Bảy Năm Như Một Giấc Mộng - Chương 1
1
“Đi Lệ Giang chơi nhé Em thấy mạng một homestay xinh cực”
Tôi hớn hở lật bài đã cẩn thận chuẩn từ lâu định đưa cho Trình Sách thì đã giơ tay nhẹ nhàng gạt
Vẻ mặt điển trai điềm tĩnh khó chịu nhưng cũng chẳng hứng thú
Vẫn là dáng vẻ bình lặng đến mức gần như vô cảm
“Em chọn là cũng Anh vệ sinh một chút”
Anh dậy rời ngượng ngùng rụt tay cất điện thoại
Trình Sách cái gì cũng
Ngoại hình tính cách công việc định đối xử với cũng tệ
Chỉ là… quá lạnh lùng
Còn trẻ nhưng lúc nào cũng như đã thấu hồng trần
Chúng quen đã lâu từng thấy nổi giận —
Tất nhiên cũng từng thấy sảng khoái
là trai thẳng thép
Tôi âm thầm oán thán trong lòng Không biết vì cái homestay mà lúc nãy thấy mê mẩn giờ thấy… bình thường đến lạ
Chán nản đặt điện thoại xuống dài lên ghế sofa liếc qua tivi
Trên tivi đang phát một bộ phim Mỹ là phim Trình Sách cực kỳ yêu thích còn cất công bỏ tiền mua bản quyền mạng
Nam chính đang gì đó thì bỗng màn hình nháy lên chuyển sang giao diện tin nhắn
“A Sách tháng đính hôn hả Tin vui mà báo cho em gì hết”
Cái ảnh đại diện quen thuộc đó… là Trương Hoài bạn cùng phòng đại học của Trình Sách
2
Tôi kiềm sự tò mò
Chúng yêu bao năm từng động đến điện thoại của
Một phần vì Trình Sách sống nguyên tắc lối sống sạch sẽ rối rắm chuyện xã giao luôn tin tưởng
Phần khác là vì cực kỳ coi trọng quyền riêng tư ghét xâm phạm đặc biệt là kiểu xem trộm điện thoại yêu
lần là tự tay chiếu lên chẳng lý do gì để cả
Trình Sách đúng là kiểu “cưới cũng báo bạn bè một câu” đúng phong cách của
“Chẳng gì to tát chỉ là đính hôn thôi”
Trương Hoài:
“Không đổi chứ Vẫn là Đường Mạn Ni chứ”
Trình Sách:
“Ừ”
Trương Hoài:
“Tôi cungx đoán thế mà Ngoài cô thì ai chịu nổi cái tính cơ chứ”
“Mạn Ni đúng là dễ dàng gì”
Tôi gật đầu trong lòng Ở bên một như Trình Sách khô khan biết lãng mạn cũng chẳng giỏi quan tâm đúng là chẳng dễ dàng gì
Trương Hoài nhắn tiếp:
“Tôi còn nhớ hồi đó đến với cô cũng là để quên Lâm Ngữ Khiết đúng mà công nhận tính Mạn Ni hơn Ngữ Khiết gấp trăm lần”
“Còn nhớ sinh nhật cô lần đó Cậu bận đánh game dứt để cô một đợi trong nhà hàng 2 tiếng thế mà cô cũng trách móc gì”
“Còn lúc chơi với Lâm Ngữ Khiết thì Lúc nào cũng đến sớm 20 phút Chỉ cần đến trễ một phút thôi là cô đã ầm lên …”
3
Lâm Ngữ Khiết
Lâm Ngữ Khiết – bạn gái cũ của Trình Sách
Tôi sững sờ chằm chằm màn hình tivi đầu óc trống rỗng
Cô là bạn cùng lớp cấp ba với Trình Sách hai ở bên từ năm nhất
Còn là bạn học đại học của Trình Sách nhớ rõ bọn họ đã chia tay từ học kỳ đầu tiên năm nhất
Lúc đó Trình Sách buồn đến mức thảm hại uống rượu say mèm trong khách sạn còn nôn hết lên khi tình cờ ngang qua
Chúng quen như đấy mãi đến năm hai cùng chung một câu lạc bộ mới thật sự bắt đầu tiếp xúc nhiều hơn
Là ý của Trương Hoài
Chia tay đã hơn một năm vẫn thể vượt qua chẳng là thuốc xoa dịu cho vết thương lòng của
Chuyện sinh nhật hôm đó còn nực hơn Trình Sách thậm chí chẳng buồn giải thích chỉ lạnh nhạt là việc vô cùng quan trọng Việc đó đã chuẩn mấy tháng trời thật sự thể rút
Trình Sách thích lách thời điểm đó luôn kiên trì gửi bản thảo cho một tạp chí nào đó nhưng đều từ chối
Tôi biết một cuốn tiểu thuyết đã suốt một năm trời hôm đó đến muộn nghĩ đương nhiên là vì công việc
Không ngờ… là vì cày phụ bản
Ha ha ha ha đúng vài phụ bản trong game thật sự chuẩn mấy tháng liền cũng dối
Tôi gượng mấy tiếng
Càng nước mắt càng tuôn rơi
Trương Hoài thật đấy
Hóa Trình Sách là kiểu hẹn hò sẽ đến sớm
Bao năm nay vì công việc bận rộn mỗi lần chúng hẹn hò chờ luôn là
Hai mươi phút bốn mươi phút một tiếng đồng hồ
