Biên Giới Hòa Thân - Chương 2
“Đến Vương đình thì đến Vương đình…”
Tên đánh xe cứ liên tục nhắc tới Vương đình nhưng giọng ngày càng yếu dần
Ta chỉ thể dựa bản năng sinh tồn gắng sức điều khiển xe ngựa phóng thẳng thảo nguyên
Thế nhưng khoảnh khắc bất ngờ cảm thấy thật sự tự do
Mặc dù biết tương lai sẽ mặc dù truy binh vẫn đang đuổi theo phía cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết
Nếu thể cũng rong ruổi mãi thảo nguyên như lúc
“Công chúa Công chúa Phía kìa”
Ta đã thể thốt lời hai má nóng bừng cổ họng cũng dường như ngửi thấy mùi máu tanh
Tên đánh xe man tộc chợt mở mắt : “Tới nơi ”
Người đầu hàng ngũ đang đợi chúng chính là Man Vương
Bữa tiệc chuẩn để đón các tướng sĩ hộ tống công chúa giờ đây đã biến thành một lễ tang tập thể
Toàn bộ quan viên Đại Hạ và binh lính Man tộc chịu trách nhiệm hộ tống đều đã giết
Man Vương chỉ khẽ nhíu mày lớn
“Đám vô dụng thật chẳng gì nhưng ngươi đã trở về còn mang theo mỹ nhân phương nam cho thế là đủ Bữa tiệc đêm nay vẫn diễn như dự định”
Vừa dứt lời tiến nhanh về phía trong khi còn đang run rẩy đã tiến sát gần
“Công chúa phương nam phương nam các ngươi cũng chẳng gì đặc biệt Không biết ngươi chịu tra tấn ”
Ta biết sắc mặt lúc tái nhợt nhưng vẫn cố gắng giữ vững để thực hiện lễ chào hỏi với
“Về trướng”
Chỉ trong chốc lát kéo
Người đầu tiên đồng hương mà gặp thảo nguyên xa xôi chính là Hứa Chiêu đang bên cạnh
Khác với Hứa Chiêu mà từng biết
Lúc làn da nàng đã ngả màu mật ong gương mặt càng thêm quyến rũ và sắc sảo Nàng bên Man Vương trông chẳng khác nào một Man tộc thực thụ
Khi thị vệ đưa nàng chỉ ngẩng đầu lên và nở một nụ lạnh lẽo
Lòng chợt hốt hoảng cảm giác điều
nàng chỉ giơ chén rượu lên từ phía xa còn nữa
Mãi cho đến khi Man Vương gọi tiến gần
Ta là nữ nhân hòa thân do bại quốc gửi tới nên đương nhiên tư cách tổ chức nghi thức đại hôn Chỉ thể gã gọi tới như một sủng vật xổm phía gã
“Đây là công chúa Đại Hạ tiến cống cho Hoàng đế Đại hạ là kẻ bất lực chỉ thể dùng nữ nhân để bình lửa giận của chúng Đây là vinh dự mà thần Bảo Mục Nhĩ ban cho chúng Một chén kính Bảo Mục Nhĩ”
Dứt lời gã uống một cạn sạch rượu trong chén
Lời của gã khiến cảm thấy khuất nhục thảm hại Ta cố nén cảm xúc cuồn cuộn ngẩn ngơ hầu kết của gã trượt lên trượt xuống
Nếu thể thật cứ xông tới cắt đứt cổ họng gã
Gã dám nhục nhã đất nước của như thế
cơ hội phản kích Man Vương buông chén rượu xuống gào lên với : “Nhà ngươi ai dạy ngươi lễ tiết Còn biết rót thêm rượu cho ”
Lúc mới kịp phản ứng vội vàng tiếp nhận túi rượu từ trong tay thị nữ phía rót đầy rượu cho gã
Thấy lời Man Vương vung tay lên giống như cực kỳ lòng mà vuốt ve một đường từ đầu tới thắt lưng
Làm trưởng công chúa của một nước cho dù là nhận đãi ngộ kém cỏi thì cũng từng nào đối xử với như thế
Ta nổi giận thì thấy Hứa Chiêu bên cạnh Man Vương bật dậy
Trước mặt mọi nàng kéo tóc của khiến thể phản kháng nàng kéo lôi một đoạn
“Tiện nhân Ở Đại Hạ ngươi quyến rũ yêu của tới nơi quyến rũ nam nhân của Ta thấy ngươi chết ”
Dứt lời nàng bắt đầu xé rách quần áo của
Bộ hôn phục vốn chỉ làm qua loa của trong nháy mắt đã nàng xé tan tác
Ở Đại Hạ vốn cho phép loại chuyện nữ nhân lôi kéo tóc như thế xảy nhưng ở chỗ ai ngăn cản
Mọi giống như đang xem kịch vui Hứa Chiêu kéo rách y phục của tát
Mãi tới khi hỉ phục đều đã nàng xé nát suýt nữa làm lộ làn da bên trong thì Man Vương mới vội vàng kêu ngừng trận khôi hài
“Hứa Chiêu thể làm càn đây là công chúa hòa thân”
Hứa Chiêu ấm ức ngẩng mặt lên bĩu môi : “ đêm nay Đại Hãn sẽ sủng hạnh nàng ”
Man Vương dường như thích xem cảnh nữ nhân đánh vì gã đầy sảng khoải
“Mấy ngày nay ngày nào ở bên ngươi Chẳng lẽ tối qua còn thỏa mãn ngươi ”
Thân Hứa Chiêu đang cưỡi cứng đờ đó nhanh chóng thả lỏng: “Còn đủ ”
Ngôn từ phóng đãng dâm loạn như thế thể ngay mặt công chúng
Bàn tay siết quần áo của nàng trở nên trắng bệch
Man Vương cất tiếng to đám Man tộc chung quanh cũng rộ cả lên
Ánh mắt bọn họ trở nên suồng sã từ bốn phía lên Hứa Chiêu do đó bỏ qua đang nàng là đây
Ta chợt nhận bản thân đã tránh một kiếp là nhờ Hứa Chiêu
Ta ngẩng đầu lẳng lặng nữ tử đang tùy ý đùa với Man Vương
Hứa Chiêu ngươi thật sự tùy hứng giống như triều đình đã
6
Vào ban đêm giống như là cố ý sắp xếp trong trướng bồng cách vương trướng gần nhất
Nghe từng đợt âm thanh mờ ám thèm che dấu từ bên cạnh truyền tới chằm chằm đỉnh trướng mãi tới đêm khuya
Vì thế bỏ lỡ thời gian Hứa Chiêu trở về
Y phục nàng đã sớm biến mất chỉ bọc một tấm da sói khó khăn lắm mới che hết cảnh xuân
Lúc nàng về đang là nửa đêm canh ba
Hứa Chiêu rón rón rén tới nhẹ nhàng buông mành đó bốn mắt với
Nàng dọa sợ
“Tại ngươi còn ngủ”
“Sao ngươi qua đây”
“Đây là trướng bồng của đương nhiên là về đây ”
Ta sửng sốt trong chốc lát đó tiện đà trả lời vấn đề nàng hỏi
“Vừa tới một nơi xa lạ còn gặp chuyện đột ngột như thế làm thể ngủ ”
Nàng nắm chặt da sói bước nhanh tới bên cạnh từ cao xuống khinh thường : “Ngủ thì đừng ngủ dịch một chút cho cùng”
Ta dịch nàng cũng xuống
Trong lúc lơ đãng tay của cẩn thận đụng cánh tay của nàng
Ta thể cảm giác bên cạnh run rẩy
Sau một hồi mới bình tĩnh
“Hôm nay cảm ơn ngươi đã giúp ”
Ta cũng ngu đương nhiên những việc Hứa Chiêu làm hôm nay là để cứu
Nàng trầm mặc một lúc lâu đột nhiên hỏi: “Hứa gia Hiện giờ triều về Hứa gia như thế nào”
Ta do dự
“Hôm nay đã cứu ngươi ngươi thật cho ” Khi nàng câu dường như tiếng nghẹn mỏng manh
Do dự mãi vẫn cho nàng biết tình hình thực tế
“Bọn họ ngươi tùy hứng ham chơi một lên chiến trường làm cho tướng quân Hứa gia thất trách Hứa gia đại bại Lão tướng quân chết chiến trường thiếu tướng quân ngã dòng sông rõ tung tích”
