Bắt Đầu Lại Với Người Từng Bỏ Lỡ Em - Chương 1
01
Tôi tan làm thì nhận cuộc gọi từ Hạ Cẩn Ngôn
Cuộc họp với bên nhà cung ứng kéo dài suốt năm tiếng khiến vô cùng mệt mỏi
Tưởng rằng hẹn ăn tối ai ngờ mở miệng đã :
“Ôn Mạn hôm nay là sinh nhật của bé con Con bé gặp em em qua đây một chuyến ”
Bé con trong miệng chó cưng tình nhân mà là Triệu Hy Bảo – cô gái mà nhà họ Hạ nhận nuôi
Trên danh nghĩa là cháu gái của Hạ Cẩn Ngôn
Tôi day trán bất lực nhưng nghĩ đến thể diện nên vẫn lái xe về nhà tiện tay chọn một món quà
Thật ưa gì Triệu Hy Bảo
Nhớ hai năm ngày lễ đính hôn giữa và Hạ Cẩn Ngôn cô cố tình chơi trò mất tích
Khi đó nếu ông cụ nhà họ Hạ đè ép xuống lễ đính hôn chắc chắn hủy còn tin bỏ rơi sẽ lan khắp nơi
Kết quả là khi buổi lễ kết thúc đợi ai tìm cô tự lộ diện
Vừa kể lể rằng vì thấy “chú nhỏ” mà thân thiết nhất sắp đính hôn nên khó chịu chạy đến nhà bạn học chơi hai ngày
Còn điện thoại… trùng hợp hết pin
Một đứa học sinh cấp ba Hạ Cẩn Ngôn dùng một câu “trẻ con” là xong chuyện cũng khó mà trách cứ gì hơn
chứng kiến buổi lễ đính hôn mà đã chuẩn bao lâu làm loạn trong lòng thể bực
Hôm nay thật sự định đến nhưng Hạ Cẩn Ngôn đã gọi
Nhà họ Ôn hiện tại vẫn đang dựa thế lực nhà họ Hạ để chuyển hướng kinh doanh
Tôi… thể nể mặt
02
Khi đến nơi bánh sinh nhật của Triệu Hy Bảo đã cắt xong
Hạ Cẩn Ngôn đang cạnh cô ở vị trí trung tâm xung quanh là bạn học của con bé
Triệu Hy Bảo là con gái nuôi của chi lớn nhà họ Hạ vì một vài lý do cả nhà họ ai ưa cô
Đến sinh nhật mười tám tuổi mà cũng chẳng nổi một buổi tiệc tử tế
Cô giới thiệu với đám bạn học là “chị họ hàng thân quen” nhắc nửa lời đến thân phận vị hôn thê của Hạ Cẩn Ngôn
Tôi chẳng buồn so đo đưa thẳng món quà
Đó là một sợi dây chuyền kim cương mua từ một buổi đấu giá
Không đồ đắt tiền nhưng tinh xảo trang nhã
Triệu Hy Bảo nhận lấy chỉ tay về phía bàn trà đặt đầy quà tặng ý bảo tự để đó:
“Chú nhỏ đã tặng em nhiều món nữ trang hàng đấu giá nhưng dù cũng cảm ơn chị Ôn Mạn nha~”
Cô gọi Hạ Cẩn Ngôn là “chú nhỏ” còn gọi là “chị Ôn Mạn”
Tôi liếc Hạ Cẩn Ngôn – vẫn đang tập trung Triệu Hy Bảo đến một cái liếc mắt cho cũng
Dù biết rằng cô là từ nhỏ lớn lên nhưng ánh mắt đó… thật sự giống kiểu “chú cháu gái” chút nào
03
Triệu Hy Bảo vô lễ cũng ngày một ngày hai
Người nhà cô quản – một ngoài – càng lý do lên tiếng
Thấy xuống cô khó xử quanh một vòng đó đầy vẻ áy náy :
“Xin chị Ôn Mạn em biết chị vốn ưa em lắm em ngờ chị thật sự chú nhỏ gọi đến chỉ vì một cuộc điện thoại Bánh kem đã chia xong là phần của em tặng chị nhé”
Cô cau mày chiếc bánh với vẻ mặt lưỡng lự như thể sắp tặng món báu vật vô giá nào đó
Chưa đợi mở miệng Hạ Cẩn Ngôn đã nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô liếc một cái :
“Cô thích đồ ngọt”
Tôi thuận tay khoác lấy cánh tay Hạ Cẩn Ngôn mỉm :
“ vẫn là chú nhỏ hiểu nhất vốn thích đồ ngọt Hy Bảo em ăn mà em thích em hiểu lời đó từ
