Bảo Vật Trong Tay - Chương 5
18
Mắt còn nhòe nước bước phòng
Hắn đang bàn rót trà thấy bước liền giả bộ tức giận:
“Bây giờ cái gì cũng quan trọng hơn Bỏ tự dưng chạy ngoài Ngoài ầm ĩ như gì vui chứ”
Ta khẽ quỳ nửa gối mặt ngẩng đầu lên:
“Tam ca thương chính vì thế mới luôn sợ hãi dám đối diện với lòng của
Bây giờ… Tam ca nguyện ý thành thân với chứ”
Hắn sững tại chỗ
Hồi lâu mới đưa tay vuốt nhẹ má :
“Ta cưới nàng đối với nàng cùng nàng sống yên qua ngày…
… tất cả đều là điều từng
Bây giờ lão Ngô bọn họ đều bắt thể bỏ mặc mà chỉ cùng nàng tiêu dao khoái hoạt
Lỡ như trở về nữa… nàng mang theo tiền và hầu mà rời khỏi đây gả nhà tử tế còn hơn là trở thành một quả phụ cả đời”
Ta giữ chặt lấy tay lắc đầu từ chối:
“Ta làm thê tử của ”
“Bảo Châu ngoan”
Ta đã ở Vinh phủ bao lâu nay mà đây là lần đầu tiên thấy lớn tiếng gắt gỏng với như
Ta chớp mắt cuối cùng nhào ôm chặt lấy thắt lưng càng ôm càng chặt:
“Chàng sẽ cho tiền tài thì cưới cho để làm một thê tử tiền
Chàng về sẽ làm vợ
Còn nếu về … sẽ mang bộ gia sản của lấy chồng khác
Vinh Tam nếu bản lĩnh thì hãy về mà gặp ”
Người phía trầm mặc lâu cuối cùng mới cất tiếng khàn khàn:
“Ta nhất định sẽ về”
Đêm pháo nổ hồng kiệu rước dâu càng chẳng lễ rình rang
Chỉ cả phủ treo đầy hỷ bố đỏ thắm
Trước giường là đôi nến long phụng giường là đôi uyên ương quấn lấy quấn quýt rời
Trời tảng sáng quan sai đã đến gõ cửa
Vinh Tam xoa đầu :
“Dù thể trở về nhưng lúc tiện
Nàng vẫn nên tránh một thời gian
Đóng cửa tửu lâu sẽ để quản sự mang theo bà tử và nha thân cận đưa nàng đến huyện kế bên lánh tạm vài hôm”
Ngừng một chút nhẹ giọng:
“Chờ trở về”
19
Hắn dẫn
Ta luống cuống lau nước mắt
Quản sự của phủ là tâm phúc của đến gõ cửa để đưa rời :
“Tẩu tử trong ngoài phủ đã thu dọn xong cả Chúng thôi”
Ta mở cửa ngẩng đầu y:
“Đi ”
“Tới huyện bên cạnh tam ca đã sắp xếp xong cả”
Ta chằm chằm y chớp mắt đến khi làm y lạnh sống lưng mới cất lời:
“Chuyện vốn to tát cũng chẳng liên quan gì đến vì bắt ”
Ánh mắt y chợt dao động:
“Tẩu tử… cũng biết rõ chúng cứ tam ca thôi…”
“Nói thật Nếu sẽ ”
Ta phịch xuống ghế tỏ rõ thái độ
Bị dồn ép y mới rốt cuộc khai hết mọi chuyện
Vinh Tam thế lực lớn nhưng trong huyện cũng thuộc loại đầu rồng mặt rắn tiếng tăm
Không đến mức giàu sánh quốc khố nhưng tiền bạc tài sản thể gọi là vạn quan
Thời gian huyện lệnh bắt đầu nghĩ kế moi tiền từ
Mới đầu số tiền ít chỉ xem như một dạng “hiếu kính”
đó huyện lệnh càng ngày càng tham mấy tháng còn dám đòi luôn cả sòng bạc nhắm đến tửu lâu
Tửu lâu và sòng bạc là công sức Vinh Tam xây dựng suốt bao năm thế mà lão mở miệng đòi trắng trợn
Hai bên bất hòa chuyện tưởng thế là xong
Nào ngờ khi phủ trở thành trong lòng của Vinh Tam Vương Đại Ngưu thể đục khoét liền bực tức cấu kết với huyện lệnh
“Hôm qua tam ca đã đoán mấu chốt nhưng sợ tẩu tử lo lắng nên gì…”
“Tẩu tử Tẩu tử”
Rầm
Ta nghiến răng đập mạnh tay lên bàn dọa quản sự giật
“Đi gọi mấy đến nhà Vương Đại Ngưu bắt gã nhốt nơi nào kín đáo ai biết
“Làm nhẹ tay đừng để ngoài ”
Quản sự dù hiểu gì nhưng cũng vội vàng gật đầu
Ta lập tức mang bộ bạc trong phủ lên đường đến phủ thành gần đó
Muốn tìm lối thoát dĩ nhiên bám quan to cửa lớn
tới nơi quan hệ đến cả mặt phủ doãn cũng gặp
Sau lần thứ ba từ chối cùng Yến Nhi ủ rũ về khách điếm
Mới vài bước liền thấy một nữ tử dung mạo xinh … trẹo chân bệt đất bên đường
20
Chỉ vài câu trò chuyện biết nữ tử chính là thiên kim của phủ doãn đại nhân
“Nào ngờ thèm bánh hoa quế ở phía đông thành ăn sen ngào đường bên tây thành liền sai nha mua Ai ngờ bọn họ trẹo chân”
Yến Nhi còn nhỏ cõng nổi
Ta liền nửa quỳ mặt nàng nhẹ giọng :
“Cô cứ leo lên cũng xa lắm chẳng đáng để gọi hạ nhân Để cõng cô về”
Nàng nghi ngờ:
“Ngươi… cõng nổi đấy Đừng làm ngã đó”
“Cứ lên ”
…
Trong khuê phòng
Lâm Uyển Nhi mỉm :
“Ngươi trông như tiểu thư nhà nào ngờ khỏe như ”
Ta đang cầm rượu thuốc xoa bóp vết thương ở chân nàng nước mắt chợt trào :
“Ta nào tiểu thư gì chứ Ta chỉ là một nha đầu nghèo khổ nơi thôn quê”
Ánh mắt nàng lướt qua xiêm y và trang sức của liền kể chuyện giữa và Vinh Tam:
“Ta sống đến từng tuổi đây là lần đầu tiên đối với bằng cả chân tâm
Thế mà ngờ… cái cũng chẳng thể kéo dài
Có lẽ… là do số khổ”
Nói xong nước mắt rơi xuống ngừng mờ cả tầm mắt
Lâm Uyển Nhi vốn là thiên kim tiểu thư nuôi dạy trong khuê phòng bình thường chỉ xem vài quyển họa phổ tiểu thuyết từng câu chuyện nào bi ai đến
Huống hồ nhân vật chính của câu chuyện đang ngay mặt nàng nàng thấy đến đáng thương luống cuống tay chân dỗ dành:
“Hai chẳng đã thành thân Phu quân ngươi đối với ngươi như số khổ Đừng nữa mà”
Nghe càng lớn hơn
Yến Nhi bên cạnh vội dậy giọng nghẹn ngào thêm:
“Nương tử và tam gia thành thân mới một ngày hôm huyện lệnh liền mượn cớ cần tam gia hỗ trợ điều tra bắt mang phủ nha sống chết rõ mấy ngày nay đến cái bóng cũng chẳng thấy”
Lâm Uyển Nhi kinh hãi:
“Sao… thành như ”
Ta nghẹn ngào kể những lời quản sự từng Lâm Uyển Nhi xong lập tức tức giận đến đỏ mặt:
“Trong địa phận của phụ thân mà quan như thật là quá đáng
Bảo Châu ngươi đừng sợ ngươi đã giúp chỉ cần phu quân ngươi vô tội sẽ đích thân xin phụ thân đòi công đạo cho ngươi”
Ngày hôm theo xe ngựa của Lâm đại nhân về phủ nha
Trước mặt phủ doãn Lâm đại nhân đích thân gõ lên trống báo oan
Khi huyện lệnh tin gọi lên công đường nét mặt còn đầy bất mãn nhưng ngẩng đầu thấy gương mặt Lâm đại nhân liền sững sờ đến thất sắc
Lâm đại nhân mở công đường xét xử: huyện lệnh vì tham tài háo sắc cướp đoạt tài sản dân chúng vu oan giá họa ông lập tức bắt giữ tống giam đại lao
Tới chiều muộn chờ ngoài phủ nha cuối cùng cũng thấy Vinh Tam và Ngô gia đánh đến máu me đầm đìa thả
Ta đến run rẩy cả ôm nhưng thân đầy máu khuôn mặt tái nhợt tiều tụy biết nên bắt đầu từ
Cuối cùng vẫn là chủ động dang tay ôm lấy :
“Nói là để che chở cho Bảo Châu thế mà để nàng lo lắng sợ hãi thế … là vô dụng ”
Tất cả ủy khuất kinh hãi mạnh mẽ giả vờ toan tính khôn ngoan…
Đều tan thành mây khói trong khoảnh khắc đó
Chỉ còn nắm chặt lấy tay và tiếng nức nở ngày một lớn
21
Ta và Lâm Uyển Nhi trở thành hảo tỷ
Năm nàng gả kinh thành còn đưa cho nàng một tờ khế ước nhà hàng rượu coi như làm của hồi môn
Ai ngờ nàng gửi thư trách móc:
“Ta giúp ngươi là vì hợp duyên nếu phu quân ngươi thật sự phạm pháp tuyệt đối sẽ để cha giúp ngươi
Ta coi ngươi là tỷ mà ngươi lấy bạc bịt miệng đúng là khiến lòng lạnh lẽo”
Ta thấy buồn đành nhẫn nại hồi âm giải thích:
“Đây để bịt miệng mà là làm đường lui cho với tư cách là một tỷ tỷ
Nữ nhân lấy chồng như đánh cược cược đúng thì tất cả cược sai thì như mẫu thân gả cho phụ thân tan cửa nát nhà trắng tay chẳng còn gì
Ta để cho một con đường lui Ta hy vọng sẽ dùng đến nó nhưng nếu một ngày nào đó thật sự cần cũng thể rút lui trong tư thế ngẩng đầu”
Ta đưa bức thư cho Yến Nhi:
“Đưa đem đến cho tiểu thư Lâm”
“Vâng phu nhân”
Thương thế của Vinh Tam nhẹ dưỡng đến hơn một tháng mới cho phép xuống giường
Nghe dám dẫn đến tìm phủ doãn trong mắt là vui mừng:
“Nương tử nhà gan mưu nếu là nam nhi nhất định thể làm tể tướng đương triều”
Bị đánh cho một cái
Tay liền nắm chặt Người đàn ông cấm dục hơn một tháng rốt cuộc cũng lộ bản tính lang sói kéo trực tiếp đè lên giường
“Nương tử đêm động phòng hôm đó vi phu còn tận hứng… nay chi bằng và nàng bù một trận nhé”
Ta vòng tay qua cổ giọng ngọt như mật khiến hồn lạc :
“Tam gia Bảo Châu… sợ~”
Hắn lập tức cúi đầu hôn xuống cướp đoạt tất cả tiếng động
Xuân sắc vô biên đêm tối mịt mùng
Một đêm ngủ
Vài ngày nhận thư hồi âm của Lâm Uyển Nhi
Nàng đùa giỡn một câu:
“Tỷ tỷ Bảo Châu đánh cược thắng ”
Ta Vinh Tam đang đằng xa chau mày sách đáp:
“Phải đã cược đúng”
Toàn văn