Tôi đã quen đến mức mỗi lần hẹn sẽ cố ý đến trễ nửa tiếng
4
Trình Sách:
“Cô tính cách thích hợp để kết hôn”
Trương Hoài:
“Câu đồng ý Hồi còn trẻ từng ngưỡng mộ tình yêu cuồng nhiệt giữa và Lâm Ngữ Khiết càng lớn mới nhận như Đường Mạn Ni – dịu dàng rộng lượng chuyện gì cũng so đo mới là kiểu ở bên nhẹ nhõm nhất”
Tôi dụi mắt
Cuối cùng Trình Sách cũng chịu khen một lần
tại nước mắt càng rơi dữ dội hơn
Trình Sách là kín đáo cũng khá truyền thống ít khi biểu đạt sự khẳng định yêu thương đối với
Hỏi quần áo hợp chỉ nhàn nhạt trả lời hai chữ:
“Cũng ”
Yêu bảy năm thậm chí từng câu “Anh yêu em”
Mỗi lần hỏi đánh trống lảng còn rằng đàn ông trưởng thành ai suốt ngày treo mấy chuyện yêu đương miệng thật là nhảm nhí
Người đàn ông nhảm nhí đó… thì từng một mối tình cuồng nhiệt đến thế
Cuồng nhiệt thật
Cuồng nhiệt…
Tầm nhòe vì nước mắt tức tối lau mạnh mặt ngẩng đầu tiếp tục về phía màn hình lớn
Trương Hoài:
“Đã định kết hôn thì đối xử với một chút”
“Bọn mấy đứa vẫn đang cá xem sẽ khiến Đường Mạn Ni tức giận bỏ lúc nào”
Trình Sách:
“Yên tâm cô sẽ ”
5
Trình Sách thật đúng là tự tin quá mức
Anh dựa mà tự tin đến thế
Mà nghĩ … sự tự tin chẳng là do cho
Hẹn hò đến trễ Không hiểu đều là vì công việc cả
Quên sinh nhật Không hết ai mà chẳng lúc sơ sót
Chưa từng đón bất kỳ ngày lễ nào cùng Tôi tôn trọng sở thích của khác thích mấy dịp lễ tết thì tự đón một cũng mà
Thế nên mỗi mùa Thất Tịch Lễ Tình Nhân Giáng Sinh đều tự mua cho một bó hoa một ăn một bữa thật ngon ở nhà hàng
“Em thể thích cảm giác lễ nghi nhưng thể ép khác cũng cảm giác như ”
“Em thích đón lễ sai nhưng ghét lễ tết cũng chẳng sai chúng nên thấu hiểu lẫn tôn trọng lẫn ”
Sau khi Trình Sách nghiêm túc với những lời đó dứt khoát từ chối cùng đón mọi dịp lễ — ngoại trừ sinh nhật
Trương Hoài:
“Cậu với Đường Mạn Ni là cùng thành phố đúng Tôi nhớ nơi các đính hôn khá rườm rà đấy”
“Phải chuẩn quà đáp lễ tam kim áo cưới truyền thống còn đãi mười mấy bàn tiệc nữa Cậu chuẩn xong hết ”
Trình Sách:
“Anh cần lo những chuyện đó cô sẽ lo hết”
Trương Hoài:
“Ôi chà đúng là phúc thật đấy làm ‘chồng gác tay lưng’ luôn ”
Tôi khổ một tiếng Trương Hoài đúng sai chút nào
Chuyện đính hôn hình như đúng thật là một chạy đôn chạy đáo
Yêu bảy năm ba mẹ cũng còn trẻ nữa nên bắt đầu tính chuyện kết hôn và sinh con
Thế là chủ động bảo ba mẹ gọi điện cho phụ Trình Sách Thái độ của họ cũng giống y chang
“Các chọn ngày đặt tiệc đến lúc đó bọn chắc chắn sẽ đến dự”
6
Trương Hoài:
“À đúng bên các sính lễ cao mấy chục vạn lận nhà Đường Mạn Ni bao nhiêu ”
Trình Sách:
“Nhà cô nhắc đến Thời đại nào mấy chuyện cổ hủ đó còn ai coi trọng nữa ”
Trương Hoài:
“…Nhà nhắc thì nhà cũng đưa luôn ”
“Đỉnh thật đấy Đường Mạn Ni còn chị em gì giới thiệu cho một với”
Trình Sách:
“Vớ vẩn”
Tôi lấy khăn giấy lau khô nước mắt bưng ly uống một ngụm nước lớn
Vừa nãy dữ quá cổ họng khàn
Trình Sách – luôn tự nhận là quang minh lạc – một tật giống bao đàn ông khác: nhà vệ sinh mà nửa tiếng thì đừng mong thấy mặt
Chuyện đính hôn nhà Trình Sách một lời đại ý là: “Các lo xong hết đến ngày thì chúng đến ăn bữa cơm là ”
Tiệc cưới là đặt Quà đáp lễ là chọn Thậm chí bộ vest Trình Sách sẽ mặc hôm đó cũng là tự mua
Dù hỏi bất cứ ý kiến gì đều giữ đúng cái vẻ quen thuộc đó
“Em quyết là Em thích là Anh quan trọng”
Giờ nghĩ rốt cuộc là quan tâm những chuyện đó … quan tâm đến chính
Trương Hoài:
“À đúng suýt nữa thì quên chuyện chính Lâm Ngữ Khiết sắp kết hôn đấy Cô còn gửi thiệp mời cho bọn nữa”
“Cô lúc đã xoá số liên lạc của hỏi xin số Chắc lát nữa sẽ gửi thiệp cho luôn đó”