Bảo Vật Trong Tay - Chương 4
15
“Nương đến đây làm gì”
Người phụ nữ gầy gò khắc khổ ôm đứa bé trai mũm mĩm trong tay cánh tay gầy guộc như cành khô rõ ràng chẳng đủ sức ôm mà vẫn gắng sức bế lấy nó
Thấy qua bà lập tức cụp mắt trong đáy mắt sợ hãi mong chờ:
“Chiêu Đệ…”
Ta trả lời
Từ cái ngày Vương Đại Ngưu đem gán nợ mà bà vẫn im lặng một lời nào… thì đã chẳng còn là Chiêu Đệ của bà nữa
Ta và bà thể là cùng chung chiến tuyến cũng chẳng thể là mẹ con chuyện gì cũng tâm tình chia sẻ
Bà nuốt một ngụm nước bọt ánh mắt cuối cùng cũng rơi lên làn da mịn màng và bộ y phục châu ngọc thứ mà Vinh Tam đã dùng để nuôi dưỡng thành
Và bà cũng giống như Vương Đại Ngưu lộ ánh mắt tham lam
“Con cũng biết đấy cha con suốt ngày chỉ biết đánh bạc Ta đã mấy ngày thấy bóng dáng ông
Ta đã hỏi nhiều để tìm tung tích con khó khăn lắm mới tìm nên mới đến đây xem… xem con sống ai bắt nạt …”
“Đều là tại vô dụng may mà Vinh Tam gia là đối xử với con lòng thấy thế… cũng an tâm ”
Bà tình cảm tha thiết nước mắt lưng tròng trông thật đáng thương
Cuối cùng cũng mở miệng:
“Nương đến tìm con… thật sự chỉ để xem con sống thôi ”
Bà gật đầu lia lịa:
“ thế nhớ con mà”
Ta trong cổng lớn bà ngoài cổng
Ngón tay siết chặt môi mấp máy nhạt:
“Giờ thì nương đã thấy con sống cũng tạm
Vậy… xong thì về thôi”
Vừa bước nhà đã gọi giật
Ánh mắt bà lúc tràn đầy những cảm xúc lẫn lộn ba phần oán hận ba phần đau lòng và bốn phần là sự hổ nên lời
Thế nhưng bà vẫn mở miệng:
“Chiêu Đệ con sống thể… thể cho mẹ một chén cơm ăn Mẹ… mẹ thể ở giúp con làm việc
Mẹ đã ba ngày ăn gì … mẹ chết thì cũng thôi… nhưng Yếu Tổ mới chỉ là một đứa bé nó thể chết ”
“Ta Vinh Tam gia giao cho con quản lý Vinh Bảo tửu lâu để con làm chưởng quầy
Vậy con… thể thu nhận mẹ và Yếu Tổ Yếu Tổ nó ăn ít tốn bao nhiêu mà…”
Ta cúi đầu bụng tròn vo của Vương Yếu Tổ nó thấy liền bĩu môi phì một ngụm nước bọt về phía
Nó nhỏ giọng mắng gì đó rõ nhưng khẩu hình thì vẻ là: “tiện nhân”
Mẹ thấy sợ nổi giận lập tức kéo nó núp lưng sợ sẽ làm gì nó
Ta cứ ngỡ trái tim đã tổn thương sẽ còn cảm giác nữa… thế mà khi sự thật trần trụi hiện mắt vẫn khiến đau đến thắt lòng
“Nương những lời … chính tin nổi
Nếu con nhận ở sẽ thấy tất cả những gì con dành cho Yếu Tổ đều là chuyện hiển nhiên
Con là tỷ tỷ thì hết lòng lo cho
Người đích thực sẽ giúp con làm việc nhưng ngay khi con vững sẽ lập tức liên hệ với Vương Đại Ngưu kéo ông về cả ba đè lên vai con mà sống
Đè cả lên vai Tam gia của con mà hút máu”
Ta hít sâu một kiềm nén nước mắt:
“Nếu hôm nay con sống nếu Vinh Tam gia chẳng hề xem trọng con…
Người còn đến đây để xem con sống thế nào ”
Bà khựng gì đó nhưng chẳng thốt nổi một câu
Ta biết đáp án
“Không đúng
Bởi vì từng thương con
Dù miệng thì bảo con là cốt nhục là máu thịt rơi từ … nhưng thịt thì cũng thịt sang thịt hèn nam nữ cũng khác biệt đúng ”
“Con chẳng khác gì một con trâu cái sinh làm việc nặng nhọc nhất ăn những thứ tệ hại nhất đến cuối cùng còn đem bán như miếng thịt chỉ vì con là đứa con rơi từ bụng ”
Ánh mắt bà ngập đầy nước tay chân múa máy như gì đó
dù thế nào cũng chỉ là sự bất lực của bản lĩnh
“Con trách bởi con từng đặt hy vọng nơi ”
Không kỳ vọng thì mà thất vọng
“Đừng đến tìm con nữa
Con là một nữ nhân đem gán nợ danh phận
