Bắt Đầu Lại Với Người Từng Bỏ Lỡ Em - Chương 2
Tôi theo phản xạ gạt tay hậm hực :
“Làm gì thế hả Tôi còn hủy hôn với Hạ Cẩn Ngôn dám xoa đầu tiểu thím của ”
Lời dứt khí lập tức lặng ngắt
Một lúc Hạ Ứng Tuấn bật khẽ giọng mang theo vài phần mập mờ nhấn :
“Tiểu thím”
Tôi bất giác liên tưởng tới câu bên tai ban nãy — bảo đổi vị hôn phu gương mặt lập tức đỏ bừng:
“Muộn về nghỉ sớm ”
07
Sáng hôm khi ăn sáng giả vờ như chuyện gì xảy giải thích với ông cụ nhà họ Hạ rằng vì dự tiệc cùng Hạ Cẩn Ngôn về muộn nên tiện thể ở một đêm
Hạ Cẩn Ngôn một cái lên tiếng phản bác
lúc đó Hạ Ứng Tuấn mặc đồ thể thao từ ngoài trở về:
“Ồ ai cũng dậy sớm thế nhỉ”
Triệu Hy Bảo lập tức phấn khích hẳn lên:
“Anh Ứng Tuấn Khi nào về Có biết hôm qua là sinh nhật em nên cố tình về Tiếc ghê về muộn quá kịp chúc em sinh nhật vui vẻ mà Bảo Bảo trách mau bên ”
Ông cụ nhà họ Hạ vốn đã ưa dáng vẻ ồn ào của Triệu Hy Bảo càng khó chịu khi cô cứ cố nhấn mạnh chuyện sinh nhật lập tức nghiêm giọng quát:
“Ăn ngủ lời Bao nhiêu năm mà vẫn quy củ”
Triệu Hy Bảo mím môi đầy ấm ức dám cãi
Ngược Hạ Cẩn Ngôn chau mày :
“Hy Bảo còn nhỏ đều là trong nhà ông đừng quá khắt khe”
Trong khi bên còn đang tranh luận Hạ Ứng Tuấn chẳng thèm để tâm đến lời của Triệu Hy Bảo thẳng đến xuống chiếc ghế cạnh
Nói thì cũng lạ Hạ Cẩn Ngôn rõ ràng là vị hôn phu của mà Triệu Hy Bảo ngay sát bên hai ngừng gắp thức ăn cho chẳng ai cảm thấy gì bất thường
Có lẽ đây chính là “một chiếc lá che cả bầu trời” lớp kính lọc của tình thân mọi sự thân mật đều hợp lý hóa Nếu tận mắt thấy e rằng cũng chỉ biết âm thầm chán ghét chính vì đã nghĩ sai
“Tiểu thím ăn ”
Giọng của Hạ Ứng Tuấn kéo trở về thực tại
một tiếng “tiểu thím” khiến bầu khí bàn ăn lập tức đông cứng
Triệu Hy Bảo đặt đũa xuống vành mắt đỏ lên uất ức cắn môi
Hạ Cẩn Ngôn liền lên tiếng:
“Tôi và Ôn Mạn chỉ mới đính hôn gọi như thích hợp”
Hạ Ứng Tuấn cong môi lạnh nhạt đáp:
“Mạn Mạn sườn hấp bột gạo đấy nhớ hồi em thích món nhất”
Tôi tên đầy đủ là Ôn Mạn Mạn Mạn là biệt danh hồi nhỏ Hạ Ứng Tuấn đặt cho Hắn lúc nổi máu ngang ngược thì chẳng giống ai cả
Tôi ung dung nuốt miếng sườn gắp thêm cho Hạ Ứng Tuấn một chiếc há cảo
Nhìn sang gương mặt mấy dễ chịu của Triệu Hy Bảo và Hạ Cẩn Ngôn ở phía đối diện khỏi mỉa mai trong lòng — những chuyện khi làm thì nhưng nếu khác làm thì trở thành chướng mắt
Ông cụ nhà họ Hạ vốn là cáo già đương nhiên nhận sự khác thường liền gõ nhẹ lên bàn:
“Buổi sáng mà ồn ào cái gì Ứng Tuấn lát nữa gọi điện cho ba mẹ cháu bảo tối nay đến nhà ăn cơm”
08
Lúc rời khỏi nhà họ Hạ Hạ Cẩn Ngôn tiễn
Anh Triệu Hy Bảo đầy bụng đưa cô bơi
Tôi gật đầu gì thêm
“Em giận ”
Hạ Cẩn Ngôn hai lần vẻ mặt nghi hoặc
Thì cũng biết sẽ giận
“Ha”
Một khi còn xem là chồng tương lai nữa thật sự chẳng còn dư thừa cảm xúc nào dành cho
Huống chi chỉ cần nghĩ đến chuyện từng tâm tư nhơ nhớp với một cô bé đủ tuổi trưởng thành thấy ghê tởm đến buồn nôn
“Ôn Mạn biết em ưa Bảo Bảo nhưng con bé là cháu gái là nhà họ Hạ em đừng luôn nhằm nó như thế”
Tôi đàn ông ba mươi hai tuổi mắt chẳng hiểu đây từng thấy chín chắn đáng tin cậy đến
Thậm chí vì đã từ bỏ Hạ Ứng Tuấn — bằng tuổi
“Hạ Cẩn Ngôn em luôn nhớ rõ cô là cháu gái của nhưng hình như thì nhớ cho lắm”
Trước đây Hạ Cẩn Ngôn ân cần với Triệu Hy Bảo từng nghĩ sẽ là một cha Giờ nghĩ chỉ thấy buồn nôn
…
Vừa khỏi cổng biệt thự chiếc Bugatti của Hạ Ứng Tuấn đã đỗ sẵn mặt
Tôi khách sáo bước thẳng lên ghế phụ
“Khi nào em định hủy hôn”