Sinh nhật em còn chẳng chủ động báo cho một câu ngược cảm thấy em mới là coi là ngoài đấy Vẫn là vị hôn phu của chu đáo cháu gái tổ chức sinh nhật mà cũng quên thông báo cho một tiếng Em Cẩn Ngôn”
Lời dứt sắc mặt Triệu Hy Bảo lập tức thay đổi
Cô ấm ức bĩu môi khẽ gọi:
“Chú nhỏ em thích chị Ôn Mạn…”
Hạ Cẩn Ngôn vỗ nhẹ lên đầu cô :
“Ôn Mạn đùa với em đấy”
Tôi bật thêm gì
Thật thích ăn đồ ngọt
Quen biết Hạ Cẩn Ngôn đã nhiều năm đính hôn cũng bốn năm
Ngay cả làm trong nhà họ Hạ cũng biết khẩu vị của
Giây phút thật sự phân biệt nổi đang giúp Triệu Hy Bảo xuống thang thật sự biết gì cả
04
Con gái mười tám tuổi tâm tư lúc nào cũng đơn thuần
Thích ai ghét ai đều lộ rõ mặt
Hạ Cẩn Ngôn dỗ xong Triệu Hy Bảo một cái cô như con công nhỏ vênh váo chiến thắng chạy tới khoe với :
“ chị Ôn Mạn chú nhỏ còn đặc biệt nấu mì trường thọ cho em nữa đấy Chị từng ăn đồ chú nhỏ nấu nhỉ Ngon lắm luôn á để em gắp cho chị một chút”
Tôi định ăn đồ thừa của chó Hạ Cẩn Ngôn đã chặn tay Triệu Hy Bảo :
“Đây là món đặc biệt làm cho em”
Nghe Triệu Hy Bảo lè lưỡi sang :
“Xin nha chị Ôn Mạn chú nhỏ cho em chia phần cho khác đó”
“Tôi cũng thích ăn đồ khác ăn dở”
Tôi thật sự đã quá chán ngấy những chiêu trò nhỏ nhặt của Triệu Hy Bảo dứt khoát tuyên bố chủ quyền bữa tiệc liền cùng Hạ Cẩn Ngôn trở về nhà họ Hạ
Hôn sự giữa hai nhà lớn như chúng đến chuyện lợi ích ràng buộc ít nhất cũng giữ thể diện cho đàng hoàng
Hạ Cẩn Ngôn đã chọn thì lý gì vì một đứa cháu gái nuôi mà nhiều lần khiến mất mặt
Vì ngay mặt Triệu Hy Bảo với là ăn khuya
Anh trầm mặc một lúc hỏi:
“Em ăn gì Anh gọi đầu bếp dậy làm”
“Muộn đầu bếp chắc cũng nghỉ hết Cẩn Ngôn làm cho em ”
Hai nhà Ôn – Hạ vốn là thế giao
Hạ Cẩn Ngôn lớn hơn nhiều tuổi khi đính hôn luôn gọi là “ Cẩn Ngôn”
Sau vì Triệu Hy Bảo khiêu khích hết lần đến lần khác mới đổi cách gọi
Ngay lúc Hạ Cẩn Ngôn xắn tay áo Triệu Hy Bảo liền cắn môi nghẹn ngào :
“Chú nhỏ từng chỉ nấu ăn cho em Sao chú thể như ”
Nói cô òa lên chạy lên lầu
Hạ Cẩn Ngôn theo bóng lưng cô đuổi theo
Anh thả tay áo xuống sang :
“Giờ em hài lòng Nó vẫn chỉ là đứa trẻ hôm nay là sinh nhật nó em nhất định chấp nhặt với nó ”
Sắc mặt cũng lạnh
Trước đây thể tính toán nhưng hôm nay trong lòng thực sự nghẹn một cục tức
Triệu Hy Bảo là một đứa trẻ mười tám tuổi lớn hơn cô ba tuổi nhường nhịn cô cũng là điều nên làm
đến sinh nhật chẳng thấy Hạ Cẩn Ngôn nhiệt tình như
“Hạ Cẩn Ngôn quên Cô chỉ là cháu gái của còn mới là vị hôn thê của ”
“Tôi quên Không cần em nhắc Tôi còn việc làm ăn gì thì kêu đầu bếp ”
Đây là lần đầu tiên và Hạ Cẩn Ngôn cãi vì Triệu Hy Bảo
Tôi tin cũng sẽ lần cuối
Chẳng lẽ khi kết hôn vẫn sẽ như thế
Nghĩ tới đây lòng bỗng chùng xuống
05
Nhà họ Hạ riêng một phòng ngủ dành cho
Tôi trằn trọc đến nửa đêm vẫn ngủ bèn dậy định chuyện với Hạ Cẩn Ngôn một chút
Không ngờ đèn phòng làm việc của vẫn còn sáng thật
mới đến gần đã thấy bên trong vang lên giọng nghẹn ngào của Triệu Hy Bảo:
“Chú nhỏ em thích Từ ngày họp phụ thay em em đã thích ”
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng làm việc
Tim bắt đầu đập nhanh hơn một cách khó kiểm soát
Một lúc giọng trầm thấp của Hạ Cẩn Ngôn vang lên:
“Bảo Bảo là chú nhỏ của em lớn hơn em tận mười bốn tuổi”
Anh nhấn mạnh thân phận cách tuổi tác — chứ hề rằng thích Triệu Hy Bảo
Rõ ràng Triệu Hy Bảo cũng nhận điều đó cô xúc động rằng quan tâm
“Anh đã đính hôn với Ôn Mạn ”
“Đính hôn bốn năm mà vẫn cưới chú nhỏ dám cố tình kéo dài ”
Thì là …
Tôi sững sờ trong chốc lát lập tức nhận hình như chính là nữ phụ độc ác trong những câu chuyện chú nhỏ văn
Vị hôn thê cản trở tình yêu đích thực chướng mắt
rõ ràng hôn ước là do Hạ Cẩn Ngôn chủ động đề xuất mà
Trong phòng làm việc giọng Triệu Hy Bảo vẫn ngừng vang lên:
“Chú nhỏ Nếu vì dập tắt hy vọng của em đã vội vàng đính hôn Chỉ là đính hôn thôi chứ cưới Dù cưới cũng thể ly hôn mà Chú nhỏ yêu em đúng ”
“Bây giờ em đã trưởng thành nếu chịu chấp nhận em ngày mai em sẽ tùy tiện tìm một để trao thân”
“Em dám”
Ngay giây đó tiếng môi lưỡi quấn quýt bất ngờ vang lên:
“Bảo Bảo đừng giận Anh chẳng qua chỉ dùng Ôn Mạn làm bia đỡ đạn thôi Lần mấy lời đó chọc giận nữa ”
Hai bắt đầu thủ thỉ tâm tình
Tôi cau mày cảnh tượng ghê tởm khiến lùi một bước
Không ngờ phía từ lúc nào đó
Một bước lùi như thể ngã thẳng lòng
Chưa kịp xoay đó đã cúi xuống thì thầm bên tai :
“Vị hôn phu của em hình như… dơ bẩn đấy Hay là suy nghĩ đổi đối tượng liên hôn Tiểu thím nhỏ”
Hạ Ứng Tuấn
Hắn trở về từ khi nào
lúc tiếng bước chân loạng choạng của Hạ Cẩn Ngôn trong phòng làm việc phát hiện
06
Ngay khoảnh khắc cửa bật mở Hạ Ứng Tuấn liền kéo tay nhanh chóng lách phòng chứa đồ bên cạnh
Căn phòng tối om và yên ắng chỉ tiếng hít thở của hai
“Sao thế chú nhỏ”
“Tôi ngoài cửa hình như ”
“Chắc nhầm Chú nhỏ đây mà em còn chuyện với …”
Nghe thấy tiếng cửa đóng bên ngoài thở phào một
Ngay đó liền nhận — lén lút vụng trộm trốn cái gì chứ
“Hạ Ứng Tuấn buông tay ”
Hạ Ứng Tuấn vẫn giữ lấy cổ tay trong bóng tối dám vùng mạnh:
“Không chứng cứ nếu ầm ĩ đến mặt ông nội chừng em sẽ phản đòn đấy Người sẽ em dung nổi Triệu Hy Bảo
Em đoán xem lúc đó chú nhỏ sẽ về phía em sẽ bênh vực Triệu Hy Bảo”
là khả năng đó
Tuy ông cụ nhà họ Hạ thích Triệu Hy Bảo nhưng Hạ Cẩn Ngôn thì luôn một mực che chở cho cô
Nếu chuyện vỡ lở chỉ gì mà còn ảnh hưởng đến mối quan hệ hợp tác giữa hai nhà Ôn – Hạ
Cơn giận … buộc nuốt xuống
“Nhà họ Hạ các ai cả”
Tính với Hạ Ứng Tuấn mới là thanh mai trúc mã thật sự
Khi đó với Hạ Cẩn Ngôn cách biệt tuổi tác căn bản chơi chung
Cố gọi là “” cũng chỉ vì giữ vai vế cao hơn mặt Hạ Ứng Tuấn
Ai ngờ ngay thềm hôn lễ tên rằng liền nước ngoài du học
Bấy nhiêu năm ngay cả một cú điện thoại cũng thèm gọi cho nghĩ là thấy tức
Thế là kéo cổ tay Hạ Ứng Tuấn hung hăng cắn một cái
“Xì — con nha đầu ”
“Bốn năm cuối cùng cũng chịu về hả”
“Ừ Không ngờ về đã thấy ai đó bắt nạt thê thảm như ”
Hắn xoa đầu