Nàng bật dậy khỏi giường trong bóng đêm ánh mắt nàng chằm chằm lộ rõ vẻ hung ác
“Toàn bộ một trăm ba mươi mạng của Hứa gia chết trận vì cẩu hoàng đế Cha trưởng da ngựa bọc thây là số mạng của họ dựa cái gì mà đổ tội danh lên đầu Lên đầu Hứa gia ”
Bên ngoài trướng bồng dường như bóng dao động bèn che miệng nàng
Nàng hít sâu vài mới từ từ thả tay
“Đổ tội danh lên đầu ngươi nay tới hòa thân là để đổi cho ngươi trở về mà”
Ta hiểu hỏi
“Đổi cho trở về Ta xin bọn họ cho về Nếu ngươi tới đã nghĩ sẽ dùng một đao chấm dứt lão già khốn nạn trong một đêm nào đó”
“Chúng chẳng qua chỉ là những kẻ tên trưởng bất lực của ngươi và tên quân sư quạt mo Phó Vĩnh Đạc kéo chịu tội thay mà thôi”
“Từ xưa tới nay chỗ nào mà nam nhân vô dụng thì sẽ kéo nữ nhân gánh tội thay”
“Ha ha thịnh thế thì là thiên tử thánh minh loạn thế sẽ là hồng nhan họa thủy”
“Hôm nay là tùy hứng khiến cho ngươi bắt hòa thân”
“Ngày mai lẽ chính ngươi sẽ thành sủng cơ của Man Vương họa loạn thiên hạ”
“Xã tắc dựa minh chủ an nguy dựa nữ nhân…”
Ánh trăng xuyên thấu qua màn vẩy xuống chiếu lên khuôn mặt xinh lạnh như băng của nàng
Nàng thản nhiên liếc : “Chuẩn để nghênh đón cuộc sống địa ngục nhé lẽ địa ngục so còn kém cả nơi ”
7
Ta hỏi nàng xem cụ thể là chuyện gì sẽ xảy nhưng nàng cuốn da sói ngủ luôn
Lòng đầy tâm sự khiến mơ
Mơ thấy hình ảnh hồi nhỏ cùng Phó Vĩnh Đạc và trưởng ba chúng chơi trốn tìm chơi tới khi trời tối vẫn tìm thấy Phó Vĩnh Đạc
Ta tới tê tâm liệt phế thì chạy từ tới mang theo ngọn nến trong Chiêm Tinh đài đưa cho
Mơ thấy vì tổ chức sinh thần cho mà cố ý bỏ học tự làm bánh hạt đào
Hắn cho biết ăn thể từng bước thăng quan
Hắn đã từng là thiếu niên ngây thơ dịu dàng cỡ nào vì nay trở nên độc ác như chứ
Người thiếu niên làm thể tiếc hy sinh làm đại giá chỉ vì đổi lấy cái gọi là “an ” nhất thời cho vương triều chứ
“Ngươi vẫn còn mơ tưởng về tên nam nhân đó”
Sáng sớm Hứa Chiêu với vẻ mặt đầy nghi ngờ khiến ngại ngùng cúi đầu
“Ừ”
“Phó Vĩnh Đạc Tên quốc sư ” Khi nàng nhắc tới tên cảm thấy chút hổ
“Ngươi từng gặp ” Ta hỏi
“Đã gặp qua nhưng quen Hắn đưa ngươi hòa thân chỉ để đổi lấy về đúng ”
Ta khẽ gật đầu Hứa Chiêu chỉ hừ lạnh một tiếng
“Hắn và trưởng của ngươi chẳng qua để cựu thần lạnh lòng nên cùng diễn một vở kịch thôi”
Khuôn mặt liền tối sầm một đêm đương nhiên đã hiểu rõ mọi chuyện
Chỉ điều khi những niềm tin đây đổ vỡ mới chợt nhận chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ trong tay họ cảm giác đó khiến lòng khó chịu
“Thẩm Dư Khanh nếu ngươi làm sợi tơ hồng dĩ nhiên thể nếu ngươi dựa mà tồn tại sống ngươi sống chết ngươi cũng chết Nếu ngươi chết sớm ngươi tự vững trở thành một cây đại thụ”
“Thẩm Dư Khanh chỉ hỏi ngươi ngày hôm đó khi ngươi đánh xe đến đây ngươi sợ ”
Ta ngạc nhiên sững nàng