Tôi nghiêng đầu sang Hạ Ứng Tuấn:
“Tại hủy hôn”
Dự án giữa hai nhà Ôn – Hạ vẫn kết thúc là con gái duy nhất của Ôn gia tuyệt đối thể hành xử theo cảm tính lúc
“Được thôi để đổi cách hỏi — đề nghị lần của em suy nghĩ thế nào ”
Tôi im lặng một lúc ánh mắt rơi bàn tay đang cầm vô lăng của Hạ Ứng Tuấn
Đôi tay trắng trẻo thon dài mượt mà như ngọc cứ như sinh là để chơi đàn dương cầm
Thật khó tin một phóng khoáng như ước mơ là trở thành nghệ sĩ piano
“Nếu nhớ lầm du học ở Vienna”
“Đó là lý do em chọn Hạ Cẩn Ngôn”
“… Phải”
09
Nhà họ Hạ tổng cộng ba con trai
Vợ chồng cả nhận nuôi Triệu Hy Bảo bao lâu thì cùng qua đời trong một vụ tai nạn xe để con cái
Người con trai thứ hai — chính là cha mẹ của Hạ Ứng Tuấn
Cả hai đều là những thanh niên nghệ thuật thuần túy một lòng say mê với sự nghiệp nghệ thuật mù tịt với chuyện kinh doanh của nhà họ Hạ
Người con út là Hạ Cẩn Ngôn giới ngoài vẫn luôn khen chín chắn trọng tài năng xuất chúng trong thương trường là kế thừa tương lai thể bàn cãi của nhà họ Hạ
Liên hôn dĩ nhiên đặt lợi ích lên hàng đầu
Người vẫn tích lũy của cải là để con cái thêm nhiều lựa chọn nhưng thật càng là hào môn càng sợ địa vị tụt dốc
Huống hồ năm đó từng bóng gió hỏi qua Hạ Ứng Tuấn
Tôi vẫn nhớ khi đó chơi bản “Khúc nhạc mộng tưởng” của Schumann đó với rằng trở thành nghệ sĩ piano hàng đầu thế giới
Đầu ngón tay nhảy múa phím đàn ánh hoàng hôn cam đỏ in lên nửa bên mặt nghiêng đến ngỡ ngàng
Lúc cụp mắt dám thêm âm thầm dập tắt chồi non tình cảm nảy mầm
Hắn từng thích thì lấy tư cách gì để yêu cầu từ bỏ giấc mơ
“Anh Vienna”
Hạ Ứng Tuấn bỗng lên tiếng cắt đứt dòng ký ức trong
Tôi cau mày ngạc nhiên
Hắn cong môi đưa tay chạm nhẹ giữa trán :
“Anh đến Mỹ học ngành kinh doanh”
“Gì cơ”
Chuyện khác với những gì biết
Hạ Ứng Tuấn giải thích gì thêm chỉ thuận tay tấp xe lề đường
Hắn sang ánh mắt đen láy như mực chăm chú :
“Cho nên Mạn Mạn bây giờ em thể chọn chứ”
Tim chợt lỡ mất một nhịp
Hạ Ứng Tuấn… ý gì đây
Chẳng lẽ học kinh doanh là vì
Tôi sợ tự đa tình dứt khoát :
“Hạ Ứng Tuấn cũng biết mà trong các cuộc liên hôn hào môn tình cảm là thứ ít coi trọng nhất”
Vì chỉ thể chọn thừa kế của nhà họ Hạ
Hạ Ứng Tuấn nghiêng tới dáng lười biếng dựa vô lăng:
“Mạn Mạn biết em gì và em hiểu nhầm Hạ Cẩn Ngôn bao giờ là lựa chọn duy nhất Thứ thể cho em chỉ thể cho em nhiều hơn”
“Vì chọn ”
10
Nửa tháng Hạ Cẩn Ngôn mới liên lạc với khi đang trăn trở suy nghĩ làm để hợp lý thay đổi đối tượng liên hôn
Hạ Ứng Tuấn đối với là thật lòng giả ý tạm thời cần xét đến
tuyệt đối sẽ lấy một đàn ông từng dính líu tình cảm với chính cháu gái
“Ôn Mạn lớp của Bảo Bảo tổ chức cắm trại cần một vài phụ cùng Một thì tiện em với một chuyến”
Vừa dứt lời đã cúp máy cho cơ hội từ chối
Trước luôn nghĩ nên tôn trọng lẫn nhẫn nhịn với Hạ Cẩn Ngôn đủ điều
Vì thế mà khiến xem như thư ký riêng mở miệng là sai bảo như cấp
nghĩ đây khi là cơ hội để nắm nhược điểm của
Lần ở cửa phòng làm việc chuẩn Còn lần tin với Triệu Hy Bảo thể nhịn từ đầu đến cuối
…
Khi đến địa điểm cắm trại Hạ Cẩn Ngôn và bọn họ đã mặt
Chỉ là hình như Triệu Hy Bảo đang giận dỗi chẳng thèm còn luôn miệng chuyện với nam sinh bên cạnh
lúc đó phía bỗng vang lên giọng Hạ Ứng Tuấn:
“Mạn Mạn”
Chưa kịp để bước tới chẳng hiểu Hạ Cẩn Ngôn gì đã vội đến xách lấy hành lý của :
“Mạn Mạn là vị hôn thê của ”
Hạ Ứng Tuấn nhướng mày gì
Tôi rùng vì nổi da gà — đây là lần đầu tiên khi đính hôn Hạ Cẩn Ngôn gọi là “Mạn Mạn”