yểu trời ghen tài Tô Vân Nghiễn phúc hưởng tài năng của …
Tôi đã cầm ly ném mạnh xuống chân Lương Tử đôi mắt đỏ hoe
…
Tôi lật qua lật cuốn lịch bàn đầu ngón tay dừng ở một con số
Im lặng một lúc đồng ý: “Được”
Cúp máy đăm đăm chiếc đồng hồ treo tường
Sắp điều ước của sẽ thành hiện thực
5
Gió thổi làm vang lên tiếng chuông gió cửa sổ điện thoại cũng đổ chuông theo
Tôi nhận một tin nhắn mới: “Cô Lạc thân mến thư viện mà cô quyên góp xây dựng cho trường chúng đã hoạt động cảm ơn sự ủng hộ đầy tình yêu thương của cô”
Tôi nắm chặt tấm thẻ trong tầm của nó đã chuyển sang màu hồng đó xuất hiện một địa chỉ
Nhìn địa chỉ thẻ vội vàng túm lấy chiếc ba lô bên cạnh vội vã khỏi nhà
Từ ba năm đã liên tục tham gia các hoạt động từ thiện đếm từng ngày ngóng chờ tấm thẻ
Cuối cùng hôm nay việc thiện cuối cùng đã thành điểm công đức đã đầy
Tôi chạy một mạch đến một cánh cửa gỗ
Trên bức tường cũ kỹ loang lổ treo một tấm biển gỗ nhỏ xung quanh quấn đầy dây leo xanh
Trên đó khắc ba chữ Nhà của Giấc mơ
Đẩy cửa mắt là một màu hồng đây là một căn nhà nhỏ bao phủ bởi màu hồng
Trong nhà bày biện đủ loại đồ vật tinh xảo ở quầy một cô gái xinh buộc tóc đuôi ngựa cao đang ngủ gật
Tiếng chuông gió ở cửa đánh thức cô cô ngáp một cái và duỗi đôi mắt còn ngái ngủ
Thấy khách đến đôi mắt buồn ngủ lập tức sáng lên thẳng : “Chào mừng quý khách em là sứ giả của Nhà Giấc mơ Tiểu Đường”
Giọng cô ngọt ngào khiến cảm thấy thiện cảm
Tôi quanh một lượt đó bước đến quầy đặt tấm thẻ màu hồng lên : “Tôi mua một giấc mơ”
“Chào mừng cô đến cô Lạc Ngư”
“Cô đã nghĩ kỹ Một khi giao dịch xác lập sẽ thể hối hận cô chỉ một cơ hội”
“Tôi đã nghĩ kỹ sẽ hối hận” Thái độ kiên quyết chút do dự
Tiểu Đường rút một chiếc lông vũ màu trắng đưa cho :
“Hãy giấc mơ của cô lên trong vòng ba ngày chúng sẽ mang giấc mơ đến mặt cô”
Tôi chút do dự và nghiêm túc xuống giấc mơ của từ ba năm đã nghĩ kỹ
Chưa từng thay đổi
“Đây là sách hướng dẫn sử dụng cô thể xem qua quyết định”
Tiểu Đường lấy một tấm thiệp tinh xảo in đầy chữ chỉ lướt qua một cái dời mắt
“Tôi đã quyết định ”
Tôi quá nóng lòng thực hiện giao dịch đã đợi giây phút quá lâu một giây cũng trì hoãn
“Giao dịch thành công” Tiểu Đường nhận lấy chiếc lông vũ “Hãy chờ đợi cuộc gặp gỡ với giấc mơ của cô nhé”
Khi rời khóe môi của Tiểu Đường chút kỳ lạ khó tả
Tôi đầu cánh cửa gỗ đóng chặt phía nhanh chóng quên
6
Trời mưa mưa khá to
Tôi mang ô chạy đến một trạm xe buýt để tránh mưa
Tóc và quần áo dính chút mưa gió thổi cái lạnh như xuyên qua da thịt tận xương khiến run rẩy
Kỳ lạ rõ ràng là mùa hè mà cơn mưa lạnh đến thế
Bên cạnh là hai học sinh cấp ba mặc đồng phục
Cậu nam sinh cởi áo khoác đồng phục của choàng lên đầu nữ sinh để che mưa cô nữ sinh lấy khăn giấy lau nước mưa mặt nam sinh
Hai
Tôi họ trong ký ức như một cuộn phim chiếu về nhiều khung cảnh ngừng hiện lên cuối cùng dừng ở một
Tôi và cũng từng mặc đồng phục chạy trong mưa trốn vòng tay mũi ngửi thấy mùi hương nhẹ nhàng khiến tim đập loạn thầm vui sướng
“Hôm nay nhận thư tỏ tình ” Cô gái làm vẻ như gì hỏi trai
Cậu trai : “Mình còn đã trả ”
Khóe môi cô gái giấu nụ
Tôi họ ánh mắt dao động
Tôi nhớ lúc đó một bức thư cho Tô Vân Nghiễn:
“Khi xuân về hoa nở vạn vật sinh sôi em thể mời cùng ngắm hoa ”
Mùa xuân ở Đông Thành hoa nở rộ những cô gái mời xem hoa nhiều đến nỗi ngưỡng cửa sắp mòn
Anh đều mỉm từ chối
Tôi đùa : “Có hoa mỹ nhân ”
Anh xong khẽ đáy mắt như sông ngân lấp lánh: “Hoa xinh nhưng chỉ cùng thích thôi”
Anh chỉ mỉm với như thường ngày nhưng trong tim đã nở đầy hoa xuân vì
Không biết nhận thư và cảm nghĩ thế nào
Tôi đôi học sinh càng mắt càng ướt
Tôi cúi đầu xuống đầu ngón tay vuốt ve hình nền màn hình điện thoại
Chàng thiếu niên cầm một chuỗi táo đỏ bọc đường gương mặt như tranh vẽ
Ngày sinh nhật 15 tuổi của vì bỏ sót một câu lớn trong bài kiểm tra thử nên chủ nhiệm mắng một trận
Khi ngoài đã qua giờ tan học trong dãy lớp học chỉ còn lác đác vài
Tôi ủ rũ về phía lớp bất ngờ phát hiện Tô Vân Nghiễn vẫn về
Anh ở cửa bất ngờ từ lưng lấy hai chuỗi táo đỏ bọc đường
“Sinh nhật vui vẻ”
Tâm trạng lập tức tươi sáng nở ngay nụ
Tôi vui vì thích nhất đã tặng món ăn thích nhất
“Vui hơn chứ” Bàn tay đặt lên đỉnh đầu khẽ xoa xoa mái tóc
Tôi ngậm một quả dâu trong miệng khẽ “ừm” một tiếng
Trong hành lang tĩnh lặng tiếng tim đập của vang dội đến điếc tai