Không cho công việc nuôi nổi Yếu Tổ càng trả nổi món nợ cờ bạc của Vương Đại Ngưu
Ngày chẳng từng mở miệng vì con…
Vậy thì hôm nay con cũng coi như từng mở miệng”
Ta rời
Lần ngoảnh đầu nữa
16
Ta ở tầng hai cúi đầu tiểu nhị đang phục vụ khách bên
Trong đầu rối như tơ vò nhưng chẳng biết đang nghĩ gì
Ta đã những lời tuyệt tình như thế lẽ thấy sảng khoái nhưng lúc … trong lòng nặng nề như ai đó giáng một gậy thật mạnh ngực
Vinh Tam dẫn theo mấy như Ngô gia đến ăn cơm thấy ủ rũ chẳng vui liền bỏ mặc mọi thẳng gian nhỏ nơi
“Hôm nay đang nghĩ gì ”
Ta dụi mặt bàn tay to lớn của
“Không gì ”
“Những nha bên cạnh nàng đều với Nói rằng nàng nhưng qua còn dọa hơn cả khi ”
Mũi bất chợt cay xè
Ngay cả những tiểu nha mới mua về cũng nỗi vui buồn trong lòng …
Còn mẫu thân thì…
Ta bất ngờ xoay lao lòng Vinh Tam
“Tam gia… hôm nay những lời tàn nhẫn
Từ giờ còn thân nữa ”
Bàn tay rộng lớn vỗ nhẹ lên đầu giọng dịu dàng dỗ dành:
“Ai
Chẳng nàng còn ”
Nước mắt lập tức trào thấm ướt cả áo
“Tam gia… sợ lắm”
Sợ chỉ thương nhất thời sợ một ngày nhan sắc tàn phai thì tình cảm cũng thay đổi theo
Sợ bản thân… cuối cùng cũng sẽ giống như mẫu thân năm xưa chai sạn cạn khô như xác rỗng chỉ còn cái vỏ của tam tòng tứ đức
Hắn ôm chặt hơn một chút siết lấy từng tấc một
“Sợ thì chứ Dù gì ngày vẫn sống
Chỉ cần còn cho dù là trời sập xuống Tam gia cũng sẽ chống thay nàng”
“Thật ”
“Thật”
Hắn lời hứa đó
Và … tin
lời qua nổi nửa tháng mọi chuyện xảy biến cố
17
Trong sòng bạc của Vinh Tam một tên con bạc tên là Lý Tam nợ nần chồng chất
Nhiều nợ đã bỏ trốn Ngô gia dẫn theo đuổi theo
Kết quả tên dọa sợ đến chết khiếp còn tự vẫn ngay mặt bọn họ
Ngô gia và những cùng lập tức quan binh kéo đến bắt giữ tại chỗ
Sáng hôm đến nha môn cáo trạng mắt thấy tai tố cáo bọn họ vì đòi nợ mà mưu sát Lý Tam
Vinh Tam đến đây thì đột ngột im bặt ánh mắt phần phức tạp
Trong lòng bỗng trỗi dậy một dự cảm chẳng lành:
“Tam gia đó… quen ”
Hắn thở dài khẽ gật đầu:
“Vương Đại Ngưu”
Đầu óc như nổ tung há miệng định gì đó nhưng biết gì
Nói rằng chuyện liên quan đến
Hắn biết rõ điều đó
Thế nhưng ngực vẫn nghẹn cảm giác chua xót trào lên khó chịu vô cùng
“Bảo Châu đừng sợ chuyện gì to tát ”
Ngừng một chút bổ sung thêm một câu:
“Ngày mai thể đến phủ nha để phối hợp điều tra nàng… cứ ở nhà ngoan ngoãn chờ đừng lo lắng”
Ta ngoan ngoãn gật đầu thế nhưng nước mắt vẫn rơi lã chã
Ta nhào lòng lần đầu tiên mở miệng lời lẽ chan chứa tình cảm:
“Ta chỉ còn mà thôi”
Hắn nâng mặt lên định hôn đột ngột bật dậy một tay đẩy nắm váy chạy vụt ngoài
“Yến Nhi Yến Nhi”
Tiểu nha chạy tới mặt mày hoang mang hiểu chuyện gì
Ta lau nước mắt giọng rõ ràng dứt khoát:
“Đi gọi hết tất cả trong phủ đến đêm nay và Tam gia thành thân”
“Hả”
“Hả cái gì Mau chuẩn ”
Thời gian chuẩn vô cùng gấp rút đầy hai canh giờ cả phủ đã rợp sắc đỏ
Bà tử từng dẫn phủ thấy thế thì nở nụ :
“Nương tử Vinh phủ bao lâu Tam gia đã sai chuẩn hết thảy mọi thứ
Tam gia sớm đã định cưới nương tử đàng hoàng đường đường chính chính minh môi chính thú
Chỉ là thấy nương tử lúc nào trông cũng vui vẻ bên ngoài mà trong lòng u uất vui
Tam gia hỏi cũng cho bọn hỏi cứ thế âm thầm chờ… đến tận hôm nay”
Trong lòng đau ngứa cay xè xót xa
Chỉ hận chính ngày đó đã quá khứ trói buộc tự